- 🏠 Home
- Đam Mỹ
- Cổ Đại
- Hỏa Vân Ca
- Chương 26
Hỏa Vân Ca
Chương 26
Editer: Lọ Đường Nhỏ
Triệu Vân Tiêu lôi từ trong bọc ra một chiếc tạp dề cùng đôi găng tay. Từ dạo bắt đầu lo chuyện nấu nướng, dọn dẹp trong nhà, cậu đã quen mỗi khi vào bếp là mặc tạp dề, dù sao bộ da thú trên người cũng quá tốt, để dính bẩn thì thật không nỡ.
Sự sa sút ban đầu của Ba Hách Nhĩ lập tức bị thay bằng tò mò - đó là thứ gì vậy? Ngõa Lạp cũng bước lại gần. Triệu Vân Tiêu chạm mặt ông ta, nhưng chỉ cúi đầu né tránh rồi đi thẳng ra ngoài. Ngõa Lạp nhìn theo bóng cậu, cất tiếng hỏi: “Thứ đó là gì thế?”
Ba Hách Nhĩ lắc đầu: “Con cũng không biết.”
Hắn định quay sang hỏi a ba, nhưng lại thấy ông đã xoay người đi chỗ khác. Cát Tang vốn không thích Ngõa Lạp, lúc này lại càng không muốn để tâm.
Không bao lâu sau, Triệu Vân Tiêu quay lại, trong ngực ôm một bó củi khô. Chiếc tạp dề cậu làm là loại khoác qua cổ, che kín gần như toàn thân. Trời lạnh thế này, nó vừa giữ cho quần áo sạch sẽ, lại còn giúp giữ ấm, đúng là tiện đủ đường.
Cậu đặt củi gọn gàng trong gian bếp mới dựng, rồi lấy từ trong bọc ra hai viên đá đánh lửa. Vừa thấy cậu mang kim thạch ra, ba người có mặt đều sững lại trong chốc lát. Chỉ vài động tác quen tay, tia lửa đã bùng lên, ngọn lửa nhanh chóng bắt vào đám cỏ khô. Triệu Vân Tiêu lập tức cất kim thạch trở lại.
Ngay lúc ấy, có người lên tiếng: “Mọi người đứng đó làm gì? Không chuẩn bị bữa tối à?”
Cát Tang chống tay ngồi dậy. Ngõa Lạp quay sang nhìn ông, ánh mắt lộ rõ ý dò xét. Cát Tang lạnh nhạt nói: “Kim thạch là tài sản riêng Vân Tiêu mang theo, do Đồ Tá chuẩn bị cho cậu ấy.”
Một câu này khiến Ngõa Lạp rơi vào thế khó, đồng thời cũng làm Ba Hách Nhĩ và Khang Đinh không khỏi kinh ngạc. Kim thạch vốn là vật quan trọng liên quan đến sinh kế của bộ lạc, theo lệ thì dù ai kiếm được cũng phải nộp lại. Ban đầu, khi nhìn thấy kim thạch, Ngõa Lạp còn định hỏi Khang Đinh xem có phải là tài sản chung của bộ lạc hay không. Nhưng lời Cát Tang đã nói rất rõ. Kim thạch là do Triệu Vân Tiêu mang đến, mà cậu lại không phải giống cái của bộ lạc. Tài sản riêng của cậu, cho dù là tộc trưởng cũng không được phép đυ.ng vào.
Huống chi, số kim thạch ấy lại do chính kẻ bị Thần Thú nguyền rủa trong miệng Ngõa Lạp kiếm được - đứa trẻ đã sớm bị trục xuất khỏi bộ lạc. Vật thuộc về người đó, đương nhiên không liên quan gì đến bộ lạc này.
Ngõa Lạp quay sang nhìn Khang Đinh, rõ ràng muốn ông đưa ra quyết định. Kim thạch quá quý hiếm, nếu đến bạch nguyệt mà có kim thạch trong tay, vấn đề nhóm lửa sẽ được giải quyết dễ dàng hơn rất nhiều.
Đúng lúc ấy, Cát Tang lại chậm rãi nói thêm một câu: “Lời thề các người hứa với Thần Thú hôm nay, ta đều nghe rõ.”
Khang Đinh mở miệng, giọng dứt khoát: “Tài sản riêng của Vân Tiêu, bộ lạc sẽ không động đến.”
