Editor: Lọ Đường Nhỏ
Triệu Vân Tiêu không hề hay biết mình đang làm gì, cho đến khi cậu bừng tỉnh thì đã đang bám theo chiếc xe đó. Cậu không thể diễn tả được cảm giác lúc này, thậm chí còn chưa nhận ra mặt mình đã ướt đẫm nước mắt. Dán mắt nhìn chiếc xe, tay cậu run rẩy nắm vô lăng. Chạy theo chiếc xe thể thao vào một khu dân cư, Triệu Vân Tiêu đỗ xe lại: "Mình đang làm cái gì thế này?"
Cậu nhìn chính mình đang khóc nức nở trong gương chiếu hậu. Cậu nghĩ: "Lâm Minh Viễn chắc đã quên mất cậu lái xe gì và biển số là bao nhiêu rồi. Nếu không, sao khi cậu chạy ngang qua, Minh Viễn lại không hề nhận ra cậu?"
Cậu không nhớ mình lái xe về nhà bằng cách nào. Ngồi thẫn thờ trên sô-pha suốt một tiếng, Triệu Vân Tiêu mới gật đầu tự nhủ: "Thảo nào Minh Viễn luôn về nhà muộn. Thảo nào Minh Viễn luôn đi công tác không về nhà. Thảo nào Minh Viễn không muốn có con."
Tim như bị dao cắt, nhưng đầu óc cậu lại cực kỳ bình tĩnh. Triệu Vân Tiêu mở khóa điện thoại gọi đến số Lâm Minh Viễn, chuông đổ một lúc lâu mới có người nhấc máy: "Vân Tiêu?"
"Minh Viễn, tối nay anh có về ăn cơm không?"
"Chắc không về được. Anh đang họp, lát nữa anh gọi lại cho em."
"... Được rồi."
Cúp điện thoại, Triệu Vân Tiêu lặng lẽ ngồi đó. Ngoài cửa sổ là bầu trời xanh trong, nhưng trong đầu cậu lại là mây đen giăng kín. Cậu nên làm gì bây giờ?
Ly hôn với Minh Viễn ư? Một khi cơ quan hôn nhân phát hiện Minh Viễn nɠɵạı ŧìиɧ, thì đời này anh sẽ không còn cơ hội kết hôn hay có con nữa. Nhưng nếu không ly hôn, cậu phải sống ra sao? Nghĩ đến cha, nghĩ đến người mẹ đã khuất, nghĩ đến bao nhiêu năm ở bên nhau. Trong đầu Triệu Vân Tiêu không ngừng vang lên: "Thảo nào Minh Viễn…không về nhà..."
Hơn mười hai giờ đêm, Lâm Minh Viễn mới về đến nhà. Triệu Vân Tiêu giả vờ ngủ, đợi đến khi người bên cạnh thở đều chìm vào giấc ngủ, cậu mới nhẹ nhàng xuống giường. Cậu rón rén cầm lấy chiếc điện thoại của Minh Viễn trên tủ đầu giường rồi ra khỏi phòng ngủ.
Dựa vào tường, cậu mở điện thoại. May mắn thay, Lâm Minh Viễn vẫn giữ thói quen dùng số điện thoại làm mật khẩu. Xem qua một số thông tin rõ ràng trong điện thoại của Lâm Minh Viễn, Triệu Vân Tiêu trở lại phòng ngủ, đặt điện thoại về chỗ cũ. Cậu không lên giường mà đi thẳng ra phòng khách.
Những dòng tin nhắn kia hiện rõ mồn một trong đầu cậu: "Minh Viễn, anh chuẩn bị quà sinh nhật cho em xong chưa?"
"Tuần sau em sẽ biết."
"A, em nôn nóng quá. Vậy tuần sau anh có thể ở bên em mấy ngày không?"
"Anh có mười ngày trọn vẹn thuộc về em. Bảo bối, xin lỗi, để em phải chịu thiệt thòi. Em hiểu mà, anh không thể ly hôn."
