Editor: Lọ Đường Nhỏ
Khang Đinh nướng xong thịt thì không ra khỏi bếp nữa. Dược thiện cần ninh lâu, vì vậy Triệu Vân Tiêu tranh thủ ở bếp của Khang Đinh luộc ba quả trứng trước.
Trứng chín, cậu đưa cho Cát Tang một quả, giữ lại cho mình một quả, quả cuối cùng thì đưa cho Kỳ La. Với đứa trẻ có thể là cô nhi này, Triệu Vân Tiêu theo bản năng dành thêm một phần quan tâm.
Miệng Kỳ La còn dính dầu mỡ, cậu bé ngơ ngác nhìn quả trứng trước mặt, nhất thời không phản ứng. Triệu Vân Tiêu mỉm cười, lại đẩy nhẹ quả trứng về phía cậu bé.
Cát Tang lên tiếng: “Kỳ La, đây là Vân Tiêu. Con phải gọi cậu ấy là Vân Tiêu thúc thúc.”
Kỳ La nhìn quả trứng, mím môi, rồi ngẩng đầu gọi thử: “Vũ… tiểu… thúc thúc.”
“Là Vân - Tiêu.” Cát Tang kiên nhẫn sửa lại.
Kỳ La gọi lại mấy lần, cuối cùng gọi trôi chảy: “Vân Tiêu thúc thúc.”
Thấy Kỳ La vẫn chưa đưa tay ra nhận, Triệu Vân Tiêu liền ngồi xổm xuống. Cậu gõ nhẹ quả trứng vào hòn đá cạnh bếp, làm vỏ nứt ra, rồi bóc sẵn một nửa vỏ.
Lòng trắng trứng chín có màu bán trong, không trắng hoàn toàn như trứng gà. Triệu Vân Tiêu đã ăn qua rất nhiều loại trứng như vậy, nhưng đến giờ vẫn chưa rõ là trứng của loài nào.
Cậu giữ lại nửa vỏ còn lại để tiện cầm, rồi lại đưa cho Kỳ La: “Nào, ăn đi.”
“Cầm lấy.” Cát Tang nói thêm.
Khoảnh khắc ấy, Triệu Vân Tiêu thấy Kỳ La bỗng đỏ hoe mắt. Cậu bé cúi đầu lau nhanh khóe mắt, rồi đưa tay nhận quả trứng, nở nụ cười rạng rỡ: “Cảm ơn Vân Tiêu thúc thúc.”
“Ăn đi.” Triệu Vân Tiêu dịu dàng xoa đầu Kỳ La.
Hốc mắt Kỳ La lại đỏ lên. Cậu bé cắn một miếng thật lớn, ăn đến vui vẻ. Một tay bóp nhẹ, phần trứng còn lại bật khỏi vỏ, cậu bé lại há miệng ăn nốt - hết sạch.
Trẻ con cần ăn đồ có dinh dưỡng mới được, chỉ ăn nội tạng sao đủ. Triệu Vân Tiêu chợt nhớ ra hôm qua, khi chia đồ ăn, Kỳ La là đứa cuối cùng, chỉ nhận được một phần nội tạng.
Kỳ La cười toe toét, răng còn dính lòng đỏ trứng. Triệu Vân Tiêu cũng bật cười theo, lại xoa đầu cậu bé một cái rồi quay về bếp.
Cậu mở nắp nồi. Hơi nóng mang theo mùi dược thiện canh lan tỏa. Triệu Vân Tiêu dùng đũa chọc thử thịt, rồi đậy nắp lại, tiếp tục ninh. Ánh mắt của Khang Đinh, Cát Tang và Kỳ La đều dán chặt vào nồi canh có màu sẫm kia.
Triệu Vân Tiêu lấy từ trong túi ra một chiếc hồ lô nhỏ, bên ngoài khắc một chữ muối Cậu mở nắp, đặt hồ lô xuống đất, rồi lại nhấc nắp nồi lên, bốc một nhúm muối rắc vào canh.
Khang Đinh đã tiến lại gần, tò mò nhìn chiếc hồ lô. Cát Tang thì hỏi thẳng: “Đây là gì vậy?”
Hôm qua khi nấu ăn, Triệu Vân Tiêu chưa dùng muối. Cậu hiểu Cát Tang đang hỏi, liền chấm đầu ngón tay vào muối, đưa cho ông nếm.
