Chương 23

Editor: Lọ Đường Nhỏ

Triệu Vân Tiêu không rõ bệnh của Cát Tang là dạ dày hàn, viêm loét, hay thậm chí là ung thư. Tuy nhiên, cậu chỉ cầu mong đó là một bệnh dạ dày thông thường. Người mà Vân Hỏa bất chấp sự ghẻ lạnh để quay về thăm chắc chắn phải cực kỳ quan trọng với hắn. Mặc dù Vân Hỏa cư xử khác lạ với cậu, cậu vẫn muốn làm điều gì đó cho hắn, chẳng hạn như chăm sóc người thân này.

“Cảm ơn…” Cát Tang chợt nhận ra vị giống cái mà Đồ Tá mang về rất đặc biệt. Làn da trắng nõn, dung nhan xinh đẹp, nói một ngôn ngữ ông không hiểu, làm những việc ông chưa từng thấy. Vị giống cái này, Đồ Tá đã tìm được ở đâu?

Bị Cát Tang nhìn chằm chằm đến mức hơi ngượng, sau khi đưa cho ông tấm da thú sạch, Triệu Vân Tiêu liền quay ra ngoài. Nấm khô đã ngâm nở gần xong, cậu vớt ra, đặt nồi nước dùng đã đun trước đó lên bếp lửa. Chén nước để riêng cũng đã nguội bớt, Triệu Vân Tiêu cầm quả hồ lô đựng mật ong, mở nút và múc một muỗng mật ong rừng nguyên chất, dạng sệt, cho vào. Cậu tự đặt tên cho quả hồ lô này. Đó là một loại quả dưa, được Vân Hỏa hái về từ rừng. Hễ Vân Hỏa phát hiện thứ gì cậu chưa từng thấy, hắn đều sẽ mang về.

Khi Vân Hỏa mang loại dưa này về, từ “hồ lô” liền xuất hiện trong đầu Triệu Vân Tiêu. Dù hình dáng nó không giống hồ lô thật (hồ lô thường lõm vào giữa, còn loại dưa này thì không), nhưng nó là một ống tròn, to hơn ống trúc, phần dưới to nhất rồi thon dần lên trên, miệng rất nhỏ. Lúc mới mang về, Triệu Vân Tiêu không vội nghiên cứu xem dưa có ăn được không, vì có quá nhiều nguyên liệu nấu ăn dùng được, nên cậu cất vào kho rồi quên bẵng. Khi mới hái, quả dưa màu vàng, sau đó chuyển xanh. Đến khi cậu định ăn thì nó đã đen thui. Triệu Vân Tiêu tưởng hỏng, nhưng dùng dao xương cắt thử thì không đứt, gõ vào còn rất cứng. Cậu bảo Vân Hỏa gõ bỏ phần đầu nhọn, mới phát hiện ruột bên trong đã khô hết, chỉ còn lại một ít hạt. Triệu Vân Tiêu gom hạt lại, rửa sạch ruột bên trong rồi phơi khô. Thấy nó có thể đựng đồ, cậu liền dùng nó để đựng mật ong. Nút đậy là do Vân Hỏa dùng xương thô làm ra.

Lại nghĩ đến Vân Hỏa. Triệu Vân Tiêu bưng chén đi vào, Cát Tang trông đã đỡ thống khổ hơn. Cậu ngồi xổm xuống, đưa chén đến bên miệng Cát Tang: “Người uống một chút đi, là nước mật ong.”

Cát Tang tin tưởng nhận lấy chén. Uống một ngụm, ông lập tức trợn tròn mắt. Thứ này! Nhìn vẻ mặt bình tĩnh của Triệu Vân Tiêu, Cát Tang nén sự kinh ngạc xuống và uống hết chén nước mật ong. Nhận lấy chén không, Triệu Vân Tiêu lại đi ra ngoài, không quên kéo rào chắn cửa lại.

