Editor: Lọ Đường Nhỏ
Sau khi bình tĩnh lại, Cát Tang ăn hết bát trứng hấp lớn mà Triệu Vân Tiêu làm cho ông. Trước kia ông vẫn luôn nghĩ mình không thể nuốt nổi bất cứ thứ gì, vậy mà không ngờ hai bữa do Triệu Vân Tiêu chuẩn bị, ông đều ăn sạch, thậm chí còn chưa thấy đủ. Trong bụng có đồ ăn, thân thể mới có thể hồi phục. Ăn xong trứng hấp, cơn buồn ngủ nhanh chóng kéo tới. Căn phòng được đôi bếp lửa của Triệu Vân Tiêu hong cho ấm áp dễ chịu, bụng Cát Tang sau khi ăn xong cũng hoàn toàn không còn đau nữa.
Triệu Vân Tiêu cũng đã mệt. Cậu đun một nồi nước sôi, rửa mặt rồi đánh răng. Khang Đinh và Ba Hách Nhĩ thì nướng chút thịt để ăn. Triệu Vân Tiêu quan sát cách họ nướng thịt, chỉ đơn giản xát chút quả muối nghiền. Cậu chợt nghĩ tới Vân Hỏa. Trước khi gặp cậu, Vân Hỏa hẳn cũng nướng thịt như vậy, hoặc thậm chí ăn thịt sống. Triệu Vân Tiêu lặng lẽ lắc đầu. Sau khi Vân Hỏa đưa cậu về, trong nhà đã có bếp. Nghĩ đến việc Vân Hỏa luôn một mình đi săn, tự nấu, tự ăn, tim Triệu Vân Tiêu đau thắt lại.
“Vân Hỏa… bây giờ anh có nhớ em không? Em rất nhớ anh… rất nhớ…”
Cát Tang bảo Triệu Vân Tiêu tối nay ngủ cùng ông. Dù Triệu Vân Tiêu có đồng ý hay không, Cát Tang cũng tuyệt đối không để cậu sang chỗ Ngõa Lạp. Triệu Vân Tiêu tự rửa mặt, rửa chân, đánh răng, sau đó rửa sạch chậu, đun thêm một nồi nước cho Cát Tang dùng. Ba Hách Nhĩ vừa về đã đổ đầy nước trong chum, nhưng sau khi Triệu Vân Tiêu nấu cơm, rửa mặt xong xuôi, chum nước lại cạn đáy. Ba Hách Nhĩ không than phiền một lời, lặng lẽ đi lấy nước lần nữa.
Cát Tang dùng bánh xà phòng thơm Triệu Vân Tiêu cho để rửa mặt, rửa chân, rồi dưới sự hướng dẫn của cậu, dùng nhánh cây chấm nước muối để chải răng, quả nhiên thấy khoang miệng sạch sẽ, dễ chịu hơn hẳn. Rửa xong, Triệu Vân Tiêu còn lấy chút kem dưỡng da do mình làm bôi cho ông. Cát Tang nghe mùi mãi không chán, Triệu Vân Tiêu liền hào phóng đưa cho ông hẳn một bình.
Loại kem dưỡng này vốn được Triệu Vân Tiêu đựng trong bát, nhưng chính hành động dùng hồ lô đựng đồ của cậu đã gợi ý cho Vân Hỏa. Vân Hỏa tìm trong kho những đoạn xương đùi hoặc xương chân thô to, đập gãy, chọn phần hai đầu kín, rồi moi sạch tủy, rửa sạch, dùng đá mài thô mài nhẵn phần rỗng bên trong. Sau khi mài xong lại rửa lần nữa, phơi khô, liền thành một chiếc bình xương để Triệu Vân Tiêu đựng kem dưỡng. Cuối cùng, Vân Hỏa tìm một viên đá suối đẹp, mài vừa kích cỡ làm nút đậy miệng bình. Một chiếc “lọ” nguyên thủy đựng kem dưỡng như vậy là hoàn thành.
Kem dưỡng không có chất bảo quản, Triệu Vân Tiêu cũng không làm nhiều, nên chẳng cần quá nhiều bình xương. Vân Hỏa dùng xương đùi của Thanh Bì Thú làm được hai bình. Dĩ nhiên, hắn cũng không làm xong ngay lần đầu, đã phải dùng hỏng vài đoạn xương mới mài quen tay.
