Chương 25

Editor: Lọ Đường Nhỏ

Khi Ba Hách Nhĩ đi săn trở về, hắn vô cùng kinh ngạc và mừng rỡ khi phát hiện giống cái đang ở trong nhà mình. Điều khiến hắn ngạc nhiên hơn là sau khi nghe a cha kể lại. Giống cái này không chỉ tặng a ba một bộ quần áo bằng da chuột chũi, pha cho ông nước mật ong, mà còn nấu một bát cháo trứng vô cùng thơm ngon. Vốn dĩ giống cái đã xinh đẹp lạ thường, nay lại hiền dịu, lương thiện đến nhường này, khiến trái tim thú của Bá Hách Nhĩ không khỏi rung động.

Tuy nhiên, ngay khi giống cái nhìn thấy hắn liền trốn vào phòng a ba và không chịu ra ngoài, lòng Ba Hách Nhĩ nhanh chóng nguội lạnh. Hắn đương nhiên biết giống cái thích Đồ Tá, em trai hắn và cậu cũng vốn dĩ là giống cái của Đồ Tá.

Sau khi điều chỉnh lại tâm trạng, Ba Hách Nhĩ rửa sạch số tang quả mà hắn đặc biệt hái cho a ba hôm nay, rồi mang đến đầu giường của ông. Hắn lén nhìn thoáng qua giống cái đang cúi đầu, rồi vội vàng bước ra ngoài vì còn phải xử lý con mồi mang về.

Cát Tang không giới thiệu con trai lớn của mình với Vân Tiêu một cách đặc biệt. Ông cầm chiếc chén gỗ đựng tang quả đưa đến trước mặt cậu, bảo cậu ăn. Vân Tiêu chỉ lắc đầu, cậu không có khẩu vị.

Cát Tang đặt chén gỗ xuống mép giường, cầm lấy một quả. Tang quả là món giống cái thích nhất và mùa thu sắp qua, sau đó tang quả sẽ bị chát và không ăn được. Cát Tang biết cậu đang buồn nên không muốn ăn. Ông bóc vỏ tang quả, định đút cho cậu ăn. Chỉ chưa đầy một ngày, ông đã quý mến đứa trẻ này.

Thấy Cát Tang bóc vỏ, cậu tưởng ông muốn ăn nên vội vàng đưa tay lấy chiếc quả vàng. Quả vàng là tên cậu tự đặt; người nơi đây gọi loại quả màu vàng này là tang quả.

“Người bị đau dạ dày, tốt nhất không nên ăn trái cây lạnh.” Vân Tiêu nói rồi cầm chén quả vàng đi ra ngoài. Cát Tang vén tấm da thú lên, cũng đứng dậy đi theo ra ngoài.

Bên ngoài rất náo nhiệt, tộc trưởng đang phân phát con mồi. Các thú nhân còn mang về một số động vật sống để nuôi đến khi mùa đông tới mới ăn, bởi nếu không thực phẩm sẽ khó bảo quản và dễ hỏng dù trời đã bắt đầu lạnh. Dự trữ thức ăn luôn là vấn đề khó khăn nhất của họ. Nếu trữ được nhiều hơn, sẽ không có nhiều thú nhân chết đói trong mùa đông vì thiếu thức ăn.

Các gia đình sau khi nhận phần con mồi được phân phối cũng phải tự mình cất trữ. Lương thực của bộ lạc không thể nào đáp ứng đủ nhu cầu của mọi người trong mùa đông.

Cậu dùng đá đánh lửa để lấy lửa, định nấu nước. Cát Tang nhìn thấy viên kim thạch màu vàng trong tay cậu thì vô cùng ngạc nhiên. Kim thạch dễ dàng tạo ra lửa, nhưng đồ càng tốt càng khó kiếm.

Thông thường, bộ lạc giữ lại mồi lửa hoặc dùng xú thạch màu đen để đánh lửa, hoặc dùng cách ma sát gỗ để tạo lửa. Rất hiếm khi có người xa xỉ dùng kim thạch, vì nơi có kim thạch chắc chắn có thực kim kiến - cơn ác mộng của các thú nhân. Chỉ trong mùa đông cực lạnh, khi cả thế giới hóa thành một màu trắng xóa và rất khó đánh lửa, các bộ lạc có kim thạch mới đem ra sử dụng.