Cát Tang cẩn thận lè lưỡi liếʍ nhẹ, mắt lập tức mở to: “Là mặn!”
Triệu Vân Tiêu chỉ vào đống quả muối phơi khô trong góc phòng, rồi chỉ vào muối trong hồ lô.
Cát Tang kinh ngạc: “Đây là… quả muối?”
Triệu Vân Tiêu gật đầu. Đây là muối cậu tách ra từ quả muối, dù chỉ là muối thô.
Cát Tang lập tức quay sang nói với Khang Đinh: “Vân Tiêu nói đây là quả muối!”
“Hỏi xem cậu ấy làm thế nào.” Khang Đinh không giấu được sự nôn nóng.
Cát Tang liền nắm tay Triệu Vân Tiêu, chỉ vào hồ lô. Triệu Vân Tiêu hiểu ý, làm động tác ăn cơm: “Ăn trước. Ăn xong con sẽ chỉ cho người.”
Cát Tang quay sang Khang Đinh: “Hình như cậu ấy muốn ăn trước.”
Nghĩ đến việc Cát Tang và Vân Tiêu còn chưa ăn, Khang Đinh đành nén lại, quay về chỗ ngồi, vừa ăn thịt nướng vừa thất thần suy nghĩ. Nếu quả muối có thể biến thành muối trắng thế này, thì việc mang theo và sử dụng sẽ tiện hơn rất nhiều.
Kỳ La thì dán mắt vào chiếc hồ lô muối, không hiểu vì sao quả muối đen xì lại biến thành những hạt trắng nhỏ như cát.
Triệu Vân Tiêu thích trẻ con, mà đứa bé này lại có thể là cô nhi, cậu vẫy tay gọi. Kỳ La lập tức vui vẻ chạy tới, ngồi xuống cạnh cậu.
Triệu Vân Tiêu đổ một ít muối ra tay, đặt vào lòng bàn tay Kỳ La. Cậu bé tò mò nhặt một hạt bỏ vào miệng, rồi kinh ngạc nhìn cậu.
Triệu Vân Tiêu cầm muỗng gỗ, ra hiệu Cát Tang mở nắp nồi. Cát Tang dùng da thú lót tay nhấc nắp. Triệu Vân Tiêu múc một muỗng canh, thổi nguội rồi đưa tới miệng Kỳ La: “Uống chút canh đi cho bớt mặn.”
Kỳ La ngơ ngác nhìn chiếc muỗng, hốc mắt lại đỏ lên.
Cát Tang đậy nắp nồi, lặng lẽ nhìn cảnh trước mắt.
Kỳ La không hiểu lời, nhưng vẫn há miệng. Canh thơm nồng trôi vào miệng, vị mặn trên đầu lưỡi tan đi. Cậu bé ngậm canh, không nỡ nuốt.
Trong ký ức của cậu, chưa từng có ai đút cậu uống canh, cũng chưa từng có ai bóc vỏ trứng cho cậu.
Kỳ La nhìn Triệu Vân Tiêu, ánh mắt ngây dại.
Thật là một đứa trẻ khiến người ta xót xa.
Triệu Vân Tiêu lại xoa đầu Kỳ La, để cậu bé ngồi yên bên cạnh. Kỳ La chớp mắt thật mạnh, cúi đầu nhìn những hạt muối trắng trong lòng bàn tay.
Triệu Vân Tiêu cất hồ lô muối đi, lấy ra một chiếc hồ lô khác. Mở ra, cậu lấy hai lát quả bánh mì phơi khô đưa cho Cát Tang. Cát Tang không do dự nhận lấy. Cậu lại lấy thêm mấy lát, đặt vào tay Kỳ La.
Kỳ La ngẩng đầu. Triệu Vân Tiêu mỉm cười, làm động tác ăn.
Kỳ La nhìn mấy miếng khô khô kia, cầm lên cắn thử.
“Rắc.”
Cậu bé chậm rãi nhai, cố đoán xem đây là thứ gì, đồng thời muốn nhớ kỹ hương vị của món ăn do Vân Tiêu cho.
“Rắc.”
Cát Tang cắn một miếng, nhai vài cái, mắt lập tức sáng lên - ngon!
Thấy Cát Tang ăn ngon, Triệu Vân Tiêu lại đưa thêm vài lát cho ông lót bụng.
