Editor: Lọ Đường Nhỏ
Vân Tiêu vừa đun nước vừa rửa sạch thịt, chuẩn bị những thứ cần dùng như thảo dược phơi khô và đậu. Thịt rửa xong, cậu cho vào nồi rồi cắt thành từng miếng lớn. Phần thịt này chủ yếu là nạc, không có xương, cậu định nấu một nồi canh dược thiện cho Cát Tang uống. Sau nhiều lần tự mình thử nghiệm cùng Vân Hỏa, cậu đã nắm khá chắc dược tính của vài loại thảo dược. Qua quan sát hôm qua, cậu đoán Cát Tang rất có thể bị đau dạ dày do hàn khí, uống canh dược thiện ấm sẽ có lợi.
Người trong bộ lạc hiếm khi cắt rau hay thái thịt nhỏ. Thú nhân thường tách con mồi ra rồi đem nướng hoặc hầm trực tiếp. Hơn nữa, vì canh thịt thường không ngon, nên đa phần vẫn ăn thịt nướng, canh thì chủ yếu là canh xương. Bởi vậy nơi này không có thớt, Vân Tiêu chỉ đành dùng tạm chiếc bồn.
Cát Tang đặt thịt lên giá nướng rồi bước tới định giúp Vân Tiêu. Cậu liền giao cho ông một việc: khi nước sôi thì cho thịt vào. Hai người vừa khoa tay vừa đoán ý nhau, cuối cùng cũng hiểu. Vân Tiêu bảo Cát Tang ngồi cạnh bếp trông nồi, tiện thể sưởi ấm, còn mình thì vào phòng ông mang những tấm da thú trải dưới đất ra ngoài phơi.
Ở những chuyện như vậy, Cát Tang gần như vô thức nghe theo cậu. Ông chăm chú nhìn nồi nước, thỉnh thoảng lại liếc xem Vân Tiêu đang làm gì. Khi thấy cậu mang tấm da thú ông từng nằm ra ngoài, đập mạnh rồi phơi dưới nắng, ông hiểu ngay ý định. Trên gương mặt ông hiện lên nụ cười hạnh phúc vì được con chăm sóc, nhưng trong mắt lại xen lẫn áy náy và xót xa.
Vân Tiêu cố gắng lờ đi những ánh mắt dồn về phía mình, mang toàn bộ da thú trong phòng Cát Tang ra ngoài phơi. Những người ở lại trong thôn đều nhìn cậu, Ngõa Lạp và Mai Luân dĩ nhiên cũng chú ý. Khi Vân Tiêu vừa phơi xong tấm da cuối cùng, cậu thấy hai người kia đang tiến lại, trong đó có người khiến cậu đặc biệt cảnh giác, lập tức quay người bước nhanh vào nhà tranh.
Nước trong nồi đã sôi, Cát Tang cho thịt vào. Vân Tiêu dùng muỗng vớt bọt. Đang làm thì bóng người đổ xuống, cả hai cùng ngẩng đầu. Sắc mặt Cát Tang lập tức trầm xuống, còn Vân Tiêu thì cúi đầu, lặng lẽ dịch sát về phía ông, nép chặt bên cạnh.
Ngõa Lạp không tỏ ra khó chịu trước sự lạnh nhạt rõ ràng ấy, chỉ khẽ gật đầu với Cát Tang rồi nói: “Cậu ấy khá hơn chưa? Mai Luân đã dọn xong chỗ ở, hôm nay có thể chuyển sang.”
Cát Tang nhận lấy muỗng từ tay Vân Tiêu, nhẹ đẩy cậu về phía phòng ngủ. Vân Tiêu rất phối hợp đứng dậy đi vào. Ngõa Lạp cau mày. Cát Tang vừa vớt bọt vừa nói: “Không cần làm phiền Mai Luân. Vân Tiêu muốn ở cùng chúng ta, ta đã đồng ý.”
“Cát Tang!” giọng Ngõa Lạp nghiêm lại.
“Chỗ của ngươi không đủ ở, hơn nữa còn có hai thú nhân giống đực, không thích hợp.”
Cát Tang đứng thẳng người, không lùi một bước: “Ở chỗ Mai Luân thì thích hợp sao? Ô Đặc sẽ không tìm nó à? Ngõa Lạp, Vân Tiêu không thuộc về bộ lạc Ban Đạt Hi. Ngươi, Khang Đinh, kể cả ta, đều không có quyền can thiệp lựa chọn của cậu ấy. Đồ Tá yêu cậu ấy nên mới đưa cậu ấy về đây, vì nơi này có a ba của cậu ấy, chứ không phải vì đây là Ban Đạt Hi. Nếu chỉ là dạy ngôn ngữ, ta có thể dạy. Chỉ cần Vân Tiêu còn chưa yêu giống đực khác, thì cậu ấy vẫn là bạn đời của Đồ Tá. Ta có trách nhiệm chăm sóc và bảo vệ cậu ấy.”
