Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Hỏa Vân Ca

Chương 24

« Chương TrướcChương Tiếp »
Editor: Lọ Đường Nhỏ

Khang Đinh không hề mặt dày mà cho rằng nồi cháo nấm trứng gà mà Triệu Vân Tiêu vừa nấu có phần của ông. Tuy nhiên, khi nhìn thấy Triệu Vân Tiêu quỳ gối bên cạnh Cát Tang, định đút cho Cát Tang ăn, Khang Đinh liền kinh ngạc. Cát Tang cũng không ngờ Triệu Vân Tiêu bận rộn bên ngoài suốt nửa ngày lại là để nấu đồ ăn cho mình. Hiện tại ông rất khó ăn uống, hễ ăn thứ gì vào bụng cũng đau.

Triệu Vân Tiêu quyết định xem Cát Tang như một bệnh nhân dạ dày thông thường. Cậu múc một muỗng cháo nấm trứng gà thơm lừng, thổi nguội rồi đưa đến bên miệng Cát Tang.

“Người ăn chút cháo đi, dưỡng dạ dày.”

Cát Tang đã ngửi thấy mùi thơm của thức ăn từ lâu. Bụng ông cồn cào lại mang theo sự tò mò nên Cát Tang cũng không từ chối thiện ý của Triệu Vân Tiêu, hé miệng. Nhấm nháp sự ấm áp trong khoảng miệng, Cát Tang mở to hai mắt, ngạc nhiên nhìn chén cháo.

“Đây là cái gì? Vừa ngon vừa thơm!”

Triệu Vân Tiêu lại múc một muỗng, thổi thêm lần nữa. Cát Tang nuốt vội phần cháo trong miệng và ăn hết. Dạ dày Cát Tang không tốt, vậy nên cần ăn loại đồ ăn dễ tiêu hóa và có nhiều dinh dưỡng như thế này. Tuy nhiên, Triệu Vân Tiêu vẫn nhắc nhở: “Ăn chậm một chút.”

Gian ngoài, Khang Đinh đứng dậy bước vào. Ông vừa tiến đến, cơ thể Triệu Vân Tiêu liền rõ ràng căng thẳng. Cát Tang nhận lấy chiếc chén từ tay Triệu Vân Tiêu trao cho Khang Đinh, sau đó nắm lấy tay Triệu Vân Tiêu nói: “Cảm ơn con."

Triệu Vân Tiêu nghe không hiểu, đành ngôn ngữ không thông mà đáp lại: “Người từ từ ăn, con ra ngoài trước.” Nói rồi, cậu vỗ vỗ tay Cát Tang, đứng dậy đi ra.

Khang Đinh quỳ gối bên cạnh Cát Tang, múc một muỗng cháo, học theo cách của Triệu Vân Tiêu thổi nguội rồi đút cho Cát Tang ăn. Cát Tang nói: “Anh nếm thử một miếng đi.”

Khang Đinh lắc đầu: “Đây là cậu ấy làm cho em.”

Cát Tang đương nhiên thấy rõ Triệu Vân Tiêu không thích Khang Đinh, nhưng ông vẫn nói: “Anh nếm thử một miếng đi, cậu ấy sẽ không để ý đâu.”

Trừ chuyện liên quan đến Đồ Tá, những chuyện khác Khang Đinh vẫn rất nghe lời Cát Tang. Ông nếm thử, sau đó cũng phản ứng kinh ngạc giống hệt Cát Tang lúc đầu, ngỡ ngàng nhìn chén thức ăn trắng sền sệt này. Đây cũng chính là ý định của Cát Tang khi bảo ông nếm thử.

“Em đói rồi, anh mau đút em ăn đi.”

Khang Đinh miễn cưỡng hoàn hồn từ lời nói của Cát Tang, trầm mặc đút từng muỗng cháo cho ông ăn. Trong lúc Cát Tang ăn cháo, Triệu Vân Tiêu cũng múc một chén cháo cho mình. Khang Đinh đoán đúng rồi, nồi cháo này không có phần của ông. Triệu Vân Tiêu còn chưa rộng lượng và thiện lương đến mức đi nấu cơm cho người mình không thích, cho dù người này rất có thể là cha của Vân Hỏa. Khi nỗi buồn lắng xuống, sự bình tĩnh và lý trí hiện rõ, Triệu Vân Tiêu không khó để nhận ra những điểm đáng ngờ trước sau của sự việc.