Ngõa Lạp mím môi, không nói thêm gì, xoay người rời đi. Thái độ cứng rắn của Cát Tang khiến Khang Đinh rơi vào thế khó xử. Nhưng Cát Tang chỉ thản nhiên nói: “Khang Đinh, anh đi nói lại với Ngõa Lạp. Vân Tiêu có thể là giống cái của bộ lạc Ban Đạt Hi, cũng có thể là giống cái của bộ lạc khác. Nhưng xin ông ta đừng xem cậu ấy là người của bộ lạc này. Vân Tiêu không thuộc về bộ lạc Ban Đạt Hi.”
Khang Đinh thở dài, giọng có phần bất đắc dĩ: “Cát Tang, Ngõa Lạp cũng chỉ là vì lợi ích của bộ lạc thôi.”
Cát Tang quay mặt đi, lạnh giọng đáp: “Em chỉ biết một chuyện - giống cái chưa lập gia đình duy nhất trong bộ lạc, là bạn đời tương lai của con trai ông ta.”
Chỉ một câu ấy, Khang Đinh liền không thể nói thêm lời nào.
Trong bộ lạc, giống cái ngày càng thưa thớt. Trong số những người cùng tuổi với Ba Hách Nhĩ, chỉ còn lại mỗi Mai Luân. Nhưng từ nhỏ, Mai Luân đã được Ngõa Lạp chọn làm người kế nhiệm đời sau của vu sư, luôn theo ông ta học tập, lớn lên bên cạnh Ô Đặc, xem như trúc mã trúc mã. Cũng vì vậy mà hai đứa bé nảy sinh tình cảm với nhau.
Cát Tang vốn không có ý muốn Mai Luân trở thành con dâu mình. Ông chỉ muốn Khang Đinh hiểu rõ một điều: trên đời này không ai là không có tư tâm, kể cả Ngõa Lạp. Nếu ông ta thật sự vì lợi ích của bộ lạc, vậy vì sao không để Ô Đặc từ bỏ Mai Luân? Xét cho cùng, Ba Hách Nhĩ tuyệt đối xứng đôi với Mai Luân hơn. Huống hồ, Ô Đặc cũng chẳng phải thú nhân cường tráng nhất trong bộ lạc, so với Ba Hách Nhĩ đã kém một bậc, lại càng không thể so với Đồ Tá.
Khang Đinh thở dài một tiếng, nói: “Anh sẽ không ép Vân Tiêu làm bất cứ chuyện gì cậu ấy không thích. Hôm nay em cũng mệt rồi, đi nghỉ đi. Để anh lo bữa tối.”
Cát Tang tuy vẫn còn oán trách bạn đời, nhưng Khang Đinh dù sao cũng là bạn đời của ông. Từ khi ông lâm bệnh, mọi việc lớn nhỏ trong nhà đều dồn lên vai Khang Đinh và Ba Hách Nhĩ, nghĩ đến đó, ông không khỏi áy náy. Cát Tang từ trong phòng bước ra, nói: “Để em làm. Hôm nay em thấy đỡ hơn nhiều rồi. Quần áo Vân Tiêu cho rất ấm, cháo cậu ấy nấu cũng dễ uống.”
“Thôi, để anh làm.”
Khang Đinh đưa tay xoa gương mặt gầy gò, hõm sâu của Cát Tang, dìu ông trở lại giường, rồi cúi người tự tay tháo đôi giày rơm, đỡ ông nằm xuống cẩn thận.
Triệu Vân Tiêu đứng bên cạnh, lặng lẽ nhìn tất cả. Dù trong lòng không mấy thiện cảm với Khang Đinh, nhưng sự yêu thương và chăm sóc ông dành cho Cát Tang, cậu đều thấy rõ. Gạt bỏ những khúc mắc cá nhân giữa mình và Khang Đinh, ông quả thật là một người chồng tốt. Chỉ tiếc, nếu ông thực sự là cha ruột của Vân Hỏa, thì lại không phải một người cha tốt.
Buổi chiều vẫn còn dư cháo, Triệu Vân Tiêu mang lại đặt cạnh chiếc lò lửa mới xây để hâm nóng. Việc chọn đặt lò ngay trước cửa phòng Cát Tang không phải là ngẫu nhiên, mà là có tính toán của cậu. Những căn nhà tranh nơi đây không có cửa sổ, chỉ khi mở cửa phòng mới có ánh sáng và không khí lọt vào. Phòng của Cát Tang lại càng tối, thêm vào đó là do bệnh lâu ngày phải nằm một chỗ, nơi ngủ rất ẩm thấp - da thú và cỏ khô đều trải trực tiếp trên mặt đất. Đặt bếp ở đây vừa tiện nấu nướng, vừa có thể hong ấm sàn nhà và căn phòng, giúp xua bớt hơi ẩm.