"Em biết, em hiểu cho anh, em chỉ cần trong lòng anh chỉ có một mình em là đủ rồi."
Triệu Vân Tiêu cảm thấy mình không cần phải đọc tiếp nữa. Cậu ngồi tìm kiếm thông tin suốt đêm trong phòng khách, hai mắt đỏ ngầu. Cậu thay quần áo và rời đi trước khi Lâm Minh Viễn thức dậy - cậu không muốn nhìn thấy anh ta. Lang thang trong công viên gần nhà hai tiếng, ước chừng Lâm Minh Viễn đã đi làm, cậu mới trở về.
Quả nhiên, Lâm Minh Viễn đã không còn ở đó. Trên bàn trà có một mảnh giấy anh ta để lại: "Vân Tiêu, sao em ra ngoài không mang điện thoại. Anh đi làm, tối nay có lẽ cũng không về ăn cơm, đừng chờ anh. Thứ Bảy anh đưa em đi thăm cha."
Triệu Vân Tiêu vò nát mảnh giấy ném vào thùng rác. Cậu lên lầu thu dọn hành lý, không thể chịu đựng ở trong căn phòng này thêm một giây nào nữa. Sắp xếp sơ sài một vali quần áo, cậu không tự lái xe mà gọi taxi ra sân bay. Mua vé máy bay đi khu T, Triệu Vân Tiêu gọi điện cho cha: "Cha, con muốn đến khu T đi du lịch, cuối tuần này con không về nhà thăm cha được."
"Du lịch à, đi đi con, con đi một mình à?"
"... Con đi cùng Minh Viễn, là quyết định gấp."
"Được, vậy tốt rồi, hai đứa chơi vui vẻ nhé, cố gắng mang về một em bé đấy."
Nước mắt Triệu Vân Tiêu lặng lẽ rơi xuống: "Nếu có thể, con sẽ làm. Cha..."
"Ừm. Sao thế con?"
"... Cha, phòng của con trước kia, cha có thể sửa soạn lại giúp con không? Đợi con về từ khu T, con muốn về nhà ở vài ngày."
"Được chứ. Minh Viễn bận rộn thế, con hoàn toàn có thể về nhà ở thường xuyên.”
"Cảm ơn cha."
"Khách sáo với cha làm gì."
Sợ mình không kiềm được mà khóc òa, Triệu Vân Tiêu nói thêm hai câu rồi cúp máy. Cậu được nhân viên sân bay quan tâm vì là người trung tính đang khóc một mình và được đưa đến phòng nghỉ. Uống trà nóng xong, cậu bình tĩnh hơn một chút, rồi lên máy bay đi khu T.
Sau hai tiếng bay, Triệu Vân Tiêu đến nơi, đi xe đưa đón riêng của người trung tính đến một khách sạn tên là Bán Hải. Do là người trung tính, cậu được ưu đãi thuê phòng, được miễn phí bữa ăn và còn có hai nhân viên bảo vệ riêng canh gác để tránh bị nhóm đàn ông độc thân quấy rầy. Người trung tính là đứa con cưng tuyệt đối trong thế giới này, nhưng Triệu Vân Tiêu lại chẳng hề vui vẻ.
Nằm trên giường khách sạn, Triệu Vân Tiêu gọi điện cho Quách Hành Lỗi. Cậu không muốn giả vờ như không có gì xảy ra để tiếp tục sống cùng Lâm Minh Viễn. Cho dù phải độc thân cả đời, cậu cũng không chia sẻ người yêu với ai. Huống hồ, lòng Lâm Minh Viễn đã không còn ở bên cậu. Cậu tự giễu, có lẽ cậu là một trong số ít người trung tính bị người yêu phản bội.