Sự sợ hãi rõ ràng của mọi người đối với Vân Hỏa, việc Khang Đinh không cho phép Cát Tang chạm vào Vân Hỏa, việc Ngõa Lạp và những người khác ngăn cản cậu đi tìm Vân Hỏa, những tiếng gầm đau đớn của Vân Hỏa lúc rời đi và cả những biểu hiện khác thường của Vân Hỏa sau khi “biến thành người”. Triệu Vân Tiêu càng ngày càng tin chắc rằng việc Vân Hỏa để cậu lại đây nhất định có nỗi khổ riêng và những người sợ hãi Vân Hỏa, không thân thiện với cậu chính là một trong những nguyên nhân.

Giống như cách cậu có thể nhanh chóng đưa ra quyết định sau khi bị Lâm Minh Viễn làm tổn thương, Triệu Vân Tiêu cũng không định để mình chìm đắm mãi trong bi thương. Nếu Vân Hỏa thật sự vứt bỏ cậu, không cần cậu, không thích cậu, lúc đó buồn cũng không muộn. Lúc này cũng không thèm ăn, Triệu Vân Tiêu chỉ ăn nửa chén cháo liền không nuốt nổi nữa. Cậu múc hết phần cháo còn lại trong nồi ra, rồi đi rửa nồi.

Nước trong lu sắp hết, Triệu Vân Tiêu không biết phải đổ nước rửa nồi đi đâu. Khi ở sơn động, vì có thác nước chảy nên cậu rửa sạch trực tiếp. Cát Tang ăn bữa cơm này rất thoải mái, ông cũng luôn chú ý đến Triệu Vân Tiêu. Thấy Triệu Vân Tiêu rửa nồi xong lại đứng ngẩn người với nước trong nồi, ông nói với Khang Đinh vài câu, sau đó vén da thú lên định đứng dậy. Khang Đinh vội vàng ngăn lại ông.

“Để anh đi.”

“Anh là giống đực, để em đi, hơn nữa em đã đỡ hơn nhiều rồi.”

Cát Tang xỏ giày rơm vào, đứng lên. Chân ông đi vớ da mềm mại, cả người đều rất ấm áp, sau khi ăn cháo bụng càng thoải mái. Lâu rồi không được ăn ngon như vậy, tinh thần ông rõ ràng tốt hơn rất nhiều sau khi ăn chén cháo thanh đạm này.

Đang lo lắng không biết đổ nước bẩn đi đâu, phía sau có tiếng động, Triệu Vân Tiêu quay đầu lại, sau đó cậu bưng nồi đứng lên, lúng túng hỏi: “Cái này đổ đi đâu?”

Khang Đinh ra ngoài trước, khi thấy Cát Tang cũng đi ra, Triệu Vân Tiêu lập tức an tâm hơn rất nhiều. Cát Tang đi đến trước mặt Triệu Vân Tiêu, giơ tay định lấy cái nồi, nhưng bị Triệu Vân Tiêu né tránh vì đối phương là người bệnh. Khang Đinh giơ tay muốn nhận, Triệu Vân Tiêu cũng không cho, trừ Vân Hỏa, cậu sẽ không chấp nhận bất kỳ sự giúp đỡ nào từ một người đàn ông nào khác.

Cát Tang vỗ vỗ Khang Đinh, sau đó nói với Triệu Vân Tiêu: “Đi theo ta.” Nói xong ông ra hiệu cho Triệu Vân Tiêu, rồi đi ra ngoài. Triệu Vân Tiêu nghe không hiểu nhưng nhìn thì hiểu, lập tức đi theo sau và cũng thầm suy ngẫm trong lòng: “Câu nói vừa rồi có phải là ý bảo mình đi theo không?”

Cát Tang vừa ra ngoài, các giống đực và giống cái đang chuẩn bị bữa trưa trong bộ lạc đều nhìn về phía này, ngay cả Ngõa Lạp đang nói chuyện với Mai Luân ở cửa cũng kinh ngạc nhìn sang. Cát Tang và Triệu Vân Tiêu đều mặc quần áo làm từ da chuột chũi. Nhìn Cát Tang trong bộ trang phục kỳ lạ dẫn Triệu Vân Tiêu đi về phía mương thoát nước thải của họ, mọi người đều không khỏi dừng tay. Cát Tang đã bệnh đến mức không đi được, vậy mà mới có một buổi sáng, ông đã có thể xuống giường sao? Các giống cái vừa kinh ngạc vừa tò mò xen lẫn ngưỡng mộ nhìn bộ quần áo da chuột chũi trên người họ. Da chuột chũi của nhà Cát Tang ở đâu ra vậy, chẳng lẽ là Ba Hách Nhĩ săn được?