Sau khi đưa Cát Tang nằm lại giường, Khang Đinh ra ngoài lo bữa tối. Ba Hách Nhĩ ngồi trước cửa, tỉ mỉ xẻ thịt, phân chia con mồi thành từng phần: một phần để ăn ngay, phần còn lại mang treo ở chỗ râm mát để hong gió. Thịt hong khô có thể bảo quản được lâu hơn. Hồng nguyệt sắp qua, đến hoàng nguyệt thời tiết sẽ lạnh hơn nhiều, đồ ăn dễ giữ hơn, nhưng cũng là lúc nhiều loài động vật di cư, nguồn thức ăn sẽ ngày một khan hiếm.
Ba Hách Nhĩ chọn một miếng thịt tươi ngon nhất, dùng lá cây bọc lại, đứng dậy đi đến bên a ba, nói: “A ba, đây là phần bộ lạc phân cho Vũ Tiêu. A ba đưa cho cậu ấy đi.”
Cát Tang vỗ nhẹ lên vai đứa con trai lớn, ôn tồn nói: “Ba Hách Nhĩ, con rồi sẽ gặp được giống cái phù hợp với mình. Vân Tiêu quả thật rất hấp dẫn, nhưng trong lòng cậu ấy đã có người là Đồ Tá. A ba không muốn nhìn thấy các con vì chuyện này mà nảy sinh xung đột. Nếu con có thể xem Vân Tiêu như em trai, cậu ấy sẽ chấp nhận con. Cậu ấy tên là Vân Tiêu, không phải Vũ Tiêu.”
Ba Hách Nhĩ lẩm nhẩm cái tên ấy vài lần trong lòng, rồi gật đầu: “Vân Tiêu.”
Nghe thấy tên mình, Triệu Vân Tiêu quay đầu lại. Cát Tang kéo tay Ba Hách Nhĩ, đưa miếng thịt tới trước mặt cậu: “Phần này là của con.”
Triệu Vân Tiêu không hiểu lời ông nói, Cát Tang cũng không giải thích thêm. Cậu mím môi, lắc đầu từ chối. Cậu không muốn nhận, cũng không cần. Trong lòng cậu luôn có cảm giác, chỉ cần nhận đồ ăn nơi này, cậu sẽ càng khó rời đi hơn.
Cát Tang cầm miếng thịt từ tay Ba Hách Nhĩ, tự mình đưa tới, nhưng Triệu Vân Tiêu vẫn đẩy trở lại. Cậu kéo cái bọc lớn của mình qua, mở ra. Cát Tang và Ba Hách Nhĩ vừa nhìn thấy, cả hai đều sững người. Trong bọc của Triệu Vân Tiêu có hai cái chân thú còn nguyên, thêm sáu bảy quả dưa biến sắc to, bên trong có cả xương, thậm chí còn có vài thứ mà họ chưa từng thấy qua.
Cát Tang trả lại miếng thịt cho con trai, rồi từ giường đứng dậy, đi đến trước cái bọc của Triệu Vân Tiêu. Ông ngồi xổm xuống, đưa tay sờ vào chiếc chân thú hong khô, hỏi: “Thứ này làm thế nào vậy?” So với thịt hong gió của họ, rõ ràng là tốt hơn rất nhiều.
Triệu Vân Tiêu nhìn ông với vẻ ngơ ngác, hoàn toàn không hiểu. Lúc này Khang Đinh cũng đã tới, liếc mắt liền nhìn thấy hai chiếc chân thú trong bọc. Ông lập tức nói với Cát Tang: “Hỏi xem cậu ấy có thể cho anh xem được không?”
Cát Tang cầm một chiếc chân thú lên, hỏi: “Vân Tiêu, cho ta xem được không?”
Tưởng rằng Cát Tang muốn lấy, Triệu Vân Tiêu liền hào phóng làm động tác “cho”, nói: “Người cầm đi.”
Trong kho của cậu còn mấy chục cái như thế, lúc rời đi vẫn còn không ít đang treo hong gió. Tuy hai chiếc này là phần duy nhất cậu mang theo, nhưng vì thích Cát Tang, cậu chẳng hề tiếc.