Cát Tang không thể giữ bình tĩnh. Vị giống cái này chắc chắn không thể tự kiếm được mật ong, vậy chỉ có thể là do Đồ Tá. Nhìn lại bộ quần áo làm bằng da chuột chũi trên người, chiếc dây thắt lưng không rõ làm bằng gì, cùng với những thứ mà vị giống cái vừa lấy ra từ túi da thú - tất cả đều là do Đồ Tá làm ra. Nước mắt Cát Tang trào ra. Đồ Tá có lẽ còn mạnh mẽ hơn cả anh trai Ba Hách Nhĩ của nó. Ít nhất Ba Hách Nhĩ không thể kiếm được da chuột chũi, không thể tìm được mật ong đầy nguy hiểm. Hơn nữa, nhìn vị giống cái kia, rõ ràng cậu đã được Đồ Tá chăm sóc rất tốt. Xem kìa, cậu còn có đồ trang sức, những hạt châu trắng tinh đẹp đẽ như thế, không biết Đồ Tá tìm ở đâu ra.

Càng nghĩ như vậy, Cát Tang càng nhớ thương đứa con trai này, càng cảm thấy áy náy. Ông chợt nảy sinh một niềm hy vọng: ông mong mình có thể sống lâu hơn một chút, để có thể hỏi vị giống cái này về cuộc sống bên ngoài của Đồ Tá, hỏi hắn đang ở đâu, hỏi hắn sống có tốt không. Cát Tang vuốt túi giữ nhiệt đang nóng hổi trong lòng, lần đầu tiên có ý chí muốn cố gắng sống sót.

Nước nấu nấm đã sôi, Triệu Vân Tiêu cắt quả bánh bao thành khối bỏ vào, sau đó là nấm khô đã ngâm nở, cùng một chút mỡ động vật. Dùng muỗng khuấy trong nồi, khối thịt quả bánh bao nhanh chóng tan ra, tạo thành hỗn hợp sệt như cháo. Đây là món ăn sáng Triệu Vân Tiêu rất thích, nhưng Vân Hỏa không thích, hắn chỉ thích ăn thịt và uống nước hầm thịt. Vân Hỏa, Vân Hỏa, dù làm gì cậu cũng nghĩ đến Vân Hỏa. Nỗi buồn tạm thời được thay thế bằng mục tiêu phải làm rõ sự tình. Việc cấp bách bây giờ là học được ngôn ngữ nơi đây. Không thể giao tiếp với mọi người, cậu sẽ vĩnh viễn không có cách nào đi tìm Vân Hỏa. Cậu nhất định phải trở về bên Vân Hỏa, nhất định!

Mùi thơm rất nhanh bay ra. Cát Tang luôn nhìn chằm chằm Triệu Vân Tiêu đang quay lưng lại với ông qua khe hở hàng rào. Sự chú tâm khiến ông quên cả sự khó chịu trong người, và quả thật ông đã đỡ hơn lúc nãy rất nhiều, bụng chỉ còn âm ỉ đau, đặc biệt là sau khi uống chén nước mật ong, ông thấy tốt hơn hẳn. Không biết cậu lại đang làm món gì, thơm quá, một mùi thức ăn chưa từng ngửi thấy bao giờ. Cát Tang có một sự khao khát mãnh liệt, khao khát muốn biết thêm về món ăn mà vị giống cái đang làm.

Khang Đinh xử lý xong việc bộ lạc liền vội vàng trở về nấu cơm cho bạn đời. Nào ngờ, vừa vào phòng, ông kinh ngạc phát hiện vị giống cái mà Đồ Tá mang về đang nấu ăn! Khang Đinh sững sờ tại chỗ, chỉ thốt lên một tiếng: “Ngươi…”

Triệu Vân Tiêu liếc nhìn Khang Đinh, rồi cúi đầu không nói gì, tiếp tục khuấy “cháo” trong nồi. Vốn dĩ cậu đã là người khép kín khi đối diện với người lạ, huống chi đây còn là một người lạ cậu không hề thích. Khang Đinh thấy đối phương không để ý đến mình, cũng không bận tâm. Giống cái thường có chút bướng bĩnh, hơn nữa ông lại chọc giận đối phương. Khang Đinh đi đến lu nước, cầm lấy một cái chén gốm múc đầy rồi đi về phía phòng Cát Tang.

Triệu Vân Tiêu vẫn luôn lén lút cẩn thận chú ý Khang Đinh, thấy ông bưng chén vào phòng Cát Tang, còn nâng Cát Tang dậy định cho ông uống nước. Cậu liền ném muỗng xuống và xông thẳng vào ngăn cản:

“Không thể uống!”