Hai viên đá đánh lửa này không phải là hai viên Vân Hỏa đưa cho cậu lần đầu. Hai viên kia đã phải vứt đi do sử dụng quá nhiều lần. Phía trên nơi họ ở có một hang núi nhỏ, rất mát mẻ, bên trong có hàng chục khối đá đánh lửa lớn nhỏ. Khối lớn nhất bằng cái nồi, khối nhỏ nhất là loại cậu hay dùng để đánh lửa. Vân Hỏa đã đập đá thành kích cỡ cậu quen dùng và đựng trong hồ lô, rồi mang đến cho cậu. Những viên đá còn lại, Vân Hỏa dùng đất chôn cẩn thận, còn phải dùng vật chịu lửa đè lên để đề phòng đá tự bốc cháy. Vì vậy, cậu nghĩ loại đá này rất phổ biến, chỉ cho rằng Cát Tang cũng muốn đánh lửa.

Đổ nước sạch vào nồi, cậu bóc vỏ quả vàng (tang quả) rồi bỏ vào. Cậu không bỏ hết, chỉ cho vào hai quả.

Cát Tang không muốn trở lại nằm, hôm nay bụng không quá đau, ông hiếm khi có tinh thần để ra ngoài. Ông ngồi bên cạnh cậu, muốn xem cậu làm gì. Ông rất, rất tò mò về giống cái tên Vân Tiêu này.

Ông trả lại kim thạch cho cậu, nhìn làn da trắng nõn của cậu mà không khỏi hâm mộ.

Tiếng ồn ào bên ngoài khiến cậu, sau khi bỏ đá đánh lửa vào túi, cũng không nhịn được muốn nhìn. Lúc này, Cát Tang nói: “Họ đang phân phối con mồi”.

Cậu phản ứng: Không hiểu gì cả.

Cát Tang đứng dậy dời hàng rào sang một bên để cậu nhìn rõ hơn. Nhưng làm vậy gió sẽ lùa vào và người bên ngoài cũng sẽ nhìn thấy họ rõ mồn một. Cậu không thích quá lộ liễu, nên cậu chắn lại một nửa hàng rào. Cát Tang không ép buộc cậu, ông nhận thấy cậu đang né tránh tộc nhân và ông có thể hiểu.

Cậu nấu nước quả vàng cho Cát Tang uống. Qua kinh nghiệm trước đây, nước uống này đã nấu lên sẽ không còn tính hàn, rất thích hợp để uống. Trong khi đợi nước sôi, cậu nhìn ra ngoài rồi lại quay đầu lại ngay lập tức.

Việc phân phối con mồi trước tiên cần phải xử lý con mồi. Khi ở cùng Vân Hỏa, cậu luôn chỉ thấy những thành phẩm đã được sơ chế. Nhưng giờ phút này, mặt đất ở trung tâm quảng trường bị máu tươi nhuộm đỏ, nội tạng các loại con mồi rơi vãi khắp nơi. Cảnh tượng thực sự máu me, thảo nào cậu nhìn vài lần rồi không dám nhìn nữa.

Cát Tang đã quen với cảnh này từ lâu, hay nói đúng hơn là mọi thú nhân, giống cái ở đây, kể cả ấu tể, đều đã quen. Đây là cuộc sống gắn liền với sự trưởng thành của họ. Nhưng nhìn bộ dạng của cậu, Cát Tang thấy nghi hoặc: “Chẳng lẽ cậu chưa từng thấy sao?”

Cậu không dám nhìn nhưng lại không nhịn được muốn nhìn. Đây là thế giới Vân Hỏa sinh sống, là thế giới cậu sẽ ở lại.

Ban đầu, cậu nghĩ Vân Hỏa là linh thú và nơi đây không có cái gọi là con người; sau đó, cậu lại nghĩ Vân Hỏa là người bị phù thủy biến thành dã thú; đến bây giờ, cậu đã hiểu, đây là một thế giới hoàn toàn mới, nơi con người có thể biến thành dã thú.

