Editor: Lọ Đường Nhỏ
Thú nhân không thể rời thịt. Dù là thú nhân giống đực hay giống cái, thì thịt đều là nguồn sống, đặc biệt là với thú nhân giống đực. Không ăn thịt, thú nhân giống đực sẽ không còn đủ sức để đi săn, tinh thần sa sút, thân thể suy yếu, rất dễ bị con mồi hoặc kẻ thù gϊếŧ chết. So với việc nói rằng bạch nguyệt giá lạnh là thử thách khó vượt qua đối với giống cái, thì thiếu thịt trong bạch nguyệt mới chính là gian nan lớn nhất mà thú nhân giống đực phải đối mặt.
Hồng nguyệt sắp qua, tiếp theo là hoàng nguyệt. Bốn tháng sau, hoàng nguyệt sẽ chuyển sang bạch nguyệt - khoảng thời gian dài nhất và lạnh nhất trong năm.
Sáng sớm, Ba Hách Nhĩ cùng những thú nhân khỏe mạnh trong bộ lạc lại lên đường đi săn. Nhiệm vụ hôm nay của họ là mang về thực vật còn sống. Ngoài những ấu tể còn đang ngủ say, hầu hết giống cái và toàn bộ thú nhân giống đực ở lại trong bộ lạc đều đã thức dậy. Trước mỗi nhà tranh, khói bếp bốc lên lượn lờ - có nhà đang chuẩn bị bữa sáng, có nhà xử lý da thú, có nhà sơ chế thức ăn.
Khang Đinh ngồi trong nhà tranh, ở đúng vị trí quen thuộc của mình, trầm tư suy nghĩ. Tấm da thú treo ở cửa chính đã được gỡ xuống, nhưng hàng rào vẫn khép hờ. Ánh sáng sớm xuyên qua các khe hở, chiếu vào trong nhà tranh, để lại trên người Khang Đinh những mảng sáng tối đan xen.
Ông đang suy nghĩ rất nhiều. Dù chỉ mới ở cùng Triệu Vân Tiêu chưa đến một ngày, Khang Đinh đã nhận ra ở người này có rất nhiều điểm khác thường. Người bạn đời vốn suy yếu đến mức không thể rời giường, vậy mà chỉ ăn hai bữa do Vân Tiêu nấu đã khá hơn rõ rệt. Còn cả mùi hương kỳ lạ từ miếng thịt hong gió khô cứng kia - hoàn toàn không giống thịt hong gió của bộ lạc, vốn thường mang theo mùi ôi.
Càng nghĩ, Khang Đinh càng cảm thấy nên giữ Vân Tiêu lại trong bộ lạc. Ông có một cảm giác rất rõ ràng: giống cái này có thể mang đến nhiều thay đổi cho bộ lạc. Nếu Vân Tiêu có thể kết làm bạn đời với Ba Hách Nhĩ thì càng tốt. Nhưng nghĩ đến thái độ của Cát Tang, Khang Đinh lại thấy khó xử.
Ông là tộc trưởng. Ông phải cân nhắc sự an toàn của bộ lạc, phải nghĩ đến việc duy trì nòi giống. Có những việc ông bắt buộc phải làm, cũng có những việc không thể không làm. Ông biết Vân Tiêu rất thích Đồ Tá, nhưng Đồ Tá lại mang lời nguyền. Có lẽ, chỉ cần chia xa đủ lâu, Vân Tiêu sẽ quên Đồ Tá, rồi dần dần nảy sinh tình cảm với Ba Hách Nhĩ. Hoặc cũng có thể, khi Vân Tiêu nghe hiểu được ngôn ngữ của họ, hiểu rõ tình cảnh của Đồ Tá, cậu sẽ tự nguyện ở lại bộ lạc.