Cát Tang, người vừa định nói đã uống nước rồi, giật mình hoảng sợ. Nước trong chén của Khang Đinh cũng suýt đổ ra ngoài. Triệu Vân Tiêu mau chóng giành lấy chén nước trong tay Khang Đinh và bước ra ngoài. Vốn định đổ nước vào lu, nhưng nhìn chiếc chén gốm đen sì, cậu đổi hướng, đi thẳng ra cửa và hắt nước ra ngoài.

Đặt chén về chỗ cũ, Triệu Vân Tiêu dùng chiếc chén vừa rồi đựng nước mật ong cho Cát Tang múc một chén nước ấm, là nước còn dư lại sau khi đã đổ đầy túi giữ nhiệt. Cầm chén nước còn đang bốc hơi đi vào, Triệu Vân Tiêu nói với Khang Đinh vẻ mặt khó hiểu: “Ông ấy bị bệnh dạ dày, không thể cho uống nước lạnh, càng không thể uống nước lã.” Chẳng lẽ người nơi này đều uống nước lã sao? Ngoại trừ thời điểm trước khi gặp Vân Hỏa, cậu phải uống nước hồ, sau khi được Vân Hỏa phát hiện, cậu không bao giờ uống nước lã nữa và cũng không cho Vân Hỏa uống.

Triệu Vân Tiêu đưa chén cho Khang Đinh. Khang Đinh bối rối nhận lấy, tay vừa chạm vào chén, ông lập tức hiểu ngay đây là nước nóng. Triệu Vân Tiêu chỉ vào Cát Tang, nói: “Phải cho ông ấy uống nước đun sôi, phải ấm nóng.”

Khang Đinh nghe không hiểu, nhưng nhìn ra ý đối phương là muốn ông cho Cát Tang uống loại nước này. Giống đực đối với giống cái luôn rất kiên nhẫn và ôn hòa, dù sao cũng là nước, Khang Đinh không bận tâm là lạnh hay nóng, chỉ cần Cát Tang uống là được. Thổi thổi chén nước ấm, Khang Đinh đưa đến miệng Cát Tang. Cát Tang nhấp một ngụm, thấy vẫn còn hơi nóng, Khang Đinh lại tiếp tục thổi cho ông.

Triệu Vân Tiêu xem thấy lắc đầu thầm trong lòng. So với Vân Hỏa, người này quả thực quá vụng về trong việc chăm sóc người khác. Nhớ món cháo đang nấu, nhưng để đề phòng Khang Đinh lại cho Cát Tang uống nước lã, Triệu Vân Tiêu chỉ ra lu nước bên ngoài, lắc đầu, sau đó chỉ vào chén nước trong tay Khang Đinh, làm động tác uống. Cát Tang gật đầu tỏ vẻ hiểu. Nước mật ong ông vừa uống rất ấm, uống vào bụng quả thật dễ chịu hơn nhiều so với nước lạnh. Giống cái của Đồ Tá thật thông minh.

Cát Tang nhìn Triệu Vân Tiêu đi ra ngoài, Khang Đinh kiên nhẫn đút nước cho ông uống. Cát Tang dùng hai tay nhận lấy chén, thổi thổi, rồi nhấp từng ngụm nhỏ. Nước ấm nóng chảy xuống, bụng ông lập tức cảm thấy một luồng ấm áp. Cát Tang không thổi nữa, cứ thế uống từng ngụm nhỏ. Khang Đinh lo lắng nói: “Vẫn còn nóng lắm, để anh thổi cho nguội bớt.”

Cát Tang tránh khỏi bàn tay của Khang Đinh, nói: “Em muốn uống nước nóng một chút, bụng sẽ không đau như vậy.”

Vừa nghe bụng Cát Tang không đau nữa, Khang Đinh mừng rỡ hỏi: “Thật sao? Anh đi tìm Ngõa Lạp đến xem!”

“Đừng đi.” Vẻ tươi cười trên mặt Cát Tang lập tức biến mất. “Em không muốn gặp hắn.”

Khang Đinh lập tức chịu thua, ông biết bạn đời mình rất bất mãn với Ngõa Lạp. Cát Tang tiếp lời: “Trước khi anh về, cậu ấy đã cho em uống một chén mật ong, em hiện tại đã đỡ hơn nhiều.”