Cát Tang đưa một chiếc chân thú cho Khang Đinh. Khang Đinh và Ba Hách Nhĩ lập tức ngồi xuống nghiên cứu. Triệu Vân Tiêu mặc kệ họ, cậu còn phải lo bữa ăn cho mình và Cát Tang. Nhìn cách Khang Đinh cho Cát Tang uống nước lạnh, cậu biết ông không hiểu cách chăm sóc người bị bệnh dạ dày. Tình trạng của Cát Tang rõ ràng rất nghiêm trọng, tốt nhất nên ăn uống thanh đạm.
Triệu Vân Tiêu suy nghĩ một chút, lấy từ trong bọc ra một quả dưa biến sắc có miệng khá rộng, bên trong lót cỏ khô mềm - đó là hồ lô đựng trứng của cậu. Cậu lấy ra ba quả trứng, chuẩn bị làm trứng hấp cho Cát Tang.
Cát Tang lặng lẽ nhìn cậu làm việc. Trước đó, ông đã thấy Triệu Vân Tiêu múc mật ong từ dưa biến sắc ra, giờ lại lấy trứng ra nữa. Chẳng lẽ…? Ông nhìn sang những quả dưa biến sắc còn lại trong bọc - chẳng lẽ bên trong đều là đồ ăn? Dưa biến sắc phần lớn mọc sâu trong rừng, giống cái phụ trách thu thập thực phẩm thường không đi xa đến thế. Thỉnh thoảng giống đực có mang về, nhưng mùi vị không ngon, đến khi chuyển màu sẫm thì càng không ai hái. Không ngờ Vân Tiêu lại dùng chúng để đựng thức ăn. Trong lòng Cát Tang không khỏi chấn động, ông bỗng cảm thấy lai lịch của giống cái này e rằng không hề đơn giản.
Trứng được đánh tan, thêm vào một ít nước. Triệu Vân Tiêu cắt từ chiếc chân thú còn lại một miếng thịt nhỏ, tạm dùng cốt đao băm nhuyễn trong một chiếc bát khác. Khi cắt thịt, suy nghĩ trong đầu cậu lại không kiểm soát được mà trôi đi: “Vân Hỏa không mang thớt đến, có lẽ anh ấy sẽ quay lại đón mình…” Sống mũi cay xè, cậu không dám nghĩ tiếp.
Cậu trộn thịt băm vào trứng, khuấy đều vài cái, rồi đặt bát vào nồi nước đang sôi, úp thêm một chiếc nồi khác lên trên, tạo thành một chiếc nồi hấp đơn giản. Sau đó rút bớt củi để lửa nhỏ lại, Triệu Vân Tiêu cầm bát cháo còn dư buổi chiều, đã được hâm nóng, bắt đầu ăn.
Cát Tang nuốt khan một cái, trong bụng vang lên tiếng ọc ọc vì đói. Ông xấu hổ quay đi chỗ khác - sao lại có thể thèm thuồng đồ ăn của người khác được chứ.
Bạn đời và con trai đều đang bận, tạm thời không lo được bữa tối, Cát Tang liền tự mình ra nhóm lửa nấu cơm. Vừa ngồi xổm xuống, ông chợt cúi đầu nhìn bộ áo da chuột chũi quý giá đang mặc trên người, rồi lại đứng dậy, quay về phòng thay quần áo. Ông thật sự không nỡ mặc đồ tốt như vậy để nấu nướng.
Triệu Vân Tiêu nhìn thấy liền hiểu ngay, bởi vì cậu cũng như thế. Cậu cởi chiếc tạp dề đang mặc, bước tới trước mặt Cát Tang, đưa cho ông: “Người mặc cái này đi.”
Cát Tang quay đầu lại nhìn cậu. Triệu Vân Tiêu ngượng ngùng gãi gãi bộ da thảo trên người mình, nhỏ giọng nói: “Con cũng không nỡ làm bẩn.”
Giống cái với nhau dường như luôn có một sự đồng cảm khó nói thành lời. Cát Tang nói lời cảm ơn, nhận lấy tạp dề. Triệu Vân Tiêu còn tháo cả găng tay đưa cho ông. Trứng hấp còn chưa chín, cậu tạm thời cũng không có việc gì cần dùng đến.
