Chương 32

Editor: Lọ Đường Nhỏ

Kỳ La là đi cùng Ba Hách Nhĩ và mấy người khác trở về, trong đó còn có nhóm giống cái đi ra ngoài hái gia vị. Lúc họ về tới, Vân Tiêu vừa kịp thu hết mấy tấm da thú ban ngày đem phơi ngoài nắng vào, xếp gọn lại cho ngăn nắp.

Ngay khoảnh khắc Ba Hách Nhĩ đáp xuống cạnh hồ nước lớn ở quảng trường, Triệu Vân Tiêu liền nắm tay Cát Tang, chỉ thẳng về phía Ba Hách Nhĩ, gấp gáp kêu lên: “Đồ Tá! Đồ Tá!”

Cái túi da thú đang đeo trên cổ Ba Hách Nhĩ chính là cái túi cậu làm cho Vân Hỏa!

Cát Tang tưởng Đồ Tá thật sự tới, vội nhìn quanh tìm, nhưng chẳng thấy bóng dáng đâu. Ông quay sang nhìn Triệu Vân Tiêu, vẻ mặt khó hiểu.

Triệu Vân Tiêu muốn chạy tới hỏi Ba Hách Nhĩ ngay lập tức. Nhưng bên cạnh Ba Hách Nhĩ có quá nhiều giống đực xa lạ, toàn là người cao lớn, khí thế áp đảo… chân cậu tự nhiên khựng lại, không bước nổi.

Cậu đang bối rối không biết làm sao thì Ba Hách Nhĩ đã xách túi da thú đi thẳng về phía này. Triệu Vân Tiêu như nín thở, mắt dán chặt vào cái túi trong tay hắn. Càng nhìn, cậu càng chắc: đúng là túi của mình, túi cậu làm cho Vân Hỏa.

Ba Hách Nhĩ bước vào, thấy a ba giống như hôm qua - không còn ôm bụng đau đớn - trong lòng lập tức dâng lên một nỗi biết ơn dành cho Vân Tiêu. Trên đường về, hắn còn gặp Kỳ La. Kỳ La nói với hắn rằng Vân Tiêu không chỉ lo cho a ba ăn uống, mà còn làm được chuyện cực kỳ lợi hại.

Ba Hách Nhĩ không chần chừ, đưa luôn túi da thú cho Triệu Vân Tiêu - người đang gần như muốn với tay “giật” lấy nó - rồi nói với a ba:

“Đây là Đồ Tá nhờ con đưa cho Vân Tiêu.”

“Đồ Tá?” Cát Tang thất thanh.

Triệu Vân Tiêu đã nắm lấy túi da thú. Lực cầm của cậu rất mạnh, như sợ chỉ cần buông ra là mất. Cậu ôm túi lao thẳng vào phòng của Cát Tang.

Cát Tang lập tức túm lấy Ba Hách Nhĩ, giọng run: “Con gặp Đồ Tá được sao?”

Ba Hách Nhĩ không giấu, kể lại hết chuyện Đồ Tá nhờ hắn mang đồ ăn về cho Vân Tiêu. Hốc mắt Cát Tang đỏ lên. Ông đưa tay lau nhanh khóe mắt, rồi ngẩng đầu vỗ vỗ vai Ba Hách Nhĩ: “Vất vả cho con rồi, Ba Hách Nhĩ.”

“A ba… tinh thần a ba tốt hơn nhiều.” Ba Hách Nhĩ đỡ Cát Tang ngồi xuống.

Cát Tang vừa mừng vừa đau lòng: “Vân Tiêu giỏi lắm. Hôm nay nó còn ninh cho a ba một nồi canh thịt bỏ thảo dược. Cả ngày bụng a ba không đau lần nào.”

“A ba khỏe lại, con với a cha mới yên tâm.” Ba Hách Nhĩ nói xong, không kìm được liếc về phía phòng bên kia.

Trong phòng, Triệu Vân Tiêu quay lưng lại, cúi đầu… như đang khóc. Cát Tang nhìn thấy, tim đau thắt.

“A ba, con ra xử lý con mồi.”

“Ừ, đi đi.”

