Editor: Lọ Đường Nhỏ
Ăn xong bữa trưa, Cát Tang sốt ruột đến mức ngồi không yên, cứ muốn Vân Tiêu dạy ngay cách biến quả muối thành những hạt trắng nhỏ như cát. Kỳ La cũng rất tò mò. Hơn nữa, vì những việc Vân Tiêu làm cho mình, cậu bé càng lúc càng muốn thân cận với cậu. Thậm chí Kỳ La còn chủ động đi rửa sạch nồi bát.
Khang Đinh cũng không ra ngoài. Ông ngồi đó chờ xem rốt cuộc Vân Tiêu xử lý quả muối như thế nào.
Triệu Vân Tiêu mang hai cái nồi ra ngoài, đi đến chỗ đống đá cạnh bếp, chọn một hòn đá vừa tay. Sau đó cậu bảo Kỳ La dùng cỏ tạo bọt rửa nồi thêm một lần nữa, kỳ cọ cho sạch lớp mỡ còn bám lại, tránh ảnh hưởng đến việc lọc muối.
Kỳ La làm rất nghiêm túc. Cậu bé cẩn thận rửa sạch cả hòn đá lẫn cái nồi, rồi ôm tới đặt trước mặt Triệu Vân Tiêu.
Triệu Vân Tiêu cảm ơn, tiện tay đưa cho Kỳ La hai miếng thịt khô để cậu bé nhai chơi. Kỳ La nâng niu lắm, đặt thịt khô cùng nắm muối Vân Tiêu vừa cho lên một mảnh da thú sạch, nhất quyết chưa chịu ăn ngay.
Trong lúc đó, Khang Đinh đã làm theo yêu cầu của Triệu Vân Tiêu, đem số quả muối trong nhà rửa sạch hết. Triệu Vân Tiêu không cho Cát Tang chạm vào nước lạnh, nên Cát Tang ngoan ngoãn ngồi bên cạnh quan sát.
Triệu Vân Tiêu hái quả muối trên cành xuống, bỏ vào một cái nồi. Cát Tang và Kỳ La nhìn một lúc cũng xúm lại giúp. Hái được gần nửa nồi, Triệu Vân Tiêu ra hiệu dừng, rồi bảo Kỳ La mang đi rửa sạch.
Rửa xong, cậu lấy hòn đá vừa chọn, bắt đầu nghiền nát quả muối ngay trong nồi. Kỳ La nhìn chằm chằm không chớp mắt. Vô tình cậu bé thấy trên trán Vân Tiêu lấm tấm mồ hôi, liền đưa tay ra: “Vân Tiêu thúc thúc, để con làm cho!”
Cát Tang cũng nói:“Để Kỳ La làm đi.”
Khang Đinh cũng không bắt buộc phải tự tay làm, ông ra hiệu bảo “để thằng bé làm”. Triệu Vân Tiêu nghĩ Kỳ La ham học, liền đưa hòn đá cho cậu bé, nhường chỗ.
Kỳ La một tay giữ nồi, một tay cầm đá, nghiến mạnh cho nát. Đến khi gần được, Triệu Vân Tiêu lấy lại hòn đá, bắt đầu giã để phần thịt quả nhuyễn hơn. Kỳ La nhìn một lúc lại xin làm tiếp, hăng hái thấy rõ. Triệu Vân Tiêu lại đưa đá cho cậu bé.
Giã nhuyễn đủ rồi, Triệu Vân Tiêu đi múc nước. Khang Đinh nhận lấy cái bát gốm trên tay cậu. Triệu Vân Tiêu không từ chối, chỉ dùng tay đánh dấu mực nước trong nồi, chừa cách miệng nồi chừng ba ngón tay. Khang Đinh hiểu ý, gật đầu, rồi đổ nước vào đúng đến vạch đó.
Triệu Vân Tiêu lôi trong bọc ra một tấm da thú đặc biệt. Lông trên tấm da đã bị đốt sạch, da mỏng, bên trên còn được dùng kim xương châm vô số lỗ nhỏ li ti — rõ ràng là tấm lọc cậu chuẩn bị sẵn để dùng.