Hàng rào cửa khẽ động. Khang Đinh lập tức quay đầu, nhanh chóng đứng dậy. Cát Tang đã tỉnh, ra hiệu im lặng, nhẹ nhàng bước ra ngoài, khép lại hàng rào, rồi hạ giọng nói: “Vân Tiêu vẫn còn đang ngủ.”
Khang Đinh vội nói: “Anh nấu cơm cho em nhé? Có đói không?”
Cát Tang hỏi lại: “Còn anh, anh đã ăn chưa?”
“Anh ăn thịt nướng từ tối qua.”
Cát Tang kéo Khang Đinh vào phòng của Ba Hách Nhĩ, lúc này mới nói nhỏ: “Hôm qua, nước Vân Tiêu đưa em uống đều là nước ấm, đồ ăn cũng mềm. Cả đêm bụng em không đau, ngủ một mạch đến giờ. Em nghĩ bụng đau của em rất có thể là do nước uống và thức ăn trước kia không phù hợp.”
Khang Đinh gật đầu: “Anh cũng nghĩ vậy. Em hỏi cậu ấy xem cháo trắng kia được nấu bằng thứ gì, anh bảo con đi tìm.”
Cát Tang không chắc chắn nói: “Hôm qua anh thấy cậu ấy lấy ra, hình như là thịt quả bánh bao.”
“Thịt quả bánh bao?” Khang Đinh sửng sốt. “Nó sao có thể nấu thành cháo được?” Với thú nhân mà nói, thịt quả bánh bao rất khó ăn. Nhìn phản ứng của Vân Hỏa lúc trước là biết.
Cát Tang cũng nghi hoặc: “Em nhìn giống vậy. Em cũng rất tò mò cậu ấy dùng gì để nấu. Hôm nay em sẽ hỏi. Vân Tiêu nấu ăn rất ngon, em muốn học theo, rồi nấu cho anh và con ăn.”
Khang Đinh đưa tay sờ mặt Cát Tang: “Anh không cần em nấu cơm. Anh chỉ cần em không còn đau, không còn khó chịu.”
Hốc mắt Cát Tang đỏ lên. Ông từng oán trách Khang Đinh, nhưng không thể phủ nhận, Khang Đinh rất yêu ông, rất để tâm đến ông. Cát Tang áp má vào bàn tay thô ráp kia, khàn giọng nói: “Vất vả cho anh rồi, Khang Đinh. Từ khi em bị bệnh, mọi việc trong nhà đều đổ lên người anh và con.”
“Anh chỉ cần em luôn ở bên anh.” Khang Đinh ôm chặt Cát Tang. “Anh là tộc trưởng. Có những việc anh bắt buộc phải làm. Xin lỗi, Cát Tang… anh không thể để Đồ Tá trở về.”
Cát Tang mím môi. Mỗi lần nhắc đến chuyện này, họ đều không thể tiếp tục nói. Nhưng lần này, Cát Tang không nổi giận, chỉ nói: “Vân Tiêu rất sợ tộc nhân, nhất là thú nhân giống đực. Để cậu ấy ở cùng chúng ta đi, em tiện chăm sóc.”
Khang Đinh khó xử: “Ngõa Lạp muốn Vân Tiêu ở cùng Mai Luân, để Mai Luân dạy cậu ấy ngôn ngữ bộ lạc.”
Cát Tang lập tức không vui: “Ô Đặc đã có Mai Luân rồi, Ngõa Lạp còn muốn Vân Tiêu làm gì?”
Khang Đinh vội giải thích: “Đó là đã bàn từ hôm qua. Ngõa Lạp cũng chỉ muốn Vân Tiêu nhanh quen với bộ lạc, nên mới để Mai Luân chăm sóc.”
“Không cần.” Cát Tang dứt khoát từ chối.