Cậu phải học ngôn ngữ ở đây để biết tại sao Vân Hỏa lại bỏ rơi cậu. Cậu cần hiểu thế giới này để có thể sống sót tốt hơn và nhanh chóng trở lại bên Vân Hỏa. Vì vậy, dù không thích, cậu vẫn cưỡng ép mình phải nhìn cách sống của những người này.

Có thú nhân chuyên trách gánh nước từ hồ lớn về để rửa sạch con mồi. Cũng có thú nhân chuyên dùng cành cây bó lại để quét máu và chất bẩn xuống rãnh thoát nước.

Khang Đinh đang cầm một tấm bùn khắc chữ, còn Bá Hách Nhĩ và vài thú nhân cường tráng đang xử lý con mồi, da thú và nội tạng chất đầy dưới chân hắn.

Cậu thấy có người mang đi ba bốn con mồi còn sống mà không có ý định đưa chúng đến "lò mổ". Cậu tò mò nghĩ thầm chẳng lẽ người ở đây cũng sẽ chăn nuôi? Đây quả là một ý hay, cậu đã quên mất điều đó. Nếu cậu có thể trở lại cạnh bên Vân Hỏa trước khi mùa đông đến, cậu cũng muốn bảo Vân Hỏa bắt mấy con vật sống về nuôi làm lương thực dự trữ.

Con mồi cần phân phối trong đêm nay nhanh chóng được xử lý xong.

Tất cả tộc nhân tập trung tại quảng trường và Khang Đinh bắt đầu phân phát. Cậu thấy Khang Đinh gọi một tiếng, có người bước đến trước mặt ông rồi Ba Hách Nhĩ sẽ chia cho họ một phần thịt.

Xem ra hình thái xã hội ở đây vẫn là kiểu chế độ công hữu nguyên thủy. Nhìn một lúc, cậu lại nghi ngờ nhận định của mình. Nếu là chế độ công hữu, tại sao có thú nhân nhận được một cái chân thịt rất lớn, trong khi người khác chỉ nhận được vài miếng nội tạng?

Quan sát thêm một lát, cậu dường như đã hiểu đôi chút. Những thú nhân nhận được nội tạng và đầu ít nhiều đều là thú nhân tàn tật. Có người què chân, thiếu một cánh tay, hoặc trông rất yếu ớt.

Điều khiến cậu càng nhíu mày hơn là đứa nhỏ thú nhân giúp cậu mang đồ là người cuối cùng được nhận thức ăn - một miếng gan động vật rất lớn, sau đó là hết. Chuyện gì đang xảy ra? Chẳng phải trẻ con nên được ăn thịt sao?

Cậu lại phát hiện một tình huống khác, những thú nhân có thân hình nhỏ yếu rõ rệt như cậu và Cát Tang không hề nhận thức ăn. Họ chỉ đứng nhìn ở một bên. Sau khi phân phát xong, phần lớn họ sẽ cùng những thú nhân to lớn khác rời đi.

Vậy ra, thú nhân cao lớn là đàn ông, còn những người lùn, khung xương nhỏ như cậu là người trung tính? Bởi vì cậu thấy vài người như vậy đang ôm con trong lòng. Quan trọng nhất là cậu không thấy phụ nữ. Có trẻ con, nghĩa là phải có người sinh ra chúng. Chẳng lẽ nơi đây cơ bản không có phụ nữ? Một thế giới rất có thể do người trung tính đảm nhận việc sinh sản. Tim cậu đập thình thịch mấy cái.

Mùi thơm thanh mát của nước quả vàng lan tỏa. Cậu quay lại nhìn, nước trong nồi đã vơi đi đáng kể. Cậu nhấc nồi xuống, rót nước vào chén rồi đẩy đến trước mặt Cát Tang.

Cát Tang vẫn luôn chú ý cậu, lúc này ông mới hiểu ra cậu đang nấu thứ gì đó cho mình. Cát Tang rất cảm động, ông không kìm được mà ôm lấy cậu. Một giống cái tốt như vậy, sao Đồ Tá có thể không yêu thích được.

Cậu vỗ vỗ Cát Tang: “Người mau uống đi”.

