Editor: Lọ Đường Nhỏ
Kỳ La nhìn đôi “giày” trên chân mình, nước mắt cứ thế trào ra. Trong ký ức, tình thương của a ba và a cha đã mờ nhạt đến gần như không còn rõ nữa. Còn sự dịu dàng Triệu Vân Tiêu dành cho cậu thì khác hẳn tất cả mọi người trong bộ lạc.
Kỳ La biết mình là giống đực, không nên khóc. Nhưng nó không sao nhịn được.
“Vân Tiêu thúc thúc… cảm ơn…” Nó vừa nói vừa lau nước mắt liên tục.
Triệu Vân Tiêu vỗ nhẹ lên vai Kỳ La, rồi nắm tay dắt nó ra ngoài. Thấy mấy đứa trẻ trong bộ lạc đang tò mò nhìn sang, Triệu Vân Tiêu liền đẩy Kỳ La về phía chúng, ra hiệu: “Đi chơi đi.”
Nếu Lâm Minh Viễn thật lòng yêu cậu, có lẽ giờ này con của họ cũng đã lớn cỡ Kỳ La. Triệu Vân Tiêu không để mình chìm trong thương cảm. Cậu rất thích trẻ con, rất thích. Nhưng ngay lúc này, cậu lại thấy may mắn vì mình và Lâm Minh Viễn không có con. Nếu là với Vân Hỏa… nghĩ đến đó, tim cậu thắt lại.
Kỳ La ngẩng lên, vẫn chưa hiểu. Triệu Vân Tiêu cố nuốt nỗi nghẹn xuống, lại đẩy nhẹ, chỉ về phía mấy con thú ăn cỏ đang thong thả gặm cỏ, rồi chỉ sang mấy đứa trẻ trạc tuổi Kỳ La: “Đi chơi đi.”
“Kỳ La, Vân Tiêu thúc thúc bảo con đi chơi đó.” Cát Tang giúp “dịch” lại.
“Con không chơi đâu, con có thể giúp mà.” Kỳ La vội vàng nói.
Nhưng Vân Tiêu không muốn cậu phải làm nữa. Cậu đẩy Kỳ La thêm hai bước, nói chậm rãi: “Đi chơi đi. Lát cơm tối xong, ta gọi con.”
“Đi đi, Kỳ La. Mang giày mới ra chơi với mấy đứa nhóc khác đi.” Cát Tang cũng khuyên.
Trong lòng vừa ấm lên vừa muốn khóc, lại thấy quanh quảng trường ai cũng đang nhìn, Kỳ La cúi đầu lau vội mắt, rồi ngoan ngoãn đi về phía đám trẻ.
Bị nhìn chằm chằm, nụ cười trên mặt Triệu Vân Tiêu cứng lại. Cậu vội quay đi. Cát Tang liền ra dấu với mọi người: “Đừng dọa Vân Tiêu”, rồi cũng theo cậu trở vào.
Kỳ La vừa tới gần, một đứa bé giống đực đã hỏi ngay: “Kỳ La, sao mày khóc?”
Một đứa khác tinh mắt kêu lên: “Kỳ La, mày có giày mới hả? Ở mắt cá chân mày buộc cái gì vậy?”
Kỳ La cúi đầu, giọng còn sụt sịt: “Tao, tao cũng không biết. Vân Tiêu thúc thúc buộc cho tao.”
Triệu Vân Tiêu chưa thể làm giày thật cho Kỳ La, nên chỉ bọc da thú để giữ ấm. Ở đây nhiều người cũng mang giày kiểu vậy, nên bọn trẻ không tò mò “giày” bằng sợi dây buộc ở mắt cá.
Đúng lúc đó có người gọi: “Kỳ La, lại đây.”
Kỳ La lập tức chạy tới: “Ngõa Lạp đại nhân.”
Ngõa Lạp bảo Kỳ La vào nhà, rồi nói: “Để ta xem giày của con.”
Kỳ La ngồi xuống, ngoan ngoãn nhấc một chân lên. Ngõa Lạp quỳ trước mặt cậu, nâng chân lên, chăm chú nhìn phần dây buộc ở mắt cá. Xem hồi lâu, hắn nói: “Tháo ra cho ta xem.”