“Em đã khá hơn, có thể tự chăm sóc Vân Tiêu. Hơn nữa, anh biết Vân Tiêu không thích Ngõa Lạp…” Cát Tang hạ giọng: “Nếu Ngõa Lạp phát hiện Vân Tiêu có nhiều kim thạch và đồ quý như vậy, hắn sẽ làm gì? Hắn sẽ biến tài sản riêng của Vân Tiêu thành tài sản chung của bộ lạc. Em tuyệt đối không cho phép!”
Khang Đinh cũng đang lo chuyện này. Nhưng ông là tộc trưởng, không thể trực tiếp đối đầu với Ngõa Lạp. Ông nói: “Em bảo Vân Tiêu cất kỹ kim thạch. Còn chuyện Ngõa Lạp, cứ để Vân Tiêu tự quyết. Nếu cậu ấy không muốn ở bên đó, anh sẽ để Ba Hách Nhĩ chuyển sang ở với Khắc Á, Vân Tiêu ở phòng của nó.”
Cát Tang nói: “Để Vân Tiêu ở gian này. Chúng ta sang gian của con ở.”
Khang Đinh không phản đối: “Trước xem Vân Tiêu có đồng ý không.”
Cát Tang không nói thêm, nhưng ông tin chắc Vân Tiêu sẽ đồng ý.
Một lát sau, Khang Đinh do dự nói tiếp: “Em hỏi Vân Tiêu xem Đồ Tá có từng gặp Thanh Bì thú hay không.”
“Thanh Bì thú?” Cát Tang khó hiểu.
Khang Đinh hạ giọng: “Lợi Nhĩ nói Huyễn Thú Y trên người Đồ Tá rất giống da Thanh Bì thú.”
“Cái gì?” Cát Tang kinh hãi.
Khang Đinh vội che miệng ông, thì thầm: “Nếu Huyễn Thú Y của Đồ Tá thật sự làm từ da Thanh Bì thú, thì viên châu Vân Tiêu mang rất có thể là Thú Châu của Thanh Bì thú. Có lẽ họ còn có cả thú cốt.”
Cát Tang kéo tay Khang Đinh xuống, nghiến răng nói:
“Em sẽ hỏi. Nhưng anh phải thề với em - nếu thật là Thanh Bì thú, anh không được nói cho Ngõa Lạp, không được nói cho bất kỳ ai! Càng không được lấy Thú Châu của Vân Tiêu! Nếu anh làm vậy, em sẽ mang Vân Tiêu rời khỏi bộ lạc, vĩnh viễn không quay lại!”
Khang Đinh vội đáp: “Anh sẽ không làm. Trừ khi chính Vân Tiêu tự lấy ra.”
“Anh không được đi tìm cậu ấy! Không ai được phép!” Cát Tang nghiêm khắc như bảo vệ ấu tể. “Em quá hiểu Ngõa Lạp. Hắn sẽ tìm Vân Tiêu, sẽ lừa cậu ấy. Khang Đinh, đừng làm em đau nữa. Em không bảo vệ được Đồ Tá, nhưng em nhất định phải bảo vệ Vân Tiêu. Em sẽ không để bất kỳ ai ức hϊếp hay lừa gạt nó!”
Khang Đinh liên tục gật đầu: “Anh sẽ không nói. Không nói với ai cả. Cũng sẽ không tìm Vân Tiêu. Anh thề trước Thần Thú.”
Dưới sự vỗ về của Khang Đinh, cảm xúc của Cát Tang dần dịu lại. Ông nói: “Giờ Vân Tiêu còn chưa hiểu chúng ta nói gì, hỏi cũng không được. Đợi khi cậu ấy nghe hiểu rồi hãy tính.”
“Được.”
Cơ thể Cát Tang bắt đầu hồi phục, Khang Đinh lo ông lại phát bệnh, nên những lúc có thể theo sát đều theo sát.