Ba chữ cuối được ông nói ra dứt khoát đến mức không thể phản bác. Ngõa Lạp mím môi: “Nếu ngươi thật sự coi cậu ấy là người thân, thì nên để cậu ấy chọn giống đực khác. Ở đây, cậu ấy sẽ không nhìn ai khác.”
“Ngươi quên ta còn có một đứa con sao?” Cát Tang đáp nhạt.
Ngõa Lạp sầm mặt: “Ngươi định để Vân Tiêu ở cùng với Ba Hách Nhĩ sao?”
Cát Tang cười lạnh: “Ngươi có thể để Mai Luân trở thành bạn đời của Ô Đặc, vì sao ta không thể để Vân Tiêu ở bên con ta? Ngươi là a ba, ta cũng vậy.”
Ngõa Lạp không nói được lời nào. Mai Luân uất ức: “Con thích Ô Đặc, chuyện này không liên quan đến Ngõa Lạp thúc thúc.”
Cát Tang bình thản: “Vân Tiêu thích Đồ Tá, cũng không liên quan đến người khác.”
Mai Luân câm lặng.
Cát Tang nói tiếp: “Ta sẽ không cản Vân Tiêu thích ai, nhưng ở đây cậu ấy muốn làm gì là quyền của cậu ấy, kể cả rời đi.”
“Cát Tang!” Ngõa Lạp cao giọng.
“Ta chưa từng quên mình là người Ban Đạt Hi.” Cát Tang nhìn thẳng hắn, giận dữ hơn cả.
“Chính vì nhớ nên ta mới ở lại, mới chịu để con ta còn là ấu tể đã bị các ngươi đuổi đi!”
Nước mắt trượt xuống: “Chính vì nhớ nên trước khi chết ta mới chỉ cầu được gặp con mình một lần. Ngõa Lạp, ngươi vĩnh viễn không hiểu.”
Ông bước tới trước mặt hắn, thân thể gầy yếu nhưng khí thế không thể lay chuyển: “Nhớ cho kỹ - Vân Tiêu không thuộc về Ban Đạt Hi. Cậu ấy đi hay ở, đều là quyền của cậu ấy. Ngươi không có quyền, ta cũng vậy!”
“Ngõa Lạp thúc thúc, người đừng giận.” Mai Luân đứng bên cạnh nhỏ giọng an ủi, “Cát Tang thúc thúc không hiểu được người, nhưng bọn cháu thì hiểu.”
Ngõa Lạp khép mắt lại, giọng trầm xuống: “Con cùng mấy giống cái trong bộ lạc thường xuyên tới tìm Vân Tiêu, để cậu ấy sớm quen với bộ lạc, tiếp nhận bộ lạc.”
“Con sẽ làm.” Mai Luân gật đầu.
Đúng lúc ấy, bên ngoài hàng rào chợt vang lên một giọng nói mềm nhẹ: “Xin hỏi… có ai ở trong đó không?”
Là cậu ấy?
Ngõa Lạp và Mai Luân cùng lúc nhìn nhau. Mai Luân lập tức chạy ra mở cửa. Ngoài cửa, quả nhiên là Vân Tiêu. Cậu đứng đó, dáng vẻ có chút căng thẳng. Mai Luân nở nụ cười thân thiện, ra hiệu mời cậu vào.
Vân Tiêu không bước ngay, chỉ đứng tại chỗ, nhìn về phía Ngõa Lạp vừa đi tới. Cậu siết chặt bàn tay, rồi giơ tay trái lên.
“Đồ Tá.”
Sau đó giơ tay phải.
“Vân Tiêu.”
Hai bàn tay nắm chặt lấy nhau. Cậu lặp lại động tác ấy ba lần liền, rồi khẽ gật đầu với Ngõa Lạp đang cau mày và Mai Luân còn chưa kịp hiểu chuyện. Ngay sau đó, Vân Tiêu xoay người, bước nhanh rời đi.
Khang Đinh vừa đi tới thì gặp cậu. Vân Tiêu cúi đầu né sang một bên, lướt qua ông mà đi.