Kỳ La hơi do dự. Đây là Vân Tiêu thúc thúc buộc cho nó. Ngõa Lạp nói: “Xem xong ta sẽ buộc lại cho con.”
Ngõa Lạp đại nhân đã nói, Kỳ La không dám cãi. Nó đưa tay tháo dây, nhưng rồi lại ngẩng lên, ấp úng: “Ngõa Lạp đại nhân… cái này con không biết tháo.”
Kỳ La chưa từng thấy kiểu buộc “nơ”, càng không biết mở ra thế nào. Mà Triệu Vân Tiêu để da thú không tuột, lại không làm đau chân Kỳ La, nên quấn vài vòng rồi buộc theo cách khá phức tạp.
Ngõa Lạp cũng mày mò một lúc rồi đành bỏ. Nhưng hắn lại bị sợi dây này làm tò mò, bèn hỏi: “Ở chỗ Vân Tiêu thúc thúc còn loại dây này không?”
Kỳ La thật thà: “Con không biết. Vân Tiêu thúc thúc chỉ lấy ra có hai sợi.”
Ngõa Lạp thả chân Kỳ La xuống: “Đi ra ngoài chơi đi.”
Kỳ La đứng dậy, thấy không còn việc gì, cúi đầu hành lễ, rồi chạy đi.
Ngõa Lạp ngồi lại trong phòng, trầm ngâm: “Giống cái ấy rốt cuộc từ đâu tới? Thần Thú đưa cậu đến bộ lạc Ban Đạt Hi là có dụng ý gì?”
Rời khỏi nhà Ngõa Lạp, Kỳ La nghe lời, đi chơi với mấy bạn nhỏ. Nhưng thật ra Kỳ La hiếm khi được chơi cùng bọn trẻ trong bộ lạc.
Nó là trẻ mồ côi, lại không phải là trẻ mồ côi “của Ban Đạt Hi”. Bộ lạc sẽ không để nó chết đói, nhưng nó cũng không thể ăn không ngồi rồi. Khi gặp thiên tai, những người già yếu, tàn tật, và cả những đứa bé được “nhặt về” như Kỳ La… đều có thể bị bỏ rơi bất cứ lúc nào.
Muốn sống sót, muốn sớm tự lập, Kỳ La không thể vô tư cả ngày chơi đùa. Nó không có a cha săn mồi cho, không có a ba may áo, nấu cơm. Bộ lạc chịu cho nó ở nhờ đã là lòng tốt, họ không có nghĩa vụ chăm nó kỹ như con ruột. Kỳ La buộc phải lớn nhanh.
Nhưng hôm nay… có một giống cái cho cậu ăn đồ ngon, nấu canh thịt thơm thơm, rửa chân, mang giày.
Kỳ La nhìn về phía lều của tộc trưởng. Ở cửa có một người đang bận rộn. Nó muốn chạy tới giúp, dù chỉ ngồi một bên nhìn thôi cũng được.
Đúng lúc đó, một đứa bé giống đực tên Bì Gia Nhĩ tranh thủ hỏi: “Kỳ La, giống cái xinh đẹp kia đối với mày tốt ghê. Anh tao muốn theo đuổi hắn. Mày nói cho tao biết hắn thích gì đi, tao về nói anh tao.”
Kỳ La giật mình hoàn hồn, theo phản xạ trả lời: “Vân Tiêu thúc thúc sẽ không thích Ba Lôi Tát ca ca đâu.”
“Vì sao? Anh tao giỏi lắm, xứng với giống cái đó chứ!” Bì Gia Nhĩ bực ra mặt. Bì Gia Nhĩ nhỏ hơn anh ruột Ba Lôi Tát tận mười sáu tuổi, nên Kỳ La gọi Ba Lôi Tát là “ca ca”, còn gọi Vân Tiêu là “thúc thúc”.
Kỳ La đáp rất tự nhiên: “Vân Tiêu thúc thúc đang mặc quần áo làm từ da chuột chũi. Ba Lôi Tát ca ca muốn theo đuổi thúc thúc thì ít nhất cũng phải săn được da chuột chũi cho thúc ấy chứ. Với lại Vân Tiêu thúc thúc cũng rất giỏi. Trừ săn mồi ra, cái gì cũng giỏi hơn Ba Lôi Tát ca ca… Ba Lôi Tát ca ca sao theo kịp thúc thúc.”