Khang Đinh vẫn không để Cát Tang động tay. Ông nấu cho Cát Tang một ít canh thịt. Vốn dĩ ông cũng muốn nấu canh trứng, nhưng thật sự không biết làm. Cát Tang tối qua tuy đã xem Vân Tiêu làm thế nào, nhưng cuối cùng vẫn chọn uống canh thịt. Canh trứng làm hỏng thì không sao, ông chỉ sợ lãng phí trứng. Chờ khi ông học lại cho kỹ với Vân Tiêu rồi tự làm sau.
Khang Đinh không cho Cát Tang uống nước lạnh. Cát Tang chỉ uống hai bát canh thịt, bụng vẫn chưa thể chịu được thịt miếng lớn. Cát Tang vừa rời giường, Khang Đinh liền ra ngoài.
Uống xong canh thịt, Cát Tang cùng Vân Tiêu học cách đánh răng, rửa mặt, còn rất cẩn thận dùng xà phòng thơm. Khi dùng, Cát Tang cầm bánh xà phòng, đưa lên mũi ngửi thật lâu.
Rửa mặt xong, Cát Tang lặng lẽ trở về phòng, lấy ra chiếc bình xương vô cùng quý giá kia. Ông mở nắp, nhìn khối cao màu xanh nhạt bên trong, dùng đầu ngón tay khều ra một chút, thoa lên mặt. Cát Tang nhắm mắt lại, nét mặt tràn đầy thỏa mãn, hít hà mùi hương dễ chịu ấy.
Vân Tiêu là bạn đời của Đồ Tá. Ông tuyệt đối sẽ không đưa cậu đến chỗ Ngõa Lạp. Nắm chặt bình xương trong tay, Cát Tang kìm nén nỗi đau trong mắt.
Đồ Tá… a ba sẽ bảo vệ Vân Tiêu thay con, cho đến ngày con quay lại đón cậu ấy. A ba tin rằng chỉ khi ở bên con, cậu ấy mới thực sự được hạnh phúc.
Triệu Vân Tiêu tỉnh dậy theo bản năng gọi khẽ: “Vân Hỏa…”
Cậu nhắm mắt, nghiêng người sang bên tìm kiếm. Không chạm được vào lớp lông mềm hay l*иg ngực rắn chắc quen thuộc, Vân Tiêu mở to mắt, sững người. Vài giây sau, cậu kéo chăn trùm kín đầu, tiếng nức nở bật ra.
“Vân Tiêu?”
Cát Tang đứng bên ngoài chờ con tỉnh, nghe thấy tiếng khóc, liền mở hàng rào bước vào.
Vân Tiêu kéo chăn xuống, ánh mắt đỏ hoe, giọng nghẹn ngào: “Con nhớ Vân Hỏa… con nhớ Đồ Tá…”
Đồ Tá - cái tên mà Cát Tang và Vân Tiêu dễ hiểu nhau nhất. Cát Tang quỳ xuống bên giường, lau nước mắt cho con, bàn tay vuốt ve mái tóc mềm: “Đừng khóc, con à. Ta thề với Thần Thú, ta nhất định sẽ đưa con trở về bên Đồ Tá.”
Giọng nói ấy trầm ổn, mang theo sự che chở của trưởng bối. Vân Tiêu ôm chặt eo Cát Tang, vùi mặt vào ngực ông, nghẹn ngào gọi: “Đồ Tá… con nhớ anh ấy…”
“Con sẽ gặp lại nó. Nhất định các con sẽ đoàn tụ.” Cát Tang vỗ nhẹ lưng cậu, như một lời hứa của a ba.
Dù không hiểu hết lời nói, nhưng giọng điệu và vòng tay ấy khiến Vân Tiêu cảm nhận được sự chân thành. Đó là cảm giác an toàn, dịu dàng, khiến cậu trong khoảnh khắc cô độc này càng thêm dựa dẫm vào Cát Tang, dù thân thể ông gầy yếu vì bệnh tật.
Dưới sự trấn an ấy, Vân Tiêu dần bình tĩnh lại. Cậu lau khô nước mắt, rồi đưa tay lau ngược lại những giọt nước còn đọng trên mặt Cát Tang, cố nặn ra một nụ cười: “Con không sao rồi… cảm ơn người.”