Ba Hách Nhĩ nhìn Vân Tiêu thêm một lần rồi quay đi. Cát Tang kéo lại hàng rào lều, đi vào phòng.

Nghe tiếng bước chân, Triệu Vân Tiêu ngẩng đầu. Nước mắt đang rơi từng giọt, từng giọt. Cậu nắm lấy tay Cát Tang, cố gắng nở một nụ cười:

“Cát Tang… Vân Hỏa không bỏ rơi con. Anh ấy không bỏ rơi con.”

Cát Tang quỳ xuống cạnh cậu.

Trước mặt Triệu Vân Tiêu, trong túi da thú có một con mồi nhỏ - gồm cả phần đầu và nội tạng - còn có bánh mì, một đoạn gậy trúc, nấm tươi, rau xanh… Tất cả như kéo cậu quay lại những ngày trước khi hai người chạm mặt, khi cậu vẫn được Vân Hỏa âm thầm chăm sóc từng chút một.

Cát Tang ôm lấy vai Triệu Vân Tiêu. Triệu Vân Tiêu vừa khóc vừa cười: “Anh ấy không bỏ rơi con… con biết mà. Chắc chắn anh ấy có nỗi khổ… không thể ở bên con.”

Rồi cậu ôm chặt lấy Cát Tang, nói rất chậm, ghép từng từ bằng thứ tiếng hôm nay mới học được - như một lời thề: “Cát Tang… con yêu anh ấy. Con… yêu… Đồ Tá. Con yêu… Đồ Tá.”

“Cảm ơn con, Vân Tiêu… cảm ơn con.” Cát Tang khẽ nói, giọng nghẹn lại. Cảm ơn vì con chịu yêu Đồ Tá.

Cát Tang tin chắc giống cái xinh đẹp này đã không sợ vẻ ngoài của Đồ Tá, thì cũng sẽ không để tâm đến số mệnh bị nguyền rủa kia. Ông có linh cảm như vậy.

Việc Vân Hỏa nhờ Ba Hách Nhĩ mang đồ ăn tới đã xua tan bất an trong lòng Triệu Vân Tiêu, cho cậu một dũng khí lớn để tiếp tục. Đây không chỉ là đồ ăn - đây là tấm lòng của Vân Hỏa.

Triệu Vân Tiêu nhớ lại lý do họ chạm mặt. Nếu không phải con khủng long kia xuất hiện, nếu không phải cậu gặp nguy hiểm… có lẽ Vân Hỏa vẫn sẽ trốn trong bóng tối, lặng lẽ chăm sóc cậu, không cho cậu phát hiện.

Một Vân Hỏa không dám lộ mặt. Một Vân Hỏa có nhà mà không thể về. Một Vân Hỏa mãi chưa dám biến thành hình người. Một Vân Hỏa chỉ dám chờ đến đêm, khi cậu ngủ say mới biến thành hình người để làm cái này cái kia cho cậu. Một Vân Hỏa mỗi khi biến lại hình người thì trầm mặc u uất. Một Vân Hỏa đau đớn… nhưng vẫn đưa cậu về bộ lạc.

Triệu Vân Tiêu vừa xót, vừa vui. Xót vì sự bất lực của Vân Hỏa. Vui vì hắn vẫn không nỡ rời tay.

Lau nước mắt, Triệu Vân Tiêu bắt đầu lấy từng thứ trong túi ra. Rồi cậu giơ một đoạn gậy trúc bị cắt làm đôi, cười nói: “Tối nay con làm món ngon cho a ba ăn.”

Sự kiên cường của Triệu Vân Tiêu cũng khiến Cát Tang vững lòng hơn. Trong mắt ông còn ướt, nhưng đã có ánh cười và hy vọng.

Chỉ cần Vân Tiêu học được ngôn ngữ của họ. Chỉ cần ông có thể kể hết chuyện của Đồ Tá cho cậu nghe. Chỉ cần Vân Tiêu không chê thì bằng mọi cách, ông cũng sẽ đưa Vân Tiêu trở lại bên Đồ Tá.

“Cát Tang a mỗ!”