Những chiếc bình xương ấy đều được Vân Hỏa làm vào ban đêm, khi Triệu Vân Tiêu đã ngủ. Ban ngày hắn phải đi săn, phải học cùng Triệu Vân Tiêu, còn phải nghiên cứu máy tính bảng, căn bản không có thời gian, chỉ đêm xuống mới tranh thủ làm những việc này. Triệu Vân Tiêu chỉ có đúng hai chiếc bình xương, mỗi lần nhìn thấy, cậu lại nhớ tới Vân Hỏa lặng lẽ mài bình cho mình trong đêm khuya tĩnh mịch. Nếu không phải vì Cát Tang rất có thể là a ba của Vân Hỏa, cậu tuyệt đối không nỡ đem cho.
Cát Tang trân trọng cất đi bình cao màu xanh nhạt, mùi hương dễ chịu mà Vân Tiêu cho ông. Da mặt và tay đều trở nên mềm ẩm, ông nhìn làn da trắng mịn của Triệu Vân Tiêu, không khỏi đoán có phải nhờ dùng thứ này mà cậu mới trắng đến vậy.
Vì Cát Tang cần nghỉ ngơi, Khang Đinh bước vào, treo một tấm da thú lớn lên hàng rào cửa để ban đêm gió không lùa vào, rồi mang thêm một chiếc bình gốm vào phòng. Đặt xong bình gốm, Khang Đinh dặn Cát Tang nghỉ sớm, rồi ra ngoài, cẩn thận dựng kín hàng rào.
Bếp lửa Triệu Vân Tiêu đắp đã tắt, nhưng vì vừa tắt chưa lâu, hàng rào lại che kín, nên trong phòng vẫn ấm áp. Trước khi rời đi, Khang Đinh khẽ hít mũi - mùi gì mà thơm đến vậy?
Triệu Vân Tiêu lấy ra hai bộ đồ ngủ. Da thú Vân Hỏa săn cho cậu ngày càng nhiều, kim xương, gai chỉ cũng đầy đủ, cuộc sống của cậu vì thế ngày càng tốt hơn. Lúc mới gặp Vân Hỏa, cậu chỉ có thể dùng da thú quấn tạm trước ngực, giờ thì đã có cả đồ ngủ chuyên dụng.
Triệu Vân Tiêu giúp Cát Tang cởϊ qυầи áo, mặc đồ ngủ cho ông, còn mang tất cho ông để tránh nhiễm lạnh. Sau đó cậu hơi lúng túng - cậu muốn đi vệ sinh. Nhìn ra sự khó xử của cậu, Cát Tang vừa sờ bộ áo da dài chấm mắt cá chân, vừa hỏi: “Làm sao vậy?”
Triệu Vân Tiêu chỉ về phía nhà vệ sinh. Cát Tang hiểu ngay, mỉm cười đầy trìu mến với cậu, rồi xuống giường, đi tới chiếc bình gốm, vén áo ngủ lên. Lần này đến lượt Triệu Vân Tiêu trợn mắt - thì ra cái bình gốm đó là bô!
Giải quyết xong, Triệu Vân Tiêu đỏ mặt quay lưng lại, xử lý xong nhu cầu sinh lý rồi lên giường. Cậu kéo tấm da thú Khang Đinh mang vào đắp cho Cát Tang. Vân Hỏa từng chuẩn bị “chăn” cho cậu - chăn của cậu là ba lớp da thú khâu lại, giữa mỗi lớp đều kẹp một tầng lông chim, vô cùng ấm áp. Lông chim cũng là do Vân Hỏa bắt chim lấy về. Ban đầu hắn chỉ nói mang về cho Triệu Vân Tiêu xem có dùng được không, cậu thì định làm chổi lông gà, sau lại nảy ra ý làm chăn lông, liền làm thành một chiếc “chăn lông chim” đúng nghĩa.
Hai người nằm cạnh nhau. Gian ngoài bếp đã tắt lửa, Khang Đinh sang phòng Ba Hách Nhĩ ngủ. Đáng lẽ căn phòng phải tối om, vậy mà vẫn có ánh sáng nhàn nhạt. Cát Tang nhìn về phía cổ tay Triệu Vân Tiêu, còn Triệu Vân Tiêu cũng đang nhìn chằm chằm.
“Hạt châu này… sao lại phát sáng?”
Triệu Vân Tiêu lấy viên hạt lớn đeo ở cổ ra, phát hiện nó càng lúc càng sáng. Cậu ngơ ngác nhìn Cát Tang, còn Cát Tang cũng nhận ra cậu cũng là lần đầu biết hạt châu này có thể phát sáng.
“Thật kỳ lạ, trước đây con chưa từng phát hiện.”
Cát Tang kéo tay Triệu Vân Tiêu lại gần quan sát. Viên châu trắng hấp thụ hơi ấm cơ thể cậu, tỏa ra ánh sáng trắng dịu dàng. Viên hạt trên cổ Triệu Vân Tiêu thì sáng rõ hơn hẳn.