Cát Tang cầm tạp dề và ống tay áo, quan sát kỹ cách chế tác, ghi nhớ trong lòng, rồi mặc lên người. Triệu Vân Tiêu giúp ông tròng qua đầu, còn cẩn thận buộc dây sau lưng cho ông. Có thứ này, nấu nướng quả thật sạch sẽ hơn nhiều. Cát Tang sờ sờ chiếc tạp dề, mỉm cười với cậu, rồi quay lại nhóm lửa nấu cơm.
Triệu Vân Tiêu sẽ không nấu cơm cho Khang Đinh và Ba Hách Nhĩ, nhưng cũng không ngăn cản Cát Tang, bởi đó là người nhà của ông. Chỉ là dù tinh thần Cát Tang đã khá hơn trước, thân thể vẫn còn rất yếu.
Triệu Vân Tiêu đứng nhìn một lúc, thấy Cát Tang ngồi bên bếp, trong tay cầm hai cục đá đen sì cọ đi cọ lại hồi lâu, lửa chỉ le lói vài tia, hoàn toàn không giống kim thạch của cậu - chỉ cần quẹt một cái là tóe ra tia lửa. Vì sao đánh lửa thạch của họ lại là màu đen? Trong lòng đầy thắc mắc, Triệu Vân Tiêu lấy kim thạch của mình, bước tới đưa cho Cát Tang.
Cát Tang ngẩng đầu nhìn cậu. Triệu Vân Tiêu ngồi xổm xuống, quẹt nhẹ hai cái, tia lửa bắn ra, đám cỏ khô trong bếp rãnh lập tức bén lửa, ngọn lửa bùng lên. Cậu lại tiện tay nhét thêm một nắm cỏ khô, rồi đặt củi lên.
Ngay khi Triệu Vân Tiêu nhóm lửa, Khang Đinh và Ba Hách Nhĩ đã vô thức dồn ánh mắt sang. Nhìn hai viên kim thạch trong tay cậu nhanh chóng đánh ra lửa, tâm trạng của cả hai đều trở nên phức tạp. Vân Tiêu rõ ràng không thể tự mình tìm thấy kim thạch, vậy thì chỉ có thể là Đồ Tá. Không cần chứng minh, Đồ Tá là một thú nhân vô cùng cường đại - chỉ tiếc lại mang lời nguyền.
Cát Tang bắt đầu nấu cơm, Khang Đinh vỗ cằm, tiến tới thay ông tiếp tục công việc. Ba Hách Nhĩ thì lặng lẽ đặt chiếc chân thú trở lại bọc của Triệu Vân Tiêu, liếc nhìn những thứ bên trong một lần nữa, rồi cũng đi qua hỗ trợ.
Ba Hách Nhĩ mang thịt đi rửa sạch, xiên qua bằng gậy gỗ, đưa cho a cha. Khang Đinh bắt đầu nướng thịt. Cát Tang không trở về phòng nằm nghỉ mà ngồi cạnh bạn đời. Từ khi ông ngã bệnh, Khang Đinh quả thực đã vất vả hơn rất nhiều.
Triệu Vân Tiêu nhìn thấy Cát Tang đặt hai cục đá đen kia vào một chiếc bát gỗ riêng, liền đưa tay chìa kim thạch của mình ra trước mặt ông: “Cho người.”
Phản ứng đầu tiên của Cát Tang là đẩy lại: “Không được, ta không thể nhận.” Kim thạch quá quý giá.
Triệu Vân Tiêu lắc đầu, kiên trì đưa lại: “Con còn có. Cái này cho người.”
“Không được.” Cát Tang lắc đầu, giọng kiên quyết. “Thứ này quá quý, con hãy giữ lấy.”
Triệu Vân Tiêu thu tay về, đứng dậy đi tới một cái bọc khác của mình, lấy ra một quả hồ lô. Trên hồ lô khắc ba chữ - đá đánh lửa. Đó là hồ lô chuyên đựng kim thạch của cậu. Cậu cầm hồ lô đi tới trước mặt Cát Tang, mở nắp xương ra cho ông xem.
Cát Tang sững sờ. Khang Đinh và Ba Hách Nhĩ đứng bên cạnh cũng trợn tròn mắt.
Triệu Vân Tiêu nhét hai viên kim thạch đang cầm vào tay Cát Tang, nhấn mạnh một lần nữa:
“Con còn có.” Còn rất nhiều.