Lông thú quý hiếm đều thuộc về thú nhân săn được, chỉ có loại thông thường mới được bộ lạc thống nhất phân phát. Ngoài lông thú, các con mồi hiếm, hoa quả, vật liệu quý cũng đều như vậy. Đó là quy tắc đối với giống đực, với giống cái thì lại khác. Mọi thứ giống cái thu thập được đều thuộc về tài sản riêng. Giống cái có vai trò duy trì nòi giống của bộ lạc, vì để sinh con đẻ cái, giống cái phải đánh đổi rất nhiều, thậm chí là tính mạng. Bộ lạc không chỉ phải chăm sóc giống cái mà còn không được cướp đoạt tài sản riêng của họ.

Các thú nhân mỗi ngày phải săn bắt đủ thức ăn cho bộ lạc, họ cũng phải đối mặt với nguy hiểm và vất vả, cho nên những thứ khó kiếm như da chuột chũi, mật ong... đều thuộc về thú nhân săn được. Bộ lạc sẽ không lấy đi, đây cũng là một cách khen thưởng cho những thú nhân dũng mãnh. Trách nhiệm của tộc trưởng là phải duy trì sự ổn định và đoàn kết của toàn bộ bộ lạc, để các giống đực có thêm nhiệt huyết đi săn, để các giống cái có thể yên tâm sinh con đẻ cái. Giống đực đã có bạn đời săn được đồ ăn sẽ cung cấp cho bạn đời trước, phần dư thừa sẽ giao cho bộ lạc. Nếu có giống cái mang thai, thức ăn tốt nhất trong bộ lạc sẽ được ưu tiên phân phối cho vị giống cái đó. Những giống đực khác cũng sẽ săn được con mồi tốt để đổi lấy thứ khác rồi tặng cho đối phương.

Trong bộ lạc mọi người sinh sống hòa thuận, giúp đỡ lẫn nhau, cùng nhau vượt qua từng cửa ải khó khăn và tai họa. Chẳng qua Triệu Vân Tiêu còn chưa rõ về hình thức sinh hoạt nơi đây, và vì Vân Hỏa, trừ Cát Tang, cậu không muốn tiếp xúc với bất kỳ ai khác. Cái gọi là mương thoát nước cũng chỉ là một rãnh nhỏ được đào sâu. Nước bẩn đổ vào mương sẽ chảy theo sườn đồi đi ra ngoài. Triệu Vân Tiêu nhìn kỹ, nước bẩn hình như chảy vào rừng cây bên cạnh thôn. Vậy nhà vệ sinh ở đâu? Lại một vấn đề nữa ập đến.

Nói đến vấn đề này, Triệu Vân Tiêu vẫn hơi đỏ mặt. Ở bên hồ, cậu thường vào rừng giải quyết. Đến sơn động, cậu được Vân Hỏa dẫn xuống chân núi đi vệ sinh. Giấy vệ sinh thì chắc chắn không có, mà chỉ dùng lá cây khô, đi xong rồi rửa sạch. Vân Hỏa đã rất hiểu thói quen sinh hoạt của cậu, còn đặc biệt đi nhặt những lá cây mềm mại để trong sơn động cho cậu dùng bất cứ lúc nào. Nếu buổi tối cậu đi vệ sinh, Vân Hỏa sẽ đi cùng cậu đến bụi cỏ bên sườn núi.

Bưng chiếc nồi không trở về, Triệu Vân Tiêu vẫn đang suy nghĩ về vấn đề vệ sinh. Cát Tang bảo Khang Đinh tự nấu đồ ăn, còn ông kéo tay Triệu Vân Tiêu lại đi ra ngoài. Tay Cát Tang vẫn còn lạnh, nhưng không lạnh buốt như lúc trước. Triệu Vân Tiêu ở đây không quen biết ai, lại ngôn ngữ bất đồng, may mắn có Cát Tang. Cát Tang là giống cái, đương nhiên hiểu rõ nhu cầu của giống cái. Những ngôi nhà tranh của bộ lạc được sắp xếp thành hình bán nguyệt vòng quanh, hướng mở chính là lối vào thôn xóm. Ở giữa là một quảng trường rất lớn. Gần quảng trường, chỗ gần mương thoát nước có một hồ nước hình vuông lớn, Triệu Vân Tiêu vừa ra ngoài đã thấy, bên trong là nước, hẳn là nơi mọi người dùng để uống. Trung tâm quảng trường là một đài cao, trên đó có vài tảng đá lớn được khắc đồ án và buộc nhiều dải da thú màu sắc khác nhau, trông giống như nơi hiến tế.