Cát Tang ôm con một lần nữa, rồi cúi xuống hôn nhẹ lên trán cậu - nụ hôn của giống cái trưởng bối dành cho hậu bối mình yêu thương nhất.
“Cảm ơn người…”
Cát Tang vỗ nhẹ vai cậu, đứng dậy: “Ta chờ con bên ngoài.”
Dù không hiểu ngôn ngữ của nhau, họ vẫn giao tiếp được bằng ánh mắt, giọng nói và cử chỉ. Vân Tiêu hít sâu vài hơi, tự nhủ phải kiên cường. Cậu thay quần áo, cầm chậu rửa mặt và xà phòng thơm bước ra ngoài.
Cát Tang lập tức xách tới một bình gốm, ra hiệu con đặt chậu xuống. Nước đổ vào chậu, hơi ấm bốc lên - là nước ấm. Đó là nước Cát Tang chuẩn bị cho cậu, bởi ông biết cậu quen dùng nước ấm.
Vân Tiêu rất cảm động. Dù chỉ mới ở đây một ngày, cậu đã nhận ra phần lớn mọi người đều quen dùng nước lạnh. Điều này chỉ có thể là vì Cát Tang.
Cát Tang thử nước, rồi múc thêm chút nước lạnh điều chỉnh nhiệt độ.
Trước khi gặp Vân Hỏa, Vân Tiêu thường là người phải tự lo liệu mọi thứ. Nhưng đến nơi này, cậu đều được chăm sóc chu đáo. Vành mắt Vân Tiêu đỏ lên.
Cậu tự rửa mặt, đánh răng, không để Cát Tang động tay. Sau đó bưng chậu đi đổ nước. Ngoài phòng, mọi người gần như đều đã thức. Cậu cúi đầu tránh ánh nhìn, nhanh chóng quay lại. Thu dọn xong, Vân Tiêu bắt đầu chuẩn bị bữa trưa - ánh nắng cho thấy đã gần đến giữa trưa.
Cát Tang kiên quyết đưa cho cậu một miếng thịt tươi. Vân Tiêu không thể từ chối, đành nhận lấy. Thật ra đồ ăn Vân Hỏa chuẩn bị đủ để cậu ăn cả tháng, mà khẩu phần của cậu cũng không nhiều.
Ba Hách Nhĩ và các thú nhân đi săn buổi trưa không về ăn. Cát Tang chỉ cần chuẩn bị phần của mình và Khang Đinh. Ông lấy phần thịt hôm qua được chia, chuẩn bị nướng. Ông biết thịt mình nướng không thể ngon như món Vân Tiêu làm.
Vân Tiêu không can thiệp, nhưng sẽ lo phần của Cát Tang. Dạ dày ông yếu, thân thể vẫn suy nhược - đi vài bước đã phải dừng lại thở.
“Cát Tang.” Cậu gọi. Cát Tang quay lại.
Vân Tiêu chỉ bếp, rồi chỉ mình và Cát Tang, làm động tác ăn cơm: “Con… người… ăn cùng.”
Cát Tang hiểu, mỉm cười lắc đầu, ra hiệu cậu tự ăn.
Lần này Vân Tiêu lắc đầu. Cậu cầm miếng thịt tươi đứng dậy, đặt xuống trước mặt Cát Tang - ý rằng nếu người không ăn cùng cậu, thì cậu cũng không ăn.
Cát Tang vừa buồn cười vừa xúc động, cuối cùng gật đầu. Thật ra, ông rất thích ăn món Vân Tiêu nấu.
Vân Tiêu vui vẻ cầm lại miếng thịt. Cát Tang vẫn đặt thịt lên giá nướng - nếu Khang Đinh không ăn hết trưa, có thể để tối dùng tiếp.