Nghĩ đến việc người nơi đây có lẽ không quen dùng loại kim thạch này, cậu lại hào phóng lấy thêm hai viên trong hồ lô đưa cho Cát Tang, rồi mới cất hồ lô trở lại bọc.
Cát Tang cầm kim thạch mà tay run rẩy. Ngay lúc Ngõa Lạp còn đang động lòng trước hai viên kim thạch của Vân Tiêu, ông lại không thể ngờ rằng Đồ Tá - kẻ bị chính Ngõa Lạp đuổi đi - lại có thể tìm thấy nhiều kim thạch đến vậy. Trong lòng ông vừa muốn khóc, vừa muốn cười. Ông dùng sức nhét bốn viên kim thạch vào tay bạn đời, rồi quay người đi vào phòng.
Tiếng nức nở khe khẽ truyền ra. Triệu Vân Tiêu ngơ ngác nhìn theo, không hiểu chuyện gì xảy ra. Thấy Khang Đinh cầm bốn viên kim thạch mà thần sắc đờ đẫn, Ba Hách Nhĩ cũng đứng ngẩn ra, Triệu Vân Tiêu mím môi. Dù có tò mò, cậu cũng sẽ không hỏi - hỏi cũng không hiểu.
Lặng lẽ thu dọn bọc đồ của mình, Triệu Vân Tiêu dùng da thú làm “nắp nồi” mở ra, hơi nước bốc lên, bát trứng hấp đã chín. Cậu đậy nắp lại, kéo tấm chắn trước cửa phòng Cát Tang. Trong phòng lạnh hơn, vừa có thể hong ấm căn phòng cho ông, vừa giúp cậu tránh ánh mắt của Khang Đinh và Ba Hách Nhĩ.
Cậu lấy bát trứng hấp ra, lót da thú bên dưới, khẽ đẩy Cát Tang đang nằm nghiêng trên giường, giọng nhẹ đi: “Ăn chút gì đi.”
Cát Tang quay người, ngồi dậy, giọng khàn khàn: “Xin lỗi, Vân Tiêu… thật xin lỗi.”
Triệu Vân Tiêu lau nước mắt cho ông. Thấy ông khóc, lòng cậu cũng đau theo, mắt đỏ hoe: “Ăn chút gì đi.”
Cậu múc một muỗng trứng hấp, thổi nhẹ, đưa tới miệng Cát Tang.
Nước mắt Cát Tang rơi xuống, ông há miệng ăn. Trứng mềm mịn tan ra trong miệng, mang theo vị thịt nhàn nhạt rất đặc trưng. Nước mắt ông càng rơi nhiều hơn. Triệu Vân Tiêu khẽ vỗ lưng ông - người đau dạ dày không thể vừa khóc vừa ăn. Nhưng Cát Tang vẫn không thể bình tĩnh lại, Triệu Vân Tiêu đành đặt bát trứng trở lại nồi, đậy nắp, rồi ôm lấy ông. Hai người cùng vì một người khác mà đau lòng, lặng lẽ ôm nhau an ủi.
Bên ngoài, Khang Đinh và Ba Hách Nhĩ bước ra. Khang Đinh bảo Ba Hách Nhĩ mang bốn viên kim thạch đến nhà chứa vật tư chung của bộ lạc. Ba Hách Nhĩ suy nghĩ một chút, nói:
“Giữ lại hai viên đi. Vân Tiêu đưa kim thạch cho chúng ta là để nhóm lửa, nếu mang hết đi nộp, cậu ấy sẽ nghĩ chúng ta còn muốn xin thêm. Kim thạch là tài sản riêng của cậu ấy.”
Khang Đinh do dự hồi lâu, cuối cùng nói: “Giữ lại hai viên trong nhà. Nhưng vẫn cố gắng dùng xú thạch. Chuyện kim thạch, a cha sẽ nói với Ngõa Lạp.”
“Dạ.”
Ba Hách Nhĩ cầm hai viên kim thạch rời đi. Khang Đinh ngẩng đầu nhìn vầng trăng đỏ trên bầu trời, lòng nặng trĩu. Đứa con trai ấy của ông - chính là sinh ra trong đêm hồng nguyệt, toàn thân đỏ rực, đứa trẻ bị Thần Thú nguyền rủa.
Lọ Đường Nhỏ: Sau chuỗi ngày lặn mất tăm thì tui đã come back.
- 🏠 Home
- Đam Mỹ
- Cổ Đại
- Hỏa Vân Ca
- Chương 26