Thôn xóm có tổng cộng ba vòng nhà tranh. Cát Tang dẫn Triệu Vân Tiêu đi qua vòng nhà tranh thứ ba dưới ánh mắt của mọi người, đi thêm một đoạn đường, lên một sườn núi rồi dừng lại. Phía trước là một khu vực được rào lại. Vừa bước vào, Triệu Vân Tiêu liền biết đó là nơi nào, cậu gật gật đầu, tỏ vẻ đã hiểu. Cát Tang nắm tay Triệu Vân Tiêu quay trở lại. Không có tiện nghi như ở hiện đại, thôn xóm tự nhiên sẽ có một mùi khó ngửi. Tuy nhiên lúc còn ở sơn động thì khác, vì bản thân thích sạch sẽ nên Triệu Vân Tiêu cũng vệ sinh cho Vân Hoả kỹ càng. Nhưng đến nơi này, người đông, hoàn cảnh lại đơn sơ, Triệu Vân Tiêu không thể bắt bẻ.

Biết được nơi đi vệ sinh, Triệu Vân Tiêu cũng không cảm thấy nhẹ nhõm nhiều, cậu vẫn thích Vân Hỏa dẫn cậu đến một nơi tùy ý để đi vệ sinh, vì có Vân Hỏa ở bên, cậu mới thấy an tâm. Trở lại nhà Cát Tang, Triệu Vân Tiêu lấy ra xà phòng và chậu rửa mặt. Hai bọc đồ, nồi chén ở một bọc, chậu rửa mặt ở bọc kia, Vân Hỏa đều phân loại đóng gói gọn gàng, điều này càng làm tâm trạng Triệu Vân Tiêu chùng xuống.

Cát Tang lại tò mò nhìn chằm chằm thứ trong tay Triệu Vân Tiêu. Xà phòng cũng là do Triệu Vân Tiêu tự tìm hiểu rồi làm ra. Vân Hỏa hái cho cậu rất nhiều cỏ xà phòng để tắm rửa, nhưng loài cây này sau khi phơi khô thì hiệu quả không còn tốt lắm. Triệu Vân Tiêu liền tìm kiếm trên máy tính bảng cách chế tạo xà phòng thủ công. Cách làm không quá khó, nhưng Triệu Vân Tiêu lại không biết phải làm sao vì không có đủ dụng cụ và nguyên liệu chuyên nghiệp. Sau đó cậu tìm kiếm từ khoá “tắm rửa thời cổ đại”, thì phát hiện hàng chục cuốn sách mô tả phương pháp tắm rửa của người xưa, một loại xà phòng cổ đại tên là “trư di”.

Trư di là một loại vật phẩm dùng để tắm rửa thay thế xà phòng, chủ yếu được chế từ lá lách heo. Ở đây không có heo, nhưng có một loại động vật có cánh biết bay, trông giống heo. Triệu Vân Tiêu vẽ một hình đơn giản về nó trên đất, một giờ sau Vân Hỏa liền mang về một con đã được làm sạch. Triệu Vân Tiêu dựa vào hình ảnh thật sự tìm thấy dịch béo của nó. Sau vài lần thất bại, cậu cũng tìm được phương pháp. Cậu dùng bột đậu đỏ, bột cỏ xà phòng, bột hương thảo trộn với dịch béo, sau đó hong khô liền làm thành xà phòng. Nói thì dễ, làm thì khó, bằng không Triệu Vân Tiêu đã không thất bại nhiều lần như vậy.

Người cổ đại gọi thứ này là “đậu tắm” nhưng Triệu Vân Tiêu quen gọi là xà phòng. Đương nhiên công nghệ và nguyên liệu chế tác “đậu tắm” của người cổ đại phức tạp hơn cậu, hiệu quả tự nhiên cũng tốt hơn, tuy nhiên có thể trong hoàn cảnh như vậy mà làm ra xà phòng, Triệu Vân Tiêu đã mãn nguyện vô cùng. Dùng loại xà phòng này tắm xong da sẽ không khô ráp như dùng cỏ xà phòng, lại thoa một chút kem dưỡng da tự làm thì càng thoải mái, đặc biệt là khi trời lạnh, da rất dễ khô nứt. Da người trung tính không cần dùng đủ loại mỹ phẩm và đồ trang điểm như phụ nữ, chỉ cần thoa một lớp kem dưỡng da đơn giản là được. Hiện nay, xã hội loài người, bất kể nam, nữ hay người trung tính đều chú ý chăm sóc da. Nhưng đến nơi này, Triệu Vân Tiêu chỉ có thể tự lực cánh sinh. May mắn cậu có một trợ thủ toàn năng - Vân Hỏa, luôn mang đến bất ngờ cho cậu mỗi khi cậu đau đầu vì thiếu nguyên liệu nào đó.