Kỳ La vẫn đang nhai rất chậm, dường như muốn ghi nhớ khoảnh khắc này.
Vân Hỏa không thích ăn quả bánh mì, trừ khi có thịt kèm theo, nếu không tuyệt đối không đυ.ng. Cát Tang có bốn chiếc răng nanh nhọn, vị trí giống hệt Vân Hỏa khi hóa thú. Thấy ông ăn chậm như vậy, có lẽ cũng giống Vân Hỏa - thích thịt hơn.
Triệu Vân Tiêu cất hồ lô đi, lục trong hai túi lớn một lúc, lấy ra một gói nhỏ bọc da thú.
Trong bếp, ba người đều bị cậu thu hút. Triệu Vân Tiêu mở dây buộc. Ngay khi da thú bung ra, Khang Đinh và Kỳ La cùng lúc hít mạnh - mùi thịt!
Đó là thịt khô.
Triệu Vân Tiêu lấy một miếng đưa cho Kỳ La. Cậu bé nuốt nước bọt, nhận lấy, đưa lên miệng cắn.
Cắn không đứt. Nhưng mắt Kỳ La sáng rực.
Hàm răng dùng lực, thịt rách ra một miếng. Kỳ La nhai càng lúc càng nhanh, chưa kịp nuốt xong đã vội cắn miếng thứ hai.
Đúng là một con thú ăn thịt mà.
Triệu Vân Tiêu cười thầm trong lòng, đưa hai miếng thịt khô cho Cát Tang, rồi gói lại cẩn thận.
Vân Hỏa rất thích nhai thứ này, thường coi như đồ ăn vặt. Nhưng đây là lương thực qua mùa đông, Triệu Vân Tiêu không cho hắn ăn nhiều. Vân Hỏa vẫn hay lén lấy, lại đặc biệt thích loại có vị cay.
Triệu Vân Tiêu sờ gói thịt trong tay. Vân Hỏa chỉ để lại cho cậu từng này… là để làm đồ ăn vặt? Hay chỉ còn lại từng này? Hay là… sau này hắn vẫn sẽ mang thêm tới? Nghĩ vậy, mắt Triệu Vân Tiêu ươn ướt, tim đập nhanh hơn.
Vân Hỏa…Cậu không muốn ở lại đây. Cậu muốn về nhà. Về nhà của hai người.
Xoay người đi, Triệu Vân Tiêu che giấu nỗi buồn trong lòng. Cất lại thịt khô, cậu bắt đầu nghiêm túc kiểm tra xem Vân Hỏa rốt cuộc đã mang theo những gì, và mang theo bao nhiêu.
Triệu Vân Tiêu không đưa cho Khang Đinh, nhưng đưa cho Cát Tang hai miếng, ý tứ rất rõ ràng.
Cát Tang đưa một miếng cho Khang Đinh, còn mình thì nhìn miếng thịt khô cứng ngắc trong tay, há miệng cắn thử. Ừm, miếng đầu tiên cũng không cắn nổi, ông liền nghiêng sang bên cắn xé một góc khác.
Thịt khô vừa vào miệng, mùi hương kỳ lạ lập tức khiến ông nảy sinh hứng thú và tò mò.
Vì sao đồ ăn cậu ấy làm ra, cái gì cũng ngon như vậy?
Từ phản ứng của Cát Tang và Kỳ La, Khang Đinh nhìn ra loại thịt này khá cứng. Nhưng với một thú nhân trưởng thành, hàm răng của ông không phải chỉ để trưng. Há miệng, Khang Đinh cắn một phát, trực tiếp cắn đứt nửa miếng. Nhai hai cái, ông lập tức đẩy nhẹ Cát Tang: “Em hỏi thử xem cậu ấy làm thế nào.”
“Em sẽ hỏi.”
Cát Tang định đưa lại miếng thịt cho Khang Đinh. Thịt khô ngon như vậy, nên để cho bạn đời ăn thì hơn. Nhưng Khang Đinh lại đẩy ngược trở lại.
Cát Tang chỉ vào nồi canh vẫn đang ninh, nói: “Em lát nữa ăn cái này. Vân Tiêu bảo em ăn cùng cậu ấy.”
Động tác của Khang Đinh khựng lại. Ông nhìn về phía bóng lưng đang lục túi bên kia bếp, trong lòng đột nhiên dâng lên một chút áy náy. Nhưng rất nhanh, ý nghĩ muốn giữ Vân Tiêu lại bộ lạc lại càng thêm kiên định.