“Hừ! Anh tao cũng săn được da chuột chũi! Anh tao chắc chắn theo đuổi được Vân Tiêu thúc thúc!” Bì Gia Nhĩ thấy anh mình bị “coi thường”, càng bực. Nó ném một nắm cỏ khô lên người Kỳ La, rồi kéo mấy đứa khác bỏ chạy, không chơi với Kỳ La nữa.
Kỳ La nhặt cỏ khô lên, đem bỏ lại vào chỗ chất cỏ. Nó không buồn nhiều. Từ nhỏ đã bị gạt ra ngoài vì không sinh ra trong bộ lạc lại không có a cha và a ba, cảnh bị bỏ mặc như vậy… Kỳ La quen rồi.
Không được chơi thì lại càng có lý do để về. Kỳ La thấy Vân Tiêu thúc thúc vẫn đang bận, noa nghĩ một lúc rồi quay về lều của mình.
Nó muốn học nấu ăn với Vân Tiêu thúc thúc.
Triệu Vân Tiêu cho thịt đã thái hạt lựu vào bát, rồi bảo Cát Tang lấy đá sạch giã nhuyễn thêm chút. Nấm đã xé xong: một phần cậu cắt nhỏ, phần còn lại để dành ăn với món thịt kho.
Rửa sạch dầu mỡ trên thớt đá bằng cỏ tạo thảo, Triệu Vân Tiêu định làm thịt kho trước, rồi mới hấp bánh nhân thịt.
Vừa bước vào, cậu liền thấy Kỳ La xách một cái đuôi đen sì từ lều của mình đi ra. Con vật đó hình như vẫn còn sống, đang giãy giụa.
Khi nhìn rõ đó là gì, sống lưng Triệu Vân Tiêu lạnh toát, lông tay dựng hết lên. Cậu bật thốt, giọng hoảng hốt: “Kỳ La!”
Kỳ La đang định xử lý con mồi - “mỏ nhọn thú” cậu bắt được hôm qua - để tối nay ăn. Bị gọi to, cậu giật mình, quay lại. Thấy Vân Tiêu thúc thúc gọi, cậu lập tức chạy sang.
Tiếng la đầy căng thẳng của Triệu Vân Tiêu khiến cả sân chú ý. Ngay cả Khang Đinh cũng quay nhìn.
Nhưng Triệu Vân Tiêu lúc này chẳng còn để ý ai. Cậu giơ tay làm động tác chặn lại, vừa lùi vừa kêu lớn: “Đừng lại gần!”
Cát Tang vội bỏ bát chạy tới: “Có chuyện gì?”
Triệu Vân Tiêu nửa che mắt, tay chỉ thẳng vào “con chuột” trong tay Kỳ La. Đúng vậy - một con chuột. Một con chuột đen khổng lồ! To cỡ… gần bằng một con mèo trưởng thành! Triệu Vân Tiêu chưa từng thấy chuột nào lớn đến thế.
Giọng cậu gần như hoảng: “Ném nó đi! Ném đi!”
Kỳ La ngơ ngác nhìn con mỏ nhọn thú trong tay: sao lại phải ném?
Cát Tang đã hiểu ngay, lập tức gọi: “Kỳ La, đem mỏ nhọn thú đi chỗ khác! Vân Tiêu sợ!”
“Hả?” Kỳ La hoảng, theo phản xạ giấu con mỏ nhọn thú ra sau lưng, không biết phải làm gì.
Ba Hách Nhĩ vội ném miếng thịt trong tay, chạy tới, giật lấy con mỏ nhọn thú rồi lao thẳng ra khỏi thôn, thả nó đi.
Nhưng Triệu Vân Tiêu vẫn chưa bình tĩnh. Cậu quay phắt vào nhà, lục lấy xà phòng thơm và hai nhánh thảo dược “khử độc”. Cát Tang tưởng cậu bị dọa. Kỳ La đứng im, mặt tái đi, vừa sợ vừa áy náy - cậu không biết Vân Tiêu thúc thúc lại sợ mỏ nhọn thú như vậy.
“Vân Tiêu, không sao đâu. Ba Hách Nhĩ đem đi rồi.” Cát Tang trấn an.