Cậu kể chuyện Minh Viễn cho chú Quách nghe và đúng như dự đoán, chú Quách nổi cơn lôi đình. Triệu Vân Tiêu khẩn khoản: "Chú Quách, chuyện này xin chú giúp con khuyên cha con. Cho dù là chia tay, con cũng không muốn xé toạc mặt với Minh Viễn, không thể làm bạn thì cũng không cần làm kẻ thù. Con sẽ nộp đơn ly hôn lên cơ quan hôn nhân, chỉ cần con chứng minh được là con yêu người khác, thì sẽ không ảnh hưởng đến Minh Viễn."
Chú Quách giận dữ nói: "Hắn đối xử với con như vậy mà con còn quan tâm hắn cái gì! Chuyện này cha con mà biết thì nhất định sẽ tìm Lâm Minh Viễn liều mạng!"
Triệu Vân Tiêu thút thít: "Chú Quách, chú giúp con đi! Việc trở thành kẻ thù của anh ấy thì có ích gì với con chứ? Con yêu anh ấy, hay nói đúng hơn là con đã từng rất yêu anh ấy. Tình yêu có lẽ sẽ có thời hạn sử dụng, Minh Viễn chỉ là hết hạn thôi. Anh ấy yêu người kia, thì con sẽ buông tay cho họ ở bên nhau. Minh Viễn cũng có quyền lựa chọn cuộc sống của mình. Buông tha cho nhau mới là lựa chọn tốt nhất."
Quách Hành Lỗi dằn cơn giận: "Được, chú đồng ý với con. Chờ con về, chú sẽ tìm một người thích hợp để phối hợp với con. Nhưng Vân Tiêu, con phải hứa với chú Quách, vì cha con, con phải kiên cường. Có rất nhiều người tốt gấp trăm lần Lâm Minh Viễn đang chờ con. Chú Quách dám khẳng định, chỉ cần con vừa ly hôn, người đến cầu hôn nhất định sẽ chật kín nhà con."
"Chú yên tâm, con sẽ ổn thôi. Con đến khu T giải sầu, khi nào tâm trạng tốt con sẽ về. Đến lúc đó, chú giúp con khuyên cha con."
Sau một hồi trò chuyện, tâm trạng Triệu Vân Tiêu đã không còn buồn khổ như trước. Cậu phải kiên trì bước tiếp, cho dù chỉ vì cha.
Ở khách sạn ba ngày, Triệu Vân Tiêu hầu như chỉ ở trong phòng. Sáng thứ Hai, cậu đeo kính râm và đội mũ đi xuống sảnh lớn khách sạn, ngồi chờ ở khu vực nghỉ ngơi. Gần mười giờ, hai vị khách - một người đàn ông và một người phụ nữ - bước vào, nhanh chóng làm thủ tục nhận phòng và tay trong tay đi về phía thang máy. Triệu Vân Tiêu đứng dậy về phòng sau khi hai người rời đi.
Cậu đã biết trước Lâm Minh Viễn và người kia sẽ đến đây nghỉ dưỡng thông qua tin nhắn Minh Viễn để lại. Hôm nay là thứ ba, sinh nhật của người phụ nữ kia. Triệu Vân Tiêu muốn tránh mặt hai người, chờ đến sáng hôm sau mới nói rõ. Suốt mấy ngày, tinh thần Triệu Vân Tiêu rất tệ, sụt cân thấy rõ. Đêm cuối cùng ở khu T, cậu lại mất ngủ đến sáng.
Sáng hôm sau, đi vào nhà ăn, Triệu Vân Tiêu chọn một chỗ ngồi cạnh cửa sổ. Cậu lập tức thu hút sự chú ý của những đàn ông độc thân trong nhà ăn. Cậu hoàn toàn không hay biết việc nhân viên phục vụ phải chặn lại vài người muốn đến làm quen. Cậu nhìn chằm chằm vào lối vào nhà ăn, không hề đυ.ng đến bữa sáng.
Đợi hơn nửa tiếng, người cậu muốn đợi đã đến. Một cặp đôi bước vào nhà ăn. Sau khi chọn chỗ ngồi, họ phát hiện sự khác lạ bên trong và nhìn theo ánh mắt mọi người. Sắc mặt hai người đại biến, và người đàn ông kia càng nhanh chóng đứng dậy, vẻ mặt hốt hoảng.