Một giống cái kỳ lạ như vậy, nếu không giữ lại thì thật quá đáng tiếc. Tốt nhất là cậu ấy có thể cùng Ba Hách Nhĩ kết thành bạn đời, vĩnh viễn trở thành người của bộ lạc Ban Đạt Hi.
Khang Đinh dự định chờ Ba Hách Nhĩ trở về sẽ nói chuyện đàng hoàng với con, bảo nó đừng quá để ý ý kiến của a ba, cứ mạnh dạn theo đuổi Vân Tiêu.
Kiểm tra xong hai túi đồ, cũng bình ổn lại cảm xúc, Triệu Vân Tiêu quay về bên bếp lửa. Cậu mở nắp nồi, chọc thử thịt, rồi bảo Cát Tang đi lấy hai cái bát.
Cát Tang mang đến hai bát gốm. Triệu Vân Tiêu múc canh lẫn thịt, trước tiên cho Cát Tang một bát, rồi cho Kỳ La một bát, sau đó mới múc cho mình. Duy chỉ có Khang Đinh là không có phần.
Triệu Vân Tiêu nhìn Khang Đinh một cái, chỉ vào phần canh còn lại trong nồi, rồi chỉ Cát Tang, ý nói: phần đó đều cho người. Sau đó cậu bưng bát của mình vào trong phòng.
Trong mắt Cát Tang lóe lên một tia xót xa. Ông đưa bát của mình cho Khang Đinh, nói: “Vân Tiêu không thích anh, không muốn nấu cho anhi. Nhưng cậu ấy là người lương thiện, lại không thể thật sự mặc kệ. Anh uống bát canh này đi.”
“Đây là cậu ấy nấu cho em.” Khang Đinh đẩy bát trở lại.
“Uống đi. Em cũng không ăn hết được.”
Cát Tang đặt bát trước mặt ông, giọng chậm lại: “Cậu ấy là một đứa trẻ tốt. Em không cầu anhi đưa cậu ấy về bên Đồ Tá. Em chỉ cầu anh làm được điều đã hứa với em.”
“Anh đã thề trước Thần Thú.” Khang Đinh trầm giọng đáp.
Cát Tang nhìn ông, nói tiếp: “Khang Đinh, em biết Vân Tiêu tốt, anh cũng nhìn ra rồi. Sau này cả bộ lạc đều sẽ biết cậu ấy hiếm có đến mức nào. Anh rất muốn cậu ấy và Ba Hách Nhĩ kết thành bạn đời. Nhưng anhphải nhìn rõ - Ba Hách Nhĩ không hợp với cậu ấy.”
“Ăn uống sinh hoạt, thứ gì Ba Hách Nhĩ có thể cho cậu ấy? Cậu ấy từng ở bên Đồ Tá mạnh mẽ như vậy, anhnghĩ cậu ấy sẽ thích một người ngay cả da chuột chũi cũng khó kiếm sao?”
“Cho dù Vân Tiêu biết tình cảnh của Đồ Tá, từ bỏ Đồ Tá, cậu ấy cũng sẽ không thích Ba Hách Nhĩ. Cậu ấy chỉ có thể thích thú nhân mạnh như Đồ Tá, hoặc còn mạnh hơn.”
Cát Tang hiểu rõ bạn đời của mình, nên biết Khang Đinh đang nghĩ gì.
“Trong bộ lạc không có giống đực nào xứng với Vân Tiêu. Nếu ngươi ép Ba Hách Nhĩ theo đuổi cậu ấy, người bị tổn thương chỉ có thể là con.”
“Nếu Vân Tiêu tự nguyện thích Ba Hách Nhĩ, em vui lòng nhìn thấy. Nhưng nếu anh thật sự thương con, thì đừng ép nó. Bằng không, đến cuối cùng Ba Hách Nhĩ chỉ có thể đau lòng nhìn Vân Tiêu kết thành bạn đời với một thú nhân mạnh hơn nó.”
“Khang Đinh, chỉ cần chúng ta chân thành đối đãi cậu ấy, dù cậu ấy không ở bộ lạc, cậu ấy vẫn sẽ quan tâm. Nhưng nếu anh dùng thủ đoạn như Ngõa Lạp, chỉ khiến cậu ấy rời xa bộ lạc nhanh hơn. Anh tự suy nghĩ đi.”