Ngoài cửa vang lên tiếng Kỳ La gọi.

Triệu Vân Tiêu và Cát Tang lau mặt, đứng dậy đi ra. Cát Tang kéo hàng rào mở ra. Bên ngoài, Kỳ La ôm một bó củi lớn, kèm theo một ít quả muối.

Cát Tang gọi cậu bé. Kỳ La chạy vào, đặt bó củi vào chỗ chất củi, rồi đưa quả muối cho Cát Tang. Sau đó, cậu bé lại thò tay vào trong áo, móc ra một chùm quả đỏ nhỏ, hơi thẹn thùng đưa cho Triệu Vân Tiêu.

Triệu Vân Tiêu nhận ra ngay. Vân Hỏa từng hái cho cậu loại quả này - chua chua ngọt ngọt, ngọt hơn táo chua một chút. Cậu còn tự đặt tên nó là “táo chua nhỏ”.

“Cảm ơn con, Kỳ La.” Triệu Vân Tiêu dùng thứ tiếng chung của thú nhân nói với cậu bé.

Kỳ La cười toe, rồi chạy biến đi. Triệu Vân Tiêu nhìn theo, thấy Kỳ La chạy đến chỗ mấy giống đực trưởng thành đang xử lý con mồi. Cậu bé nói gì đó, rồi được đưa cho một con mồi nhỏ. Kỳ La rút dao xương ở hông, động tác rất thuần thục bắt đầu lột da.

Triệu Vân Tiêu mím môi, lại nhìn về phía đám trẻ con đang vây quanh con mồi sống mà chơi đùa.

Cát Tang như đã quen cảnh đó. Ông lấy chùm quả đỏ trong tay Triệu Vân Tiêu, rửa sạch rồi đưa lại cho cậu ăn. Triệu Vân Tiêu bảo Cát Tang cứ để đó trước. Cậu muốn nghĩ xem tối nay sẽ xử lý đống đồ Vân Hỏa mang cho cậu thế nào.

Vân Hỏa hiểu Triệu Vân Tiêu sạch sẽ đến mức nào. Nên thịt và nguyên liệu hắn nhờ Ba Hách Nhĩ đem tới đều đã được rửa qua. Triệu Vân Tiêu chỉ cần rửa sơ lại thêm một lần là có thể nấu.

Vừa chuẩn bị bữa tối, Triệu Vân Tiêu thỉnh thoảng lại liếc nhìn Kỳ La. Cát Tang thì giúp cậu tách thịt con mồi theo xương.

Triệu Vân Tiêu lấy hồ lô đựng đường ra. Tối nay cậu muốn làm thịt kho. Dĩ nhiên không phải thịt heo. Vân Hỏa đã lấy đi phần đầu và nội tạng, Triệu Vân Tiêu nhìn cũng không đoán ra đây là con gì. Nhưng con mồi không lớn, cũng đủ cho cậu ăn hai ba bữa.

Dạ dày Cát Tang vẫn yếu, Triệu Vân Tiêu định làm bánh nhân thịt cho ông - dễ tiêu. Còn đoạn gậy trúc thì cậu xử lý theo đúng cách mình hay làm. Từ ngày Vân Hỏa nếm thử “nước gia vị” làm từ gậy trúc một lần, hắn đã thích kiểu ăn đó.

Cát Tang chỉ có thể phụ được một phần. Bữa tối của Khang Đinh và Ba Hách Nhĩ vẫn là thịt nướng. Cả thôn này, chỉ có Vân Tiêu là biết đổi món liên tục; còn mọi người thì chỉ “nướng” hoặc “luộc”, miễn no là được, mùi vị chẳng mấy ai để ý.

Xử lý con mồi là việc của cả thôn. Trừ giống cái và ấu tể, còn lại đều tập trung quanh hồ nước lớn để làm. Kỳ La là trường hợp khá đặc biệt.

---

Ngõa Lạp kiểm lại thành quả thu hoạch gia vị trong ngày, rồi bảo Mai Luân đem qua cho Vân Tiêu xem. Mai Luân còn gọi thêm hai giống cái đi cùng.