Cát Tang ôm cậu một lúc rồi mới buông ra, cầm chén thổi nguội và uống một ngụm. Lại một lần nữa kinh ngạc trước sự thông minh của cậu và cảm động trước sự quan tâm của cậu, Cát Tang uống hết sạch nước quả vàng.

Phân phát xong, Khang Đinh cầm tấm đá phiến cùng Ba Hách Nhĩ cũng đã trở về. Ba Hách Nhĩ mang theo hai con mồi trên tay: một con là tài sản riêng hắn tự săn được, một con là phần được bộ lạc phân phối. Cậu hiện đang ở trong nhà này, nên đương nhiên cũng có phần trong suất phân phối đó.

Hai người vừa bước vào, cậu đã định vào phòng Cát Tang, nhưng Cát Tang kéo cậu lại.

Ông nói với Khang Đinh và con trai lớn: “Đây là Vân Tiêu. Là giống cái của Đồ Tá. Cậu ấy không hiểu tiếng chúng ta, sau khi cậu ấy có thể hiểu, ta sẽ nói cho cậu ấy nghe chuyện của Đồ Tá, để cậu ấy tự lựa chọn. Nếu cậu ấy không bận tâm, Ba Hách Nhĩ con hãy đi tìm Đồ Tá về đón cậu ấy đi”.

Bá Hách Nhĩ nhìn về phía a cha, Khang Đinh không đồng tình nói: “Cậu ấy không thể ở bên Đồ Tá”.

“Tại sao không thể?”

Cát Tang cảm thấy mình đã im lặng và mềm yếu quá lâu. Ông nói một cách chính đáng: “Đồ Tá thích cậu ấy, cậu ấy cũng thích Đồ Tá, việc có chấp nhận Đồ Tá hay không là chuyện của riêng Vân Tiêu. Anh nói cậu ấy không thể ở bên Đồ Tá, vậy cậu ấy có thể ở bên ai? Anh muốn bất chấp ý nguyện của cậu ấy mà gả cho giống đực khác sao!”

“Cát Tang, em biết anh không có ý đó, anh sẽ không ép buộc cậu ấy làm bất cứ điều gì”.

Khang Đinh rất đau đầu: “Nhưng Đồ Tá sẽ làm hại cậu ấy, anh không thể đưa cậu ấy đến chỗ Đồ Tá”.

“Kể cả Đồ Tá sẽ làm hại Vân Tiêu, đó cũng là lựa chọn của cậu ấy!”

Cát Tang nói: “Không ép buộc cậu ấy làm bất cứ điều gì, nhưng lại không cho phép cậu ấy ở bên người mình thực lòng yêu thương, vậy muốn giữ cậu ấy lại cho ai? Khang Đinh, anh đừng quên, dù là một giống cái, cậu ấy không thuộc về bộ lạc Ban Đạt Hi. Ngay cả khi anh là tộc trưởng, anh cũng không có quyền quyết định cậu ấy có thể ở bên ai. Anh không có quyền, Ngõa Lạp cũng không có. Vân Tiêu vốn dĩ là tự do, kể cả cậu ấy kiên trì muốn ở bên Đồ Tá, các người cũng không có bất cứ lý do nào để thay cậu ấy đưa ra quyết định, bởi vì anh không phải a cha của cậu ấy, Ngõa Lạp cũng không phải a ba của cậu ấy. Nếu không phải Đồ Tá đưa cậu ấy về, các ông thậm chí không có bất cứ lý do nào để yêu cầu cậu ấy lưu lại!”

Cát Tang lại quay sang con trai cả: “Ba Hách Nhĩ, Đồ Tá đưa Vân Tiêu về bộ lạc là bởi vì Đồ Tá yêu cậu ấy, Đồ Tá sợ vận mệnh của mình sẽ làm tổn thương cậu ấy. Nhưng con không được phép vì tình yêu của Đồ Tá dành cho cậu ấy mà cướp giống cái của em trai, trừ khi có một ngày, Vân Tiêu thích con. Ba Hách Nhĩ, con hứa với a ba đi”.