Triệu Vân Tiêu đứng dậy bước ra ngoài. Lâm Minh Viễn vội vàng đuổi theo, còn người phụ nữ kia sắc mặt trắng bệch, không biết phải làm sao.
Đi vào vườn hoa nhỏ của khách sạn, Triệu Vân Tiêu ngồi xuống ghế gỗ. Chẳng mấy chốc, Lâm Minh Viễn vội vã đến nơi. Anh ta đi chậm lại trước mặt Triệu Vân Tiêu, lần đầu tiên trước mặt cậu lại im lặng không nói nên lời.
Triệu Vân Tiêu cúi đầu nhìn chân mình, bình thản nói: "Ly hôn đi."
Lâm Minh Viễn vội vàng: "Vân Tiêu, em nghe anh giải thích!"
Triệu Vân Tiêu vẫn cúi đầu: "Minh Viễn, đừng làm em cảm thấy anh là một đàn ông không có chút trách nhiệm nào. Hôm đó em đi tìm anh ở công ty, nhìn thấy anh lên xe cô ta trong bãi đỗ xe. Mà xe của em, đỗ ngay cạnh xe cô ta, anh cũng không hề phát hiện."
Lâm Minh Viễn quỳ xuống, khẩn thiết muốn giải thích. Triệu Vân Tiêu nhẹ nhàng hỏi: "Là từ năm ngoái phải không?"
Lâm Minh Viễn lấy hết can đảm, chột dạ nói: "Anh xin lỗi, Vân Tiêu. Anh chỉ là, chỉ là..."
"Anh chỉ là yêu cô ta, cô ta là bảo bối của anh." Triệu Vân Tiêu ngước mắt lên, ánh mắt đó khiến Lâm Minh Viễn hoang mang. "Xin lỗi, em đã xem trộm điện thoại của anh, biết hai người hôm nay đến đây, nên em chờ ở đây. Em sẽ về tối nay, em sẽ nói rõ là em thích người khác, như vậy sau này anh vẫn có thể kết hôn lại. Minh Viễn, chúng ta chia tay trong êm đẹp đi, đừng làm em phải có những ký ức tồi tệ hơn về anh."
Lâm Minh Viễn há miệng, nhưng lại không biết nói gì, cuối cùng cũng chỉ thốt ra được ba chữ: "Anh xin lỗi..."
Triệu Vân Tiêu đứng dậy, quay lưng rời đi, không để Lâm Minh Viễn nhìn thấy những giọt nước mắt tan nát cõi lòng của mình.
Rời khỏi vườn hoa, Triệu Vân Tiêu về phòng thu dọn hành lý. Cậu đã đặt vé máy bay khứ hồi, lúc mười giờ tối. Cậu trả phòng sớm và gửi hành lý ở quầy lễ tân. Thời gian còn sớm, Triệu Vân Tiêu đeo chiếc túi xách chéo một bên vai đi ra khỏi khách sạn, đến hồ tự nhiên gần đó để đi dạo.
Cậu rất đói, nhưng lại không có cảm giác thèm ăn, nhìn thấy đồ ăn thậm chí muốn nôn. Cậu nghĩ: "Lâm Minh Viễn hẳn là thích phụ nữ. Mặc dù người trung tính có khả năng sinh sản, nhưng so với phụ nữ thì ngoại hình và vóc dáng của phụ nữ vẫn đẹp hơn. Cha của Lâm Minh Viễn là người trung tính, nhưng anh trai anh ta lại cưới phụ nữ và cắt đứt liên lạc với gia đình vì bị phản đối gay gắt. Có lẽ chính vì áp lực này mà Lâm Minh Viễn mới cưới cậu. Nhưng tại sao lại là cậu?" Triệu Vân Tiêu không muốn để bản thân suy nghĩ theo hướng tệ hại nhất, nhưng lại rất khó.