Dùng xà phòng rửa tay, Triệu Vân Tiêu không tránh khỏi lại nghĩ đến Vân Hỏa. Vân Hỏa đã hoàn toàn khắc sâu vào cơ thể cậu, cậu không lúc nào là không nhớ đến hắn. Rửa sạch tay, lau khô, Triệu Vân Tiêu lúc này không còn lo lắng nữa, cậu đổ nước rửa mặt vào mương thoát nước. Trở lại nhà tranh, cậu thấy Cát Tang đang cầm khối xà phòng của mình nghiên cứu.

“Đây là cái gì?” Cát Tang tò mò hỏi. Thơm thơm, vì vừa mới dính nước, còn hơi trơn.

Triệu Vân Tiêu quay lại thấy Cát Tang đang cười với khối xà phòng đó, cậu cũng không khỏi có chút vui vẻ. Cậu và Cát Tang đều là người yêu thương Vân Hỏa, lại đều không thể ở bên hắn. Ánh mắt ánh lên vẻ buồn bã, Triệu Vân Tiêu hít một hơi thật sâu, trở lại phòng Cát Tang lấy ra một khối xà phòng mới tinh từ trong bọc. Ra ngoài, cậu đưa khối xà phòng được gói đặc biệt bằng lá cây này cho Cát Tang bằng hai tay: “Tặng cho người.”

Cát Tang tò mò nhận lấy, mở lá cây ra thấy là một khối tròn tròn đen đen mà ông vừa mới dùng thử, ông ngước mắt nhìn Triệu Vân Tiêu. Triệu Vân Tiêu đẩy tay Cát Tang trở lại, nở một nụ cười: “Tặng cho người.”

Cát Tang nuốt xuống lời muốn nói, đáp lại bằng một nụ cười ôn nhu: “Cảm ơn.”

Tình bạn giữa hai người được xác lập ngay tại khoảnh khắc này. Triệu Vân Tiêu đặt khối xà phòng mình đã dùng lại vào chỗ cũ, cất chậu rửa mặt và những thứ khác đi. Tạm thời không có việc gì làm, Triệu Vân Tiêu liền nép vào trong phòng Cát Tang, cậu không muốn đối mặt với Khang Đinh, cũng không có nơi nào để đi. Cát Tang bưng khối bánh đen quý giá đó vào, đóng cửa lại. Đặt bánh đen cạnh gối đầu, ông vỗ vỗ giường mình, bảo Triệu Vân Tiêu nghỉ ngơi. Ông rất thích giống cái của Đồ Tá.

“Con tên, Vân Tiêu.” Hễ trầm mặc là lại hoảng hốt, Triệu Vân Tiêu tìm chuyện để nói.

Cát Tang phản ứng một lúc, còn mang theo vẻ suy yếu mà nói: “Cát Tang. Cát, Tang.”

Triệu Vân Tiêu chớp mắt, chỉ vào mình: “Vân Tiêu. Vân, Tiêu.”

“Cát, Tang.”

Hai người trong phòng đọc tên của mình, tập cho đối phương học. Khang Đinh lắng tai nghe, thoáng yên tâm, ông chỉ sợ vị giống cái kia lại không ăn không uống thì phiền phức.

Nằm trên giường Cát Tang, trong lòng Triệu Vân Tiêu ngập tràn suy nghĩ về Vân Hỏa. Cát Tang nằm bên cạnh cậu, trong đầu cũng là đứa con trai mà ông chỉ vội vàng nhìn thấy vài lần. Cả hai đều rất mệt, Cát Tang nhắm mắt trước. Dần dần, Triệu Vân Tiêu cũng nhắm mắt lại. Chiếc giường bên dưới hơi cứng, lại không đủ ấm áp, không giống chiếc giường trong sơn động, nơi Vân Hỏa trải vài lớp da thú, còn lót rất nhiều cỏ khô mềm mại, lá cây lớn, buổi tối còn biến thành dã thú để cậu nép vào lòng, chỉ sợ cậu ngủ không thoải mái. Vân Hỏa, Vân Hỏa… Triệu Vân Tiêu xoay người, quay lưng về phía Cát Tang, nước mắt lặng lẽ rơi xuống.
« Chương TrướcChương Tiếp »