Cậu bảo Cát Tang căng tấm da trên miệng một cái nồi sạch khác. Rồi Triệu Vân Tiêu nhấc nồi quả muối đã giã, đổ từ từ qua tấm lọc. Phần bã thịt quả bị giữ lại trên da, còn nước muối thấm xuống nồi bên dưới.
Khang Đinh thấy cậu hơi vất vả, liền đưa tay: “Để ta làm.”
Nồi không nhẹ, lại đầy nước, Triệu Vân Tiêu bưng cũng hơi gắng sức, nên cậu đưa luôn cho Khang Đinh. Khang Đinh làm đúng tốc độ Triệu Vân Tiêu vừa làm mẫu, lọc hết nước muối ra.
Trong lúc Khang Đinh lọc, Triệu Vân Tiêu đã lấy đá lửa châm lại bếp. Kỳ La nhìn thấy kim thạch trong tay cậu thì giật mình một cái, mắt tròn xoe vì ngạc nhiên.
Lọc xong, Triệu Vân Tiêu đặt nồi nước muối lên bếp đun. Còn phần bã trên tấm lọc thì cậu đổ lại vào nồi ban đầu, tiếp tục nghiền. Lần này Kỳ La vẫn tiếp tục giành mất phần việc đó, cầm đá nghiền hăng đến mức không chịu buông.
Bã được nghiền nhuyễn hơn, Triệu Vân Tiêu lại bảo Khang Đinh thêm nước lần nữa, vẫn đúng lượng như trước. Cậu dùng một que gỗ sạch khuấy mạnh để muối trong thịt quả tan ra hết vào nước.
Trong lúc Triệu Vân Tiêu khuấy, Khang Đinh đi tìm cái chậu gốm lớn nhất trong nhà, mang ra ngoài rửa bằng cỏ tạo bọt đến ba lần. Khuấy xong, Khang Đinh và Cát Tang lại lọc nước muối sang chậu gốm đó.
Hai bếp cùng đỏ lửa: một bếp đun nồi nước muối, bếp kia đun chậu nước muối. Triệu Vân Tiêu tiếp tục “ngâm – nghiền – lọc” như vậy. Cậu ra hiệu: phải làm 4–5 lần thì mới rút được gần hết muối trong thịt quả.
Ban đầu, Triệu Vân Tiêu để lửa lớn. Đợi nước bốc hơi dần, thành nồi bắt đầu xuất hiện lớp kết tinh muối trắng. Cậu liền rút bớt củi, chuyển sang lửa nhỏ để canh từ từ.
Khi những hạt trắng lộ rõ, Cát Tang vui đến mức nắm lấy tay Khang Đinh, reo lên: “Có rồi! Có rồi! Biến thành hạt cát trắng rồi!”
Khang Đinh cũng mừng rỡ. Ông không ngờ cách làm lại dễ dàng đến vậy.
Nước trong nồi cạn dần, cuối cùng chỉ còn lại lớp muối trắng. Triệu Vân Tiêu nhấc nồi đầu tiên xuống, dùng muỗng cạo muối bám trên thành nồi. Cát Tang đã cầm sẵn một cái bình gốm chờ bên cạnh. Triệu Vân Tiêu còn dùng đá nghiền muối mịn hơn, rồi đổ vào bình.
Khang Đinh lại bưng nước muối mới lọc tới, làm tiếp mẻ tiếp theo.
Cứ thế lọc rồi đun đến lần thứ năm, phần thịt quả gần như không còn vị mặn. Triệu Vân Tiêu đổ bỏ bã, rồi thêm quả muối mới vào để nghiền tiếp. Nhưng lần này Khang Đinh nhất quyết không để cậu làm một mình nữa. Ông cùng Cát Tang và Kỳ La chia nhau việc nghiền, lọc, canh bếp. Khang Đinh còn thấy hai bếp không đủ, liền dựng thêm một bếp nữa.