Triệu Vân Tiêu bước ra, nhét xà phòng và thảo dược vào tay Cát Tang, nói nhanh: “Bảo Ba Hách Nhĩ… rửa tay. Rửa sạch.”
Cát Tang nghe hiểu ngay, liền gọi Ba Hách Nhĩ vào, đưa đồ: “Vân Tiêu bảo con rửa tay.”
“Rửa tay?” Ba Hách Nhĩ nhìn bánh xà phòng màu đỏ đen, không hiểu.
“Cứ rửa đi.” Cát Tang cũng không biết giải thích sao.
Triệu Vân Tiêu cố chịu cảm giác khó chịu khi đối mặt Ba Hách Nhĩ. Cậu múc nước sôi đang dùng cho nồi thịt kho đổ vào chậu rửa tay, pha thêm chút nước lạnh, rồi ra hiệu Ba Hách Nhĩ rửa.
Sau đó cậu gọi tiếp: “Kỳ La, lại đây.”
Kỳ La sợ Vân Tiêu ghét mình, lập tức chạy đến. Triệu Vân Tiêu kéo tay nó đến trước chậu nước bốc hơi, nói cứng rắn: “Rửa tay!”
Ba Hách Nhĩ thử nước, chịu nóng, làm ướt tay rồi dưới sự chỉ dẫn của Cát Tang, chà xà phòng. Còn Triệu Vân Tiêu thì “tàn nhẫn” ấn tay Kỳ La xuống nước nóng để “khử”. Kỳ La cắn răng chịu, không kêu một tiếng.
Tay Kỳ La đỏ lên, Triệu Vân Tiêu mới cầm xà phòng rửa lại cho cậu thật kỹ.
Khang Đinh từ ngoài bước vào, hỏi: “Cát Tang, Vân Tiêu bị sao vậy?”
Cát Tang lắc đầu: “Em cũng không rõ. Vân Tiêu sợ mỏ nhọn thú, rồi bắt Ba Hách Nhĩ với Kỳ La rửa tay… chắc cậu ấy thấy mỏ nhọn thú bẩn.”
Triệu Vân Tiêu rửa tay kỹ không phải chỉ vì sợ. Quan trọng hơn, chuột dễ mang bệnh, nhất là những thứ như dịch bệnh. Ở nơi thiếu thuốc men thế này, bệnh truyền nhiễm có thể đồng nghĩa với chết người và lây cả bộ lạc.
Rửa xong, Ba Hách Nhĩ và Kỳ La không để ý tay đỏ vì nóng, chỉ tò mò nhìn bánh xà phòng lạ. Triệu Vân Tiêu chỉ ra ngoài, ra hiệu Ba Hách Nhĩ quay lại làm việc.
Rồi cậu kéo Kỳ La ra ngoài, vẽ một con chuột lớn trên đất, làm dấu “không được” thật nghiêm túc.
Cát Tang nhìn thấy liền nói luôn với Ba Hách Nhĩ và Kỳ La: “Vân Tiêu sợ mỏ nhọn thú. Sau này đừng bắt đem về nữa.”
Ba Hách Nhĩ gật đầu. Kỳ La thì gật lia lịa, mắt đỏ hoe: “Con… con không bao giờ bắt mỏ nhọn thú nữa.”
Triệu Vân Tiêu còn quay sang Cát Tang, chỉ vào hình con chuột, nói rõ ràng từng chữ mình biết: “Cái này… không được ăn. Không được.”
Rồi cậu chỉ Kỳ La và chỉ về phía đám trẻ đang tò mò nhìn: “Bọn trẻ… cũng không được ăn!”
Cát Tang thấy Vân Tiêu nghiêm như vậy, lập tức đáp: “Ta không ăn.”
Khang Đinh nói: “Ta đi nói với Ngõa Lạp. Từ nay ấu tể và giống cái trong bộ lạc không ăn mỏ nhọn thú nữa.”
Cát Tang gật: “Nghe Vân Tiêu. Nó không cho ăn thì chắc chắn có lý do.”
Khang Đinh và Ba Hách Nhĩ đi. Kỳ La đứng lại, áy náy đến mức cúi gằm. Triệu Vân Tiêu muốn cậu hứa: “Sau này không ăn thịt chuột nữa.”
Kỳ La dù chưa hiểu, vẫn kiên quyết. Cậu dùng chân xóa hình con chuột trên đất, rồi lắc đầu: “Con không bao giờ bắt mỏ nhọn thú.”