Ba người vừa tới trước cửa nhà Cát Tang, Triệu Vân Tiêu đang cười nói, liền lập tức thu nụ cười, cúi đầu tránh ánh nhìn. Cát Tang đứng dậy, bước lên mấy bước che trước mặt Triệu Vân Tiêu.

Mai Luân nhìn Vân Tiêu rõ ràng đang tránh họ, đành bất lực nói: “Cát Tang thúc thúc, đây là đồ bọn con hái được hôm nay. Ngõa Lạp thúc thúc bảo con mang tới cho Vân Tiêu xem có đúng mấy thứ này không, còn cần bao nhiêu nữa.”

Cát Tang đưa tay: “Đưa cho ta. Ta hỏi nó.”

Mai Luân bạo dạn hỏi thẳng: “Cát Tang thúc thúc… có phải thúc không muốn Vân Tiêu chơi với tụi con không?”

Mai Luân là giống cái duy nhất trong thôn đã tới tuổi tìm bạn lữ, lại là người kế nhiệm vu sư. Trong thôn nên rất được nuông chiều, nhất là đám giống đực,. Nhưng vì Mai Luân thân với Ngõa Lạp, Cát Tang chẳng mấy thân thiện.

Cát Tang nói nhạt: “Không phải ta không muốn. Là Vân Tiêu không hiểu chúng ta nói. Nó cũng không phải tự nguyện ở lại đây. Nếu ta không phải a ba của Đồ Tá, có khi nó cũng tránh ta luôn. Chờ nó quen cuộc sống trong bộ lạc, các ngươi hãy tới tìm nó chơi.”

Mai Luân xị mặt. Cậu nhìn Vân Tiêu - vẫn cúi đầu như muốn trốn đi - rồi đành nói: “Vậy được. Cát Tang thúc thúc xem giúp còn thiếu bao nhiêu. Có hai thứ bọn con chưa tìm ra, mai con đi tìm tiếp. Nếu vẫn không có thì bảo Ô Đặc ca ca và mọi người đi tìm.”

“Ừ.”

Mai Luân cùng hai giống cái đi rồi.

Cát Tang bê một cái chậu gốm trở lại trước mặt Vân Tiêu, mở ra cho cậu xem. Trong chậu, nguyên liệu đã được phân loại gọn gàng.

Vân Tiêu nhìn qua rồi lắc đầu: “Không đủ.”

Cậu chỉ ra ngoài - nơi mọi người đang xử lý con mồi - rồi chỉ vào chậu, lại xua tay: “Ít quá.”

Cát Tang hiểu ngay.

Triệu Vân Tiêu lấy hồ lô gia vị của mình ra cho Cát Tang xem. Cát Tang tìm được hai thứ Mai Luân không hái được, vừa nói vừa ra hiệu: “Mai Luân… chưa tìm thấy. Mai tìm tiếp.”

Hai thứ đó là lá cay và quả tiêu. Triệu Vân Tiêu lấy ra vài lá cay và mấy hạt tiêu, định cho họ nếm thử trước xem có thích mùi này không. Thích thì đi hái nhiều, không thích thì khỏi.

Không còn người lạ, Triệu Vân Tiêu lập tức thả lỏng. Hôm nay lại nhận được đồ ăn từ Vân Hỏa, tâm trạng cậu càng tốt. Món thịt kho cần thời gian lâu, nên cậu bắt tay làm trước.

Việc gia vị thì để Cát Tang lo. Triệu Vân Tiêu cũng không tiện giúp, vì dù có giúp, cậu cũng chỉ dám đi với Cát Tang, chứ không muốn đi với những người trung tính xa lạ. Người nào sợ Vân Hỏa, cậu đều không muốn tiếp xúc.

Còn một chuyện nữa: không có thớt, làm bếp rất bất tiện. Triệu Vân Tiêu kéo Cát Tang ra chỗ đống đá, tìm một phiến đá phù hợp.

Đúng lúc Kỳ La lột xong da, ngẩng lên thấy Vân Tiêu thúc thúc và Cát Tang a mỗ đang loay hoay bên đống đá như tìm thứ gì. Cậu bé rửa tay chạy tới: “Cát Tang a mỗ.”