“Cát Tang.”
Cát Tang đang canh một nồi nước muối khác liền quay lại. Triệu Vân Tiêu vẫy tay gọi, Cát Tang lập tức đi sang. Nồi nước muối để Khang Đinh với Kỳ La canh là đủ, Triệu Vân Tiêu kéo Cát Tang vào trong phòng.
Cậu dạy Cát Tang cách làm thịt khô. Quan trọng nhất là gia vị.
Triệu Vân Tiêu lấy ra hồ lô đựng gia vị của mình, đổ trước mặt Cát Tang một ít từ hơn chục loại gia vị khác nhau, rồi lấy thịt khô ra.
“Cát Tang, cần… cái này. Gia vị.” Cậu chỉ vào gia vị, rồi chỉ vào thịt khô.
Cát Tang hiểu ngay. Ông lấy một mảnh da thú nhỏ, cẩn thận đặt các loại lá, quả, vỏ cây… lên trên, rồi ôm tấm da thú đi ra ngoài.
Triệu Vân Tiêu cất lại hồ lô và thịt khô, cũng bước ra. Gia vị Vân Hỏa mang cho cậu vốn chỉ đủ nướng thịt hằng ngày. Nếu làm thịt khô kiểu này, làm một mẻ là gần như hết sạch, chẳng làm được bao nhiêu. Nghĩ tới đó, tim Triệu Vân Tiêu lại nhói lên.
Vân Hỏa… cậu vẫn mong hắn có thể quay lại đón cậu.
Ngoài sân, Khang Đinh vừa khuấy nước muối vừa nghe Cát Tang thuật lại. Cát Tang giơ tấm da thú có gia vị lên trước mặt ông: “Vân Tiêu nói phải có mấy thứ này mới làm được loại thịt khô ăn trực tiếp.”
Khang Đinh lập tức nói: “Em khuấy đi, anh đi tìm Ngõa Lạp. Bảo hắn gom giống cái lại, tổ chức đi hái.”
Nhắc tới Ngõa Lạp là Cát Tang đã không vui. Nhưng ông cũng hiểu chuyện này liên quan đến việc qua mùa lạnh, không thể làm theo cảm tính. Thường ngày giống cái phụ trách hái thảo dược, trái cây quanh rừng gần, thiếu mới để thú nhân đi xa hái.
Cát Tang đưa tấm da thú cho Khang Đinh, nhận que khuấy trong tay ông, rồi dặn: “Ngõa Lạp muốn biết gì thì anh hỏi em. Em sẽ hỏi lại Vân Tiêu. Đừng để hắn tới tìm Vân Tiêu, Vân Tiêu không thích hắn.”
Khang Đinh thở dài: “Được. Có gì không rõ anh sẽ hỏi em.”
“Ừ.”
Khang Đinh ôm tấm da thú đi luôn, đi tìm Ngõa Lạp.
Kỳ La thì nhìn Triệu Vân Tiêu với ánh mắt sùng bái, trong lòng gần như bị giống cái xinh đẹp mà thần kỳ này chiếm trọn. Nhưng Kỳ La vẫn chỉ là ấu tể, cậu bé chưa hiểu tình yêu là gì.
Khang Đinh đi rồi, Triệu Vân Tiêu cùng Cát Tang và Kỳ La tiếp tục tinh luyện muối.
Trong lúc Khang Đinh hào hứng báo chuyện muối và thịt khô cho Ngõa Lạp, ngoài rừng, nhóm thú nhân giống đực của bộ lạc Ban Đạt Hi đang cảnh giác nhìn chằm chằm một con dã thú đỏ sẫm ở phía xa.
Con dã thú ngậm một túi da thú trong miệng. Nó nhảy lên, treo cái túi lên một cành cây lớn, rồi lập tức lùi xa.
Nó biến thành hình người. Chỉ cách Vân Tiêu có một ngày, Vân Hỏa đã tiều tụy thấy rõ. Hắn nhìn về phía Ba Hách Nhĩ, gằn giọng gọi lớn: “Đem cái này về cho Vân Tiêu!”