Triệu Vân Tiêu xoa đầu Kỳ La, thương đứa trẻ không người thân này. Cậu dắt Kỳ La vào nhà, lấy hai miếng thịt khô cho cậu ăn vặt. Đồ ăn Vân Hỏa mang tới đủ cho cả hai. Và ngay lúc này, Triệu Vân Tiêu quyết định: sẽ chăm Kỳ La. Ở đây, cậu, Kỳ La và Vân Hỏa… đều giống nhau.
Kỳ La ngoan ngoãn ngồi cạnh bếp, nhìn Vân Tiêu bận rộn. Cậu muốn làm gì đó nhưng thật sự không biết giúp thế nào.
Triệu Vân Tiêu cho bánh nhân thịt lên hấp trước. Nước sôi dùng “khử tay” đã đổ đi, cậu múc một chậu nước sạch khác, đặt lên bếp.
Bình tĩnh lại, Triệu Vân Tiêu bắt đầu thấy ngượng. Phản ứng lúc nãy trong mắt mọi người chắc kỳ lắm. Vì bất đồng ngôn ngữ, cậu không thể giải thích cặn kẽ: không nên tùy tiện ăn chuột ngoài tự nhiên.
Kỳ La cúi đầu, không dám ăn thịt khô. Triệu Vân Tiêu càng nhìn càng thương.
Khang Đinh đã chuẩn bị sẵn mấy bình nước ấm cho Cát Tang, luôn để cạnh bếp hâm. Triệu Vân Tiêu rót ra ba chén nước ấm vừa miệng, rồi lấy hồ lô mật ong.
Vừa mở nắp, mùi mật rừng thơm ngọt đã lan ra. Cát Tang và Kỳ La đều lập tức nhìn theo.
Triệu Vân Tiêu múc mỗi chén một thìa mật ong sẫm màu, khuấy đều, rồi đưa hai chén cho Cát Tang và Kỳ La.
Cát Tang vui vẻ nhận ngay - làm gì có giống cái nào không thích nước mật ong.
Còn Kỳ La thì ngẩn người, không dám nhận.
“Uống đi.” Triệu Vân Tiêu xoa đầu cậu, kéo tay cậu để cậu cầm chén.
Cát Tang uống hai ngụm rồi mới nói: “Kỳ La, đây là nước mật ong. Uống đi.”
Mắt Kỳ La lại đỏ. Cậu đưa chén ngược lại: “Vân Tiêu thúc thúc uống…”
Triệu Vân Tiêu cầm chén của mình lên, giả vờ không hiểu, khẽ chạm nhẹ như cụng ly với chén của Kỳ La, rồi uống một ngụm trước.
“Ngon lắm. Uống đi.” Cậu thúc.
Cát Tang cũng cười: “Uống đi. Vân Tiêu thúc thúc con có nhiều mật ong lắm.”
Kỳ La hít hít mũi, hai tay run run nâng chén lên môi, nhấp một ngụm nhỏ.
Vị ngọt thơm lẫn mùi hoa lan trong miệng. Kỳ La chỉ thấy hôm nay là ngày hạnh phúc nhất của cậu suốt nhiều năm qua.
Triệu Vân Tiêu uống hết chén rất nhanh, còn Cát Tang và Kỳ La thì cứ nhấp từng ngụm nhỏ, như sợ uống nhanh quá sẽ hết mất.
Với Triệu Vân Tiêu - người hiện đại vốn quen uống nước mật ong - có vài thói quen vẫn khó bỏ. Hơn nữa từ khi biết cậu thích mật ong, Vân Hỏa luôn kiếm cho cậu. Nên số mật ong mang tới cũng chỉ là một phần nhỏ.
Triệu Vân Tiêu không biết rằng Vân Hỏa kiếm mật ong không chỉ vì cậu thích, mà còn vì chính hắn cũng mê… nhộng ong. Có một giống cái biết làm đủ món ngon, Vân Hỏa càng thích đi tìm nguyên liệu hơn.
Lọ Đường Nhỏ: Hôm nay còn 1 chương nữa nho, ăn mừng tết tây 2026. Tung bông! Tung bông! Tung bông! Chúc mọi người năm mới zui zẻ.