Khang Đinh bưng bát canh lên, im lặng uống một ngụm. Canh ấm nóng, mang theo mùi thảo dược nhè nhẹ, lan vào bụng. Đây là lần đầu ông uống canh ninh bằng thảo dược, vị lạ nhưng không khó uống.
Kỳ La ngoan ngoãn ngồi một bên, không nói lời nào, lặng lẽ ăn canh ăn thịt. Đồ khô và thịt khô Vân Tiêu cho đã vào bụng, chỉ còn nắm muối vẫn được cậu bé giữ chặt trong tay.
Nghe Cát Tang nói, Kỳ La thật sự bị dọa. Có phải ác linh đáng sợ kia đã tìm đến Vân Tiêu thúc thúc không? Kỳ La không hiểu rõ ác linh rốt cuộc đáng sợ đến mức nào, nhưng cậu bé cảm thấy Cát Tang nói rất đúng.
Vân Tiêu thúc thúc xinh đẹp như vậy, dịu dàng như vậy, lợi hại như vậy, đương nhiên phải là thú nhân lợi hại nhất mới xứng đôi.
Ba Hách Nhĩ thúc thúc cũng lợi hại… nhưng hình như vẫn không bằng ác linh kia. Ít nhất Ba Hách Nhĩ thúc thúc chưa từng săn được chuột chũi.
Trong bộ lạc, Kỳ La nghĩ mãi, không tìm ra giống đực nào xứng với Vân Tiêu thúc thúc. Trong đầu cậu hiện lên hình ảnh ác linh đỏ sẫm toàn thân.
Nghe nói ác linh từng nguyền rủa: nếu có người trong bộ lạc bắt nạt Vân Tiêu thúc thúc, hắn sẽ gϊếŧ sạch tất cả - dù là giống cái hay ấu tể.
Kỳ La tin, ác linh không nói đùa.
Muốn xứng đôi với Vân Tiêu thúc thúc, ít nhất phải mạnh ngang ác linh.
Kỳ La uống cạn bát canh. Khắc Á thúc thúc và những người kia… tốt nhất nên từ bỏ. Trừ phi họ có thể đánh ngang tay với ác linh.
Khi Kỳ La còn đang suy nghĩ miên man, Khang Đinh đã nghĩ thông. Ông nói: “Ba Hách Nhĩ có thể khiến Vân Tiêu chấp nhận hay không, là năng lực của chính nó. Anh sẽ không can thiệp. Anh muốn giữ Vân Tiêu lại bộ lạc, nhưng em nói đúng. Chỉ cần chúng ta đối đãi chân thành, cậu ấy sẽ chấp nhận mọi người. Ép quá chặt, chỉ khiến cậu ấy trốn tránh. Anh cũng sẽ nói chuyện với Ngõa Lạp.”
“Anh nghĩ thông là tốt.” Cát Tang múc thêm một bát, bắt đầu uống canh.
Khang Đinh cười, đẩy bát của mình lại trước mặt ông: “Trong canh có thảo dược, chắc là Vân Tiêu đặc biệt cho thân thể em. Uống thêm đi. Thịt không ăn hết thì cho anh.”
Cát Tang đoán được những thảo dược này có lợi cho mình. Ông bệnh đã lâu, cần sớm hồi phục. Uống hết canh, ông đưa phần thịt cho Khang Đinh.
Khang Đinh ăn thịt, vừa ăn vừa nhìn Cát Tang uống canh, ánh mắt dịu lại. Ông thầm cảm kích Vân Tiêu. Nếu không có cậu, Cát Tang có lẽ vẫn còn chịu đau đớn.
Triệu Vân Tiêu đã nhìn thấy tất cả. Trong lòng cậu dâng lên chút lo lắng. Cậu phải mau chóng học được ngôn ngữ nơi này, nếu không người khác nói gì cậu cũng không hiểu.
Nhưng có một điều cậu rất chắc chắn,thế giới này có đàn ông có thể hóa thú, và người trung tính có khả năng sinh dục.
Có lẽ… cậu đến thế giới này, chính là để gặp Vân Hỏa.
Vân Hỏa…
Triệu Vân Tiêu gọi thầm trong lòng cái tên đã dễ dàng cướp đi trái tim mình, cố kìm nước mắt.
“Vân Hỏa, em nhất định sẽ trở về bên anh. Nhất định.”