Ba Hách Nhĩ nhíu mày. Khắc Á giơ tay chặn lại: “Ba Hách Nhĩ, đừng qua đó.”
Vân Hỏa lại gọi: “Ba Hách Nhĩ, ta sẽ không tới tìm Vân Tiêu. Ngươi cứ đem cái này về cho cậu ấy!”
Ba Hách Nhĩ biến thành hình thú, bay lên. Khắc Á lo lắng hét: “Ba Hách Nhĩ, đừng đi! Tránh xa hắn ra!”
Ba Hách Nhĩ liếc Khắc Á, ra hiệu “không sao”, rồi bay tới chỗ cái túi. Đáp xuống cành cây lớn, hắn biến lại hình người: “Đồ Tá, bộ lạc sẽ chăm sóc cậu ấy.”
“Không cần!” Vân Hỏa (Đồ Tá) biến lại hình người, ánh mắt hung dữ. “Chỉ cần một ngày cậu ấy chưa chọn giống đực khác thì cậu ấy vẫn là giống cái của ta. Giống cái của ta không cần ai chăm!”
“Đồ Tá, ngươi nên biết…”
“Ta biết!”
Vân Hỏa cắt ngang, cố chấp nói. “Ta biết ta không thể ở bên cậu ấy. Nhưng bây giờ cậu ấy vẫn là giống cái của ta! Ta sẽ không đi gặp cậu ấy, cũng sẽ không gặp lại ngươi. Cứ cách hai ngày ta sẽ để đồ ăn ở đây. Ngươi tới lấy.”
Ba Hách Nhĩ nhìn hắn vài lần, rồi cúi người nhấc túi da thú, khoác lên. Cơ thể Vân Hỏa đang căng cứng mới hơi thả lỏng.
Ba Hách Nhĩ chuẩn bị biến thân thì Vân Hỏa gọi giật lại, giọng dồn nén đau đớn: “Cậu ấy… có ổn không?”
Ba Hách Nhĩ quay lưng lại: “Cậu ấy rất ổn. A ba cũng khỏe hơn rồi. Chúng ta sẽ chăm sóc cậu ấy.” Nói xong, hắn biến thành dã thú, bay đi.
Vân Tiêu…
Vân Hỏa gắng ép mình không lao theo. Hốc mắt hắn nóng rát. Vân Tiêu ở đó… thật sự ổn sao?
Đau đến mức gần như không thở nổi, Vân Hỏa biến thân, bay về hướng căn “nhà” của hắn và Vân Tiêu. Chỉ cần Vân Tiêu ổn là được… chỉ cần ổn là được… Nhưng tại sao biết Vân Tiêu ổn rồi, tim hắn vẫn đau đến vậy, đau đến vậy?
Ba Hách Nhĩ trở lại, Khắc Á lập tức hỏi: “Vì sao ngươi lại nhận lời hắn?”
Ba Hách Nhĩ đáp: “Có nhận đồ ăn của Đồ Tá hay không, chỉ Vân Tiêu mới quyết định được. Đi săn tiếp đi.”
Một thú nhân độc thân khác là Thản Tạp nói: “Ba Hách Nhĩ, Đồ Tá sẽ mang xui xẻo đến cho Vân Tiêu, cũng sẽ mang xui xẻo đến cho ngươi. Đừng gặp hắn nữa.”
Khắc Á cũng gật: “Đừng gặp hắn nữa.”
Ba Hách Nhĩ nói: “Đồ Tá bảo hắn sẽ không gặp lại ta.”