Khang Đinh quay đầu nhìn theo bóng dáng Vân Tiêu, rồi lại nhìn Ngõa Lạp vừa bước ra khỏi nhà tranh, chỉ cảm thấy đau đầu. Ngõa Lạp liếc Khang Đinh một cái, xoay người quay vào trong. Khang Đinh thở dài trong lòng, theo vào.
Vừa thấy ông, Ngõa Lạp liền nói: “Tộc trưởng, Vân Tiêu là một giống cái đặc biệt. Ta tin rằng ngươi cũng đã nhìn ra. Cậu ấy nên ở lại Ban Đạt Hi, nên trở thành giống cái của bộ lạc.”
Khang Đinh gật đầu, nghiêm túc đáp: “Ta cũng nghĩ vậy. Nhưng hiện tại cậu ấy không hiểu ngôn ngữ của chúng ta, chúng ta cũng chưa thể giải thích rõ chuyện của Đồ Tá. Cậu ấy đang có hiểu lầm với chúng ta. Nếu ép quá gấp, rất dễ dọa cậu ấy bỏ đi.”
Ông dừng lại một chút rồi nói tiếp: “Chi bằng cứ để cậu ấy ở chỗ ta trước. Đợi đến khi cậu ấy nghe hiểu được chúng ta nói, biết chúng ta không có ác ý, hiểu rõ tình cảnh của Đồ Tá, tự nhiên sẽ cân nhắc việc ở lại. Ta nghĩ… cậu ấy hẳn cũng không còn nơi nào khác để đi. Nếu không, Đồ Tá đã không đưa cậu ấy về đây.”
Ngõa Lạp trầm ngâm hồi lâu, rồi hỏi: “Ngươi có đoán ra cậu ấy đến từ bộ lạc nào không?”
Khang Đinh lắc đầu: “Cậu ấy không hiểu thông dụng ngữ, chắc chắn không phải từ mấy bộ lạc xung quanh. Có lẽ… là từ phía bên kia A Lạp sơn.”
“A Lạp sơn…” Ngõa Lạp lẩm bẩm.
Với họ, A Lạp sơn là một vùng đất hoàn toàn xa lạ. Núi cao quanh năm băng giá, dường như không có điểm tận cùng. Chưa từng có thú nhân giống đực nào có thể vượt qua. Mỗi năm khi hoàng nguyệt bắt đầu, phần lớn động vật đều phải di chuyển vòng suốt bốn tháng mới có thể tránh được A Lạp sơn.
“Chẳng lẽ… Đồ Tá đã đi qua bên kia A Lạp sơn?” Ngõa Lạp không dám tin.
Sắc mặt Khang Đinh cũng nặng nề hơn. Ông chợt nhận ra khả năng ấy. Chỉ có giống cái từ phía bên kia A Lạp sơn mới có nước da trắng như vậy, khí chất khác thường như vậy. Hai người lặng im.
Cuối cùng, Ngõa Lạp nói: “Vậy cứ để cậu ấy ở chỗ ngươi. Để Cát Tang chăm sóc cho tốt, nhanh chóng dạy cậu ấy ngôn ngữ bộ lạc. Nếu sau này cậu ấy có thể yêu Ba Hách Nhĩ… thì cũng là điều tốt.”
“Ừ.” Ngõa Lạp nhượng bộ, Khang Đinh nhẹ nhõm hơn nhiều.
Sau khi trở về, Vân Tiêu lại ở bên an ủi Cát Tang rất lâu. Trong bộ lạc này, chỉ có hai người họ là cùng yêu thương Vân Hỏa đến vậy. Ngay cả Khang Đinh, a cha ruột của Vân Hỏa, cũng luôn né tránh đứa con trai ấy.
Vân Tiêu và Cát Tang ngồi sát bên nhau cạnh bếp. Hàng rào nhà tranh chỉ kéo một nửa, chặn bớt những ánh nhìn bên ngoài. Cả hai đều trầm mặc, mỗi người đều đang nhớ Vân Hỏa.
Khang Đinh rất nhanh quay về, nói với Cát Tang rằng Ngõa Lạp đã đồng ý để Vân Tiêu ở cùng họ. Nhưng điều đó chỉ khiến Cát Tang càng thêm chán ghét Ngõa Lạp - việc Vân Tiêu ở đâu, vốn dĩ không nên do Ngõa Lạp quyết định.
Vân Tiêu không nhìn Khang Đinh, chỉ lặng lẽ nhìn ra ngoài qua hàng rào. Cát Tang biết cậu không thích Khang Đinh nên cũng không ép.