Cát Tang quay lại. Kỳ La hỏi: “Hai người muốn xếp bếp hả?”

Cát Tang lắc đầu: “A mỗ cũng không biết Vân Tiêu muốn tìm cái gì.”

Triệu Vân Tiêu nghe tiếng Kỳ La, liền dùng tay vẽ một hình vuông, ra hiệu muốn một thứ phẳng phiu. Kỳ La cái hiểu cái không gật đầu, rồi cùng Cát Tang tìm.

Tìm một lúc, họ thật sự tìm được một tảng đá lớn có một mặt khá phẳng. Mặt còn lại gồ ghề, nhưng vẫn dùng được.

Triệu Vân Tiêu cúi xuống nâng. Kỳ La lập tức chen lên trước, cố nâng giúp. Nhưng đá nặng quá, Kỳ La nhấc hai lần cũng không nhấc nổi.

“A ba!”

Ba Hách Nhĩ từ xa vẫn thỉnh thoảng để ý Triệu Vân Tiêu, thấy vậy liền chạy tới. Kỳ La nói ngay: “Ba Hách Nhĩ thúc thúc, Vân Tiêu thúc thúc cần tảng đá này.”

“Để ta.”

Ba Hách Nhĩ đưa tay, nhấc bổng tảng đá lên dễ như không.

Lần này Triệu Vân Tiêu không từ chối. Đá nặng, Cát Tang lại đang bệnh, cậu và Kỳ La thật sự không dời nổi.

Triệu Vân Tiêu dẫn đường, bảo Ba Hách Nhĩ đặt phiến đá ở ngoài lều lớn - để trong phòng khó rửa sạch. Ba Hách Nhĩ đặt xuống đúng vị trí Vân Tiêu chỉ, còn lấy thêm mấy hòn đá nhỏ kê cho phiến đá đứng vững.

Xong việc, thấy Triệu Vân Tiêu không cần giúp thêm, hắn quay lại tiếp tục xử lý con mồi.

Cát Tang quan sát kỹ. Thấy Ba Hách Nhĩ đi rồi, Triệu Vân Tiêu không nhìn theo, mà rõ ràng là thở phào nhẹ nhõm. Cát Tang cũng thở ra.

Dù Ba Hách Nhĩ là con của ông, nhưng trong lòng Cát Tang, Vân Tiêu là bạn lữ của Đồ Tá. Đồ Tá của ông đã chịu quá nhiều đau khổ, đáng được hạnh phúc. Còn Ba Hách Nhĩ, ông tin rồi cũng sẽ có giống cái phù hợp. Giống đực ưu tú sớm muộn cũng được giống cái yêu mến. Chỉ có Đồ Tá… đời này, có lẽ chỉ Vân Tiêu mới có thể chấp nhận nó.

Kỳ La lại muốn chạy đi phụ xử lý con mồi, nhưng Triệu Vân Tiêu ngăn lại. Đứa nhỏ này không chịu ngồi yên, vậy thì cậu kiếm việc khác cho nó làm.

Triệu Vân Tiêu bảo Kỳ La rửa thớt đá. Kỳ La vui cực - được Vân Tiêu thúc thúc nhờ giúp việc là vinh dự. Cậu bé cầm chậu gốm đi múc nước, nghiêm túc rửa sạch phiến đá, dù vẫn chưa hiểu Vân Tiêu thúc thúc cần nó để làm gì.

Cát Tang cũng không chịu ngồi không. Giờ ông có sức rồi, không thể để Vân Tiêu chăm mình mãi. Triệu Vân Tiêu liền bảo ông xé nấm, xé nấm tươi thành từng miếng nhỏ.

Cát Tang nhìn đống nấm đen trong bát, do dự nói: “Vân Tiêu, thứ này có độc.”

Ông vừa ôm bụng, làm vẻ mặt đau đớn, vừa lắc đầu.

Triệu Vân Tiêu hiểu ông lo, liền nói: “Yên tâm, ăn được.”

Cậu đẩy nhẹ Cát Tang, thúc ông xé tiếp. Với niềm tin tuyệt đối dành cho Vân Tiêu, Cát Tang đành nghe theo.