Triệu Vân Tiêu ấp úng: “Cái này là… Vân Hỏa… à không, Đồ Tá cho con. Con cũng không biết vì sao nó lại phát sáng.”
Mỗi tối khi bếp hay đuốc tắt, Triệu Vân Tiêu đều ngủ rất say, nên chưa từng phát hiện viên châu Vân Hỏa cho sẽ phát sáng.
Nghe tới Đồ Tá, Cát Tang hiểu ngay đây lại là thứ con trai mình tặng cho Vân Tiêu. Dù không biết đó là gì, ông vẫn cẩn thận nhét tay Triệu Vân Tiêu vào trong chăn, rồi nhét cả sợi dây đeo vào trong áo ngủ của cậu.
“Cất kỹ, đừng tháo ra.” Cát Tang dặn dò. Trong bộ lạc không ai trộm đồ của người khác, nhưng ông không muốn Ngõa Lạp biết viên châu của Vân Tiêu ban đêm có thể phát sáng.
Dù không hiểu hết ý của Cát Tang, Triệu Vân Tiêu vẫn gật đầu: “Con sẽ cẩn thận.”
Cậu biết, thứ có thể phát sáng trong đêm chỉ có một loại - dạ minh châu. Nhưng cậu mới chỉ thấy qua hình ảnh, đây là lần đầu tiên đeo nó trên người. Vấn đề là… đây thật sự là dạ minh châu sao?
Triệu Vân Tiêu nghĩ tới Vân Hỏa, tim đau nhói. Kéo cao tấm chăn da thú, cậu ở trong lòng không ngừng gọi tên hắn: “Vân Hỏa…”
Ở trong rừng sâu, giữa sườn một ngọn núi, có một thú nhân toàn thân đỏ sậm đang lặng lẽ bận rộn. Chỉ trong một ngày ngắn ngủi, hắn đã gầy rộc đi thấy rõ. Trong tầm mắt, trong suy nghĩ, trong từng hơi thở, đâu đâu cũng là hình bóng của Vân Tiêu. Đau đớn đến tột cùng, Vân Hỏa chỉ có thể dùng sự bận rộn để làm tê liệt chính mình.
Trước khi đưa Vân Tiêu đi, hắn đã nói với cậu rất nhiều, rất nhiều điều… mà đến giờ, hắn vẫn chưa làm xong. Dù Vân Tiêu còn có thể quay lại hay không, những việc cậu muốn, hắn nhất định phải làm cho bằng được.
Vân Hỏa trét từng lớp bùn sền sệt thật dày lên vách đá gần kho chứa. Trong đầu hắn, trong tim hắn, không ngừng hiện lên cảnh Vân Tiêu nằm dựa trên bụng hắn, tay cầm hộp dẹt to, cùng hắn xem hình, dạy hắn nhận chữ, nói chuyện linh tinh từng chút một.
Vân Tiêu… Vân Tiêu…
Bùn đã dùng hết. Vân Hỏa đi ra ngoài hang điều phối thêm. Dù không thể ở bên, nhưng chỉ cần một ngày cậu chưa kết làm bạn đời với giống đực khác, thì cậu vẫn là giống cái của hắn, hắn vẫn có trách nhiệm chăm sóc cậu. Nơi này - vĩnh viễn sẽ là nhà của họ. Vĩnh viễn.
Đêm ấy, không ai ngủ yên. Đến gần sáng, Triệu Vân Tiêu mới chợp mắt. Cát Tang vì thân thể yếu, tuy ngủ muộn nhưng giấc này lại ngủ rất sâu. Trong phòng ấm áp, ổ chăn ấm áp, người cũng ấm, bụng không đau nữa - đó là giấc ngủ sâu nhất của ông suốt một thời gian dài.
Cát Tang và Vân Tiêu vẫn chưa ra ngoài. Khang Đinh dậy sớm, trong lòng không yên, lặng lẽ dịch hàng rào nhìn vào. Hai người ngủ rất say, đặc biệt là Cát Tang, nét mặt an bình hiếm thấy, không còn vẻ nhăn nhó vì đau bụng như trước. Khang Đinh thở phào, nhẹ tay khép hàng rào lại, ra ngoài, còn kéo kín hàng rào nhà tranh lớn để tiếng bên ngoài không quấy rầy hai người bên trong.
Vừa ra ngoài, hắn đã thấy Ngõa Lạp dẫn theo Mai Luân tới. Ngõa Lạp hỏi: “Ông ấy khá hơn chưa?”
Khang Đinh đi xa thêm hai bước, hạ giọng đáp: “Ông ấy và Vân Tiêu vẫn đang ngủ. Hôm qua Vân Tiêu nấu cho ông ấy hai bữa, ăn xong bụng đỡ đau hẳn.”