Khang Đinh nhíu mày nói: “Cát Tang, chuyện của cậu ấy, anh và Ngõa Lạp có quyết định riêng. Bỏ Ba Hách Nhĩ sang một bên, trong bộ lạc cũng có rất nhiều giống đực dũng mãnh khác, tại sao cậu ấy nhất định phải chọn Đồ Tá?”

“Đồ Tá là con trai em!”

Cát Tang thở gấp mấy hơi, ôm bụng. Cậu vội vàng đỡ lấy ông. Khang Đinh và Bá Hách Nhĩ đều định chạy tới dìu ông, nhưng bị Cát Tang ngăn lại.

Chịu đựng cơn đau nhói ở dạ dày, Cát Tang nói với Khang Đinh từng chữ một: “Anh có quyền gì ngăn cản cậu ấy yêu Đồ Tá? Cho dù Đồ Tá thật sự bị Thần Thú nguyền rủa, anh cũng không có quyền ngăn cản Vân Tiêu yêu Đồ Tá, không có quyền!”

Cậu duy nhất có thể nghe hiểu chính là tên người trong lời nói của hai bên. Cậu biết Khang Đinh là bạn đời của Cát Tang, Ba Hách Nhĩ là con trai họ và Đồ Tá hẳn cũng vậy. Nhưng rõ ràng Cát Tang là muốn cậu trở lại Vân Hỏa bên người, nhưng hai người kia không đồng ý, đặc biệt là Khang Đinh. Họ dựa vào cái gì mà tự ý quyết định cậu cần ở lại nơi nào?

Cậu đỡ Cát Tang đang đau dạ dày trở lại phòng. Sau đó, cậu đi ra nhìn Khang Đinh mặt mày không tốt và Bá Hách Nhĩ trầm mặc. Cậu giơ tay trái lên: “Đồ Tá”. Rồi giơ tay phải: “Vân Tiêu”. Sau đó, cậu hai tay siết chặt vào nhau. Ánh mắt kiên định của cậu khiến Ba Hách Nhĩ cảm thấy hơi bối rối.

“Vân Tiêu.” Cậu chỉ vào ngực mình: “Yêu, Đồ Tá”.

Khang Đinh lập tức nhíu chặt mày.

Không thèm nhìn hai người nữa, cậu bước ra ngoài. Khang Đinh lập tức bảo Ba Hách Nhĩ đuổi theo. Trong thâm tâm, hắn hy vọng Ba Hách Nhĩ có thể trở thành bạn đời với Vân Tiêu. Một giống cái phi thường như vậy, nếu có thể giữ lại cho con trai mình thì đương nhiên là tốt nhất.

Ba Hách Nhĩ cảm thấy vô cùng hổ thẹn vì những lời a ba nói. Hắn thừa nhận chính mình muốn có được Vân Tiêu. Sau một hồi do dự, hắn vẫn đuổi theo ra ngoài.

Cậu không đi xa, cậu đi nhặt đá để xây bếp. Ba Hách Nhĩ muốn giúp cậu lấy đá, nhưng bị cậu tránh đi. Rất nhiều người đang nhóm lửa nấu ăn trước cửa và nhà tộc trưởng hôm nay là trung tâm chú ý. Họ đương nhiên thấy Ba Hách Nhĩ đuổi theo cậu ra, sau đó cậu nhặt đá ở đống đá cạnh lối vào và khi Ba Hách Nhĩ định lại gần thì bị cậu ngăn cản.

Ngõa Lạp cũng chú ý thấy. Ông đang nướng thịt, xoa xoa tay rồi đứng dậy đi tới.

Cậu nhặt hai khối đá rồi trở lại phòng Cát Tang, đặt đá ở vị trí ngay cửa ra vào. Ba Hách Nhĩ đã quay lại, tay vẫn cầm bốn năm tảng đá. Cậu cúi đầu không nhìn hắn, đi đi lại lại bốn lần để nhặt đủ số đá cần thiết, rồi đem những tảng đá Ba Hách Nhĩ nhặt được đặt bên cạnh bếp nhà tranh lớn.

Trong mắt Ba Hách Nhĩ là một nỗi buồn bã. Giống cái tên Vân Tiêu này ghét hắn.