Nghe vậy, mấy người kia mới thở phào. Ba Hách Nhĩ lại nói tiếp: “Nếu để Vân Tiêu biết chúng ta từ chối giúp Vân Hỏa chuyển đồ ăn, cậu ấy sẽ không vui. Cậu ấy sẽ nghĩ chúng ta giấu giếm lừa cậu ấy. Chúng ta là giống đực, không thể làm chuyện để giống cái khinh thường. Đồ Tá nói sẽ không gặp ta nữa. Chỉ cần Vân Tiêu không từ chối, ta sẽ giúp cậu ấy lấy đồ ăn. Hơn nữa a ba ta cũng sẽ trách ta. Đồ Tá… dù sao cũng là em trai ta.”
Ba Hách Nhĩ đã nói đến vậy thì những người khác cũng không tiện phản đối nữa. Khắc Á hỏi: “Vậy chúng ta có thể theo đuổi Vân Tiêu chứ?”
Ô Đặc nãy giờ im lặng bỗng lên tiếng: “A ba ta nói giống đực độc thân trong bộ lạc đều có thể theo đuổi Vân Tiêu. Vân Tiêu không thể ở bên Đồ Tá. Đồ Tá sẽ hại chết cậu ấy.”
Khắc Á vui ra mặt: “Vậy thì tốt! Ta thích cậu ấy lắm. Ta muốn cậu ấy làm giống cái của ta.”
“Ta cũng thích.” Mấy giống đực độc thân khác lập tức phụ họa. Ở đây chỉ có Ô Đặc là đã có chuẩn bạn lữ, số còn lại đều còn độc thân.
Khắc Á vỗ vai Ba Hách Nhĩ: “Ba Hách Nhĩ, Vân Tiêu đang ở nhà ngươi, ngươi đúng là có số.”
Ba Hách Nhĩ nhìn mọi người hăm hở, không khỏi nhắc: “Vân Tiêu nghe không hiểu chúng ta nói. Các ngươi đừng làm cậu ấy sợ.”
“Bọn ta sẽ cẩn thận.” Đám giống đực đều nóng lòng, trừ Ô Đặc và Ba Hách Nhĩ. Ô Đặc thì vì đã có Mai Luân. Còn Ba Hách Nhĩ… hắn biết Vân Tiêu thật ra rất ghét mình. Hoặc nói đúng hơn, trong bộ lạc này, Vân Tiêu chỉ chấp nhận a ba, còn những người khác cậu đều không thích. Nhưng Ba Hách Nhĩ không nói ra, vừa không muốn dội nước lạnh, vừa không muốn ai biết cảm nhận của Vân Tiêu về mình.
Sau khi Khang Đinh rời chỗ Ngõa Lạp, Ngõa Lạp liền dẫn Mai Luân đi triệu tập giống cái trong bộ lạc, bảo mọi người dựa theo “mẫu” Vân Tiêu đưa mà đi thu thập gia vị, đồng thời hái càng nhiều quả muối càng tốt.
Còn Khang Đinh thì không quay về nhà tranh ngay. Ông sốt ruột chạy đi huy động đám thú nhân giống đực ở lại bộ lạc — mặc kệ già yếu hay thương tật — cùng tinh luyện số quả muối cất trong kho.
Chỉ trong chốc lát, cả bộ lạc già trẻ lớn bé đều bị cuốn vào. Ngõa Lạp rất muốn đến xem thành quả và loại thịt khô đặc biệt kia, nhưng Cát Tang không chào đón hắn, còn Vân Tiêu lại tránh hắn như tránh tà, nên Ngõa Lạp đành thôi.
Đến khi tinh luyện hết số quả muối trong nhà Khang Đinh, họ được đầy một bình gốm muối thô. Cát Tang ôm bình muối, vui không tả. Thấy ông vui như vậy, Kỳ La và Triệu Vân Tiêu cũng vui theo sau cả buổi trưa vất vả.
Triệu Vân Tiêu hiểu rõ: nếu muốn ướp và dự trữ nhiều thịt, chừng này muối vẫn chưa đủ. Nhưng nếu chỉ để nấu ăn hằng ngày, một bình muối này cũng đủ cho nhà Cát Tang dùng mấy tháng.