Sau cuộc cãi vã vừa rồi, Cát Tang đã âm thầm quyết định: khi Vân Tiêu nghe hiểu được ngôn ngữ của họ, nếu cậu vẫn muốn ở bên Đồ Tá, ông sẽ giúp cậu rời khỏi nơi này, trở về bên bạn đời của mình.
Khang Đinh tự tay nướng thịt, rồi cắt ra một ít, định chia cho Cát Tang và Vân Tiêu mỗi người một phần. Nhưng Vân Tiêu không cho Cát Tang ăn. Dạ dày Cát Tang vốn không tốt, không hợp với loại thịt nướng khó tiêu này. Bản thân Vân Tiêu cũng không ăn, nhìn là biết cậu chẳng có tâm trạng ăn uống.
Khang Đinh trầm mặc thu phần thịt nướng lại, vừa định mang về thì Cát Tang lên tiếng: “Kỳ La đâu? Gọi thằng bé qua đây đi.”
Khang Đinh đứng dậy ra ngoài, gọi lớn: “Kỳ La!”
Từ trong bếp nhìn ra, Triệu Vân Tiêu thấy một cậu bé đang nhóm lửa ngoài sân ngẩng đầu nhìn về phía này. Khang Đinh vẫy tay, cậu bé lập tức đặt đồ trong tay xuống rồi chạy nhanh lại. Triệu Vân Tiêu nhận ra ngay - chính là đứa bé hôm qua đã giúp cậu xách bọc. Ánh mắt cậu lướt theo bước chân chạy tới, rồi dừng lại ở đôi… quả nhiên vẫn vẫn là chân trần.
Triệu Vân Tiêu khẽ chạm vào Cát Tang, chỉ về phía cậu bé. Cát Tang nói chậm rãi, phát âm rõ từng tiếng: “Nó tên là… Kỳ… La. Kỳ La!”
“Dà… la?” Triệu Vân Tiêu thử lặp lại.
“Kỳ La.” Cát Tang kiên nhẫn sửa.
“Kỳ La?” Triệu Vân Tiêu nhắc lại lần nữa.
Cát Tang gật đầu.
Cậu bé đã chạy vào tới nơi. Vừa vào, cậu đã lễ phép gọi: “Cát Tang a mỗ.”
Triệu Vân Tiêu mỉm cười thân thiện với cậu bé. Mặt Kỳ La lập tức đỏ lên, ngượng ngùng cười lại. Được một người như Vân Tiêu mỉm cười với mình, Kỳ La vui ra mặt, mắt cũng sáng hẳn lên.
Cát Tang vẫy tay gọi Kỳ La lại gần. Kỳ La ngoan ngoãn đến ngồi xuống bên cạnh ông. Cát Tang nói: “Trưa nay con ăn ở đây đi.”
Kỳ La liếc nhìn Triệu Vân Tiêu mấy lần, rồi như chợt nhớ ra chuyện gì, liền khoe: “Sáng nay con vào rừng bắt được một con thú mỏ nhọn.”
“Con tự giữ lại để ngày mai ăn đi. Trưa nay cứ ăn ở đây.” Cát Tang xoa đầu cậu bé. Kỳ La vui vẻ gật đầu.
Khang Đinh gọi: “Kỳ La, lại đây ăn thịt.”
Kỳ La bật dậy ngay, chạy hai bước tới bên Khang Đinh. Khang Đinh đưa luôn phần thịt nướng ban nãy định chia cho Vân Tiêu và Cát Tang cho cậu bé, rồi còn cắt thêm cho nó một ít nữa.
Triệu Vân Tiêu nhìn qua hàng rào về phía căn lều tranh lúc nãy Kỳ La ngồi nhóm lửa, trong lòng chợt dấy lên một câu hỏi: thằng bé sống một mình sao? A cha và a ba của nó đâu?
Cậu bất giác nhìn ra sân tìm những đứa trẻ khác. Đúng lúc đang giờ chuẩn bị bữa trưa, bọn nhỏ đều ở ngoài. Có ba bốn đứa trạc tuổi Kỳ La, mỗi đứa cầm một miếng thịt nướng, vừa chạy vòng vòng vừa ăn vừa chơi - tất cả đều chân trần. Gần đó còn có hai đứa nhỏ hơn, được người lớn trông như người trung tính ôm trong lòng.
Triệu Vân Tiêu quay lại nhìn Kỳ La - cậu bé đang cúi đầu ăn rất chăm chú - rồi thầm nghĩ: “Chẳng lẽ… Kỳ La là cô nhi?”