Kỳ La rửa xong thớt, cuối cùng cũng có “thớt” để dùng, Triệu Vân Tiêu vui thấy rõ. Nhưng vừa cúi xuống, cậu nhìn thấy bên cạnh là một đôi gót chân nhỏ trần trụi. Tim cậu bỗng thắt lại.

Cậu nắm tay Kỳ La, thấy tay cậu bé cũng lạnh ngắt. Triệu Vân Tiêu tự trách mình sơ ý, liền kéo Kỳ La vào phòng. Bị Vân Tiêu thúc thúc nắm tay, Kỳ La đỏ mặt, nhưng vui đến mức mắt sáng long lanh.

Triệu Vân Tiêu bảo Kỳ La ngồi lên hòn đá coi như ghế, rồi lấy chậu rửa mặt của mình ra - cậu muốn rửa chân cho Kỳ La.

Nhìn ra ý định ấy, Cát Tang vội ngăn: “Đưa đây, để ta lấy chậu khác.”

Ông lấy một chậu gốm, vì chậu của Vân Tiêu sạch quá, mà chân Kỳ La còn bùn. Triệu Vân Tiêu cũng không khách sáo. Cậu tráng chậu gốm qua một lượt, đổ nước ấm vào, thử nhiệt độ - vừa đủ. Rồi, trong ánh mắt ngơ ngác của Kỳ La, cậu đặt hai chân cậu bé vào chậu.

Chân vừa ngập nước, Kỳ La như bị “đóng băng” tại chỗ. Triệu Vân Tiêu rửa sạch bùn đất, thay nước một lần nữa, rồi lấy cả xà phòng thơm ra.

Kỳ La cứ nhìn mãi đôi tay trắng sạch đang rửa chân cho mình. Nhìn một lúc, vành mắt cậu bé đỏ lên, nước mắt rơi ra.

Nghe tiếng sụt sịt, Triệu Vân Tiêu ngẩng đầu.

“Vân Tiêu thúc thúc…” Kỳ La giơ tay lau vội nước mắt.

Triệu Vân Tiêu không biết nói sao để dỗ dành - quan trọng nhất là cậu chưa nói được. Cậu chỉ mỉm cười nhẹ với Kỳ La, rồi cúi đầu rửa tiếp.

Rửa xong, Triệu Vân Tiêu lấy ra hai miếng da thú mềm đã cắt sẵn. Cậu bọc bàn chân Kỳ La lại, bọc kín cả cổ chân như gói quà. Sau đó dùng dây buộc cố định ở mắt cá, rồi xỏ đôi giày rơm vào.

Cát Tang đã cho Triệu Vân Tiêu hai đôi giày rơm. Cậu mang một đôi, đôi còn lại đưa cho Kỳ La. Có lớp da thú bọc bên trong, giày rơm không bị rộng quá, vừa giúp giữ ấm vừa không làm bẩn da thú. Dĩ nhiên, đây chưa thể gọi là giày da thật sự, nhưng cũng đủ để Kỳ La không phải chân trần nữa.

Triệu Vân Tiêu nhìn đôi giày rơm “không vừa lắm” trên chân Kỳ La, trong lòng lại tự nhặt thêm một việc phải học: học cách đan giày rơm.

Cát Tang đứng bên nhìn, mặt đầy ý cười. Trước khi bệnh, ông còn cố chăm Kỳ La đôi chút. Nhưng khi bệnh rồi, ông thật sự lực bất tòng tâm.

Kỳ La không phải trẻ con trong bộ lạc sinh ra, mà là đứa bé được nhặt về. Mọi người vẫn chăm, nhưng không thể tận tâm như với con ruột hay những đứa nhóc khác trong bộ lạc. Đó cũng là lý do Kỳ La còn nhỏ đã vừa hiểu chuyện vừa giỏi giang.

Cát Tang không tiện nói cho Vân Tiêu rằng: giống đực chưa trưởng thành đi giày sẽ vướng víu, khó hoạt động. Và ông cũng chưa muốn nói - vì Kỳ La đang quá kích động, quá vui.