Ánh mắt Ngõa Lạp thoáng lóe lên điều gì đó. Hắn nói: “Cát Tang đỡ hơn là tốt rồi. Ta định để Mai Luân dẫn Vân Tiêu đi dạo trong bộ lạc, cho cậu ta sớm quen nơi này.”
“Để khi cậu ấy dậy đã.” Khang Đinh đáp. “Tâm trạng cậu ấy không tốt, tối qua chắc ngủ rất muộn.”
“Được.”
Ngõa Lạp lại nói: “Cậu ta dường như không hiểu chúng ta nói gì.”
Khang Đinh gật đầu: “Cát Tang nói cậu ấy tên là Vân Tiêu. Những chuyện khác thì không rõ. Cậu ấy nói, chúng ta cũng không hiểu.”
Ngõa Lạp trầm ngâm: “Vậy để Mai Luân dạy cậu ta. Còn kim thạch… cậu ta còn không?”
Khang Đinh sợ Ngõa Lạp trực tiếp đi tìm Vân Tiêu, chọc giận Cát Tang, liền giấu bớt: “Chỉ còn hai viên. Số còn lại đều đưa cho ta. Ta không dùng, giữ lại tới bạch nguyệt.”
Trên mặt Ngõa Lạp hiện rõ thất vọng: “Kim thạch quá quý. Nếu hỏi được cậu ta tìm ở đâu thì tốt. Có nhiều kim thạch như vậy, rất có thể nơi đó không có Kim Thú.”
Khang Đinh im lặng giây lát rồi nói: “Cậu ta nói là Đồ Tá tìm được.”
Ngõa Lạp hơi nhíu mày, rồi gật đầu, không nhắc lại chuyện kim thạch nữa, dẫn Mai Luân rời đi. Khang Đinh nhìn theo bóng họ, rồi quay lại nhà tranh.
Trên đường, Mai Luân hạ giọng hỏi: “Ngõa Lạp thúc thúc, giống cái đó đeo… thật sự là Thú Châu của Thanh Bì Thú sao?”
Ngõa Lạp đưa Mai Luân về nhà tranh của mình rồi mới nói: “Lợi Nhĩ thúc thúc của con nói, Huyễn Thú Y trên người Đồ Tá rất giống da Thanh Bì Thú. Nếu đúng là da Thanh Bì Thú, vậy viên Thú Châu trên người giống cái kia rất có thể cũng là của Thanh Bì Thú.”
Hắn xoa đầu Mai Luân. “Hôm đó chúng ta không chú ý kỹ Huyễn Thú Y của Đồ Tá, chỉ còn cách hỏi giống cái kia.”
“Con thấy khả năng không lớn.” Mai Luân nghiêm túc phân tích. “Ai cũng biết gặp Thanh Bì Thú chỉ có chạy trốn, không thì chết. Không thể nào gϊếŧ được nó, lột da, còn lấy Thú Châu.”
“Ta cũng thấy khó tin.” Ngõa Lạp nhíu mày. “Nhưng Lợi Nhĩ nói rất giống. Cũng không loại trừ khả năng Đồ Tá gặp phải một con Thanh Bì Thú đã bị đồng loại gϊếŧ, nhặt được da và Thú Châu.”
“Vậy thì… may mắn quá mức rồi.” Mai Luân vẫn không tin. “Chẳng phải nói Thanh Bì Thú sau khi gϊếŧ đồng loại sẽ ăn luôn sao?”
Ngõa Lạp đáp: “Lợi Nhĩ từng thấy ở bộ lạc Tắc Loan có người mặc áo làm từ da Thanh Bì Thú, còn đeo Thú Châu. Người đó nói mình vừa hay gặp một con Thanh Bì Thú chưa bị ăn hết, mang về được da, ít xương và một viên Thú Châu.”
Mai Luân gật đầu, rồi lại nghi hoặc: “Nếu thật có thể nhặt được, thì Đồ Tá cũng thật là may mắn. Nhưng… chẳng phải nói hắn là ác linh sao? Sao lại may mắn như vậy?”
Ngõa Lạp lắc đầu: “Cho nên mới phải hỏi giống cái kia.”
Hắn nghiêm giọng dặn Mai Luân: “Giống cái đó có hiểu lầm với ta. Con phải giúp cậu ta hiểu rằng bộ lạc không cho cậu ta ở cùng Đồ Tá đều là vì tốt cho cậu ta.”
“Con sẽ làm.” Mai Luân nhận nhiệm vụ - chỉ là hắn không ngờ, nhiệm vụ này sau đó suýt khiến hắn chán nản đến phát khóc.