Không còn việc gấp, Kỳ La ôm mảnh da thú đựng muối và thịt khô của mình chạy đi. Triệu Vân Tiêu tò mò nhìn theo, thấy cậu bé chạy chậm về phía quảng trường, tới một căn lều tranh đối diện xa xa. Cậu đoán đó là nhà của Kỳ La. Hôm qua và hôm nay, cậu đều thấy Kỳ La nhóm lửa nấu ăn trước căn lều ấy.
Chẳng bao lâu, Kỳ La chạy ra, bên hông giắt một con dao xương. Cậu bé lại chạy về, nói với Cát Tang: “Cát Tang a mỗ, con đi nhặt củi, tiện xem có hái được thêm quả muối không.”
Cát Tang dặn: “Đi đi, nhưng đừng chạy xa quá.”
“Dạ.”
Kỳ La còn quay sang cười thật tươi với Triệu Vân Tiêu, rồi mới xoay người chạy vụt đi.
Triệu Vân Tiêu nhìn mãi đến khi cậu bé chạy ra khỏi khu lều, khuất hẳn không thấy bóng, mới nhíu mày quay sang nhìn Cát Tang. Cát Tang cầm một cành cây nhóm lửa, nói chậm: “Kỳ La… đi nhặt củi.”
“Hả? Thằng bé đi nhặt củi?” Triệu Vân Tiêu cau mày, liếc về phía quảng trường. Ở đó có mấy đứa trạc tuổi Kỳ La đang chơi đuổi bắt, ngã chồng lên nhau cười ầm cả lên. Vậy tại sao Kỳ La lại phải đi nhặt củi một mình?
Triệu Vân Tiêu nhìn Cát Tang, như muốn hỏi cho ra lẽ.
Cát Tang không thể giải thích dài dòng bằng lời, nên ông cúi xuống, dùng cành cây vẽ trên đất một hình người, rồi thêm một hình người nữa. Ở giữa hai hình người là một hình nhỏ — rõ ràng là hai người lớn và một đứa trẻ.
Ông chỉ vào hình nhỏ: “Kỳ La.”
Rồi chỉ vào hình người bên trái: “A ba.”
Chỉ vào hình người bên phải: “A cha.”
Sau đó, ông dùng chân xóa hai hình người lớn đi, chỉ để lại hình nhỏ ở giữa, rồi lại chỉ: “Kỳ La.”
Triệu Vân Tiêu hiểu ra ngay: “Kỳ La… là cô nhi.”
Cát Tang chỉ vào chính mình: “A ba… giống cái.”
Ông chỉ về phía Khang Đinh đang đứng gần ao, chỉ huy mọi người giã và nấu: “A cha… giống đực.”
Rồi ông chỉ vào Triệu Vân Tiêu: “Vân Tiêu… giống cái.”
Triệu Vân Tiêu vừa nghe vừa học theo. Cậu dần nhận ra: mình và Cát Tang là cùng một “loại người”, còn Khang Đinh và những người đàn ông cao lớn kia là “loại khác”. Điều đó càng khớp với suy đoán trước đó của cậu.
Triệu Vân Tiêu hỏi: “Đồ Tá đâu?”
Mặt Cát Tang lập tức buồn hẳn xuống: “Đồ Tá là… con của ta. Con trai. Ba Hách Nhĩ… Đồ Tá… Ta là a ba của nó. A ba…”
Tim Triệu Vân Tiêu siết lại. Câu này cậu nghe hiểu rất rõ.
Cậu bước tới ôm lấy Cát Tang. Vậy ra người này thật sự là a ba của Đồ Tá, là người sinh ra Đồ Tá.
“Đồ Tá… con ta… con ta…” Cát Tang nghẹn giọng, cứ lặp đi lặp lại.
Triệu Vân Tiêu cũng không kìm được, khẽ gọi:
“A ba… Cát Tang… a ba…”
Nước mắt Cát Tang rơi xuống ngay lập tức:
“Vân Tiêu… Đồ Tá… con ta… con ta…”
“A ba… Cát Tang a ba…”
Cát Tang vừa khóc vừa cười.