“Mật ong?” Khang Đinh kinh ngạc tột độ. Loại đồ này trong bộ lạc một năm cũng khó thấy một lần. Bị ong đốt rất dễ mất mạng, các thú nhân gặp tổ ong đều cố gắng tránh xa. Chỉ khi nào tình cờ gặp tổ ong bị bỏ hoang, các giống cái trong bộ lạc mới có cơ hội ăn được một chút mật ong.

Cát Tang vén tấm da thú trên người, để lộ quần áo ông đang mặc và hai chân được che phủ. Khang Đinh lại một lần nữa sửng sốt. Cát Tang nói: “Cậu ấy đã đưa quần áo của cậu ấy cho em. Những thứ này đều là do Đồ Tá săn về cho cậu ấy, bao gồm cả mật ong.”

Lòng Khang Đinh chấn động mạnh, Cát Tang đắp lại da thú, giọng mang nỗi nhớ thương và tự trách mà nói: “Đồ Tá đã trưởng thành thành một giống đực dũng mãnh. Nó so với bất kỳ giống đực nào trong bộ lạc đều dũng mãnh, lợi hại hơn, ngay cả Ba Hách Nhĩ cũng không bằng nó. Anh xem giống cái của nó dùng nồi và chén đều là vỏ quả cứng, cậu ấy thậm chí còn có những hạt châu xinh đẹp như vậy để làm đồ trang sức, Đồ Tá đã chăm sóc giống cái của mình rất tốt, không ai có thể sánh bằng.”

“Nhưng nó…” Khang Đinh theo bản năng định phản bác, liền bị Cát Tang nghiêm giọng ngắt lời.

“Đồ Tá là bị Thần Thú nguyền rủa sao?”

Mỗi khi nhắc đến đứa con trai này, Cát Tang rất khó để không trách Khang Đinh. Ông tức tối và đau khổ nói: “Tất cả chỉ là lời Ngõa Lạp nói. Đồ Tá lớn lên không giống mọi người, nhưng đó là nguyền rủa sao! Trước khi Đồ Tá sinh ra, bộ lạc chúng ta đã gặp bao nhiêu tai họa? Sau khi anh đuổi Đồ Tá đi, gia viên của chúng ta lại gặp bao nhiêu, anh không thể đổ hết những điều đó lên đầu Đồ Tá! Chẳng lẽ, trước khi em mang thai Đồ Tá, toàn bộ bộ lạc thú nhân chúng ta đều yên ổn, không có thiên tai, không có thú ăn thịt người và trường mao nhân tấn công, không có mùa đông lạnh lẽo kéo dài, không có giống đực bị thương hay chết trong săn bắn, không có giống cái bị bệnh, bị lạnh, bị gϊếŧ chết? Nếu tất cả đều chỉ vì Đồ Tá sinh ra mới có những tai họa này, thì em nhận, nó chính là bị Thần Thú nguyền rủa, nhưng sự thật là mặc kệ có Đồ Tá hay không, những tai họa này đều luôn tồn tại! Anh không thể đổ những tai họa này lên đầu Đồ Tá! Nó là người vô tội nhất!”

Cơ thể thoải mái hơn một chút, Cát Tang cũng có tinh thần nói ra những lời đã cố nén quá nhiều năm trong lòng. Ông nghẹn ngào nói: “Nó còn nhỏ như vậy, đã bị anh, người cha ruột này, đuổi ra khỏi bộ lạc. Chỉ vì Ngõa Lạp nói nó sẽ mang đến vận rủi cho bộ lạc. Em thậm chí đã từng nghĩ nó đã chết. Em là a ba của nó, lại không thể bảo vệ nó, nhìn nó bị người khác bắt nạt, nhìn nó bị anh đuổi đi, em không làm được gì cả, không làm được gì…”

Cát Tang một tay ôm lấy dạ dày, Khang Đinh vội vàng nói: “Em đừng kích động. Em mà kích động là bụng lại đau.”

Cát Tang gạt phắt bàn tay Khang Đinh đang định xoa dạ dày cho ông. Chỉ cần nhớ đến con trai, ông rất khó không oán trách bạn lữ của mình.

Triệu Vân Tiêu ở bên ngoài nghe thấy Cát Tang đang cãi vã. Cát Tang nói cậu không hiểu một câu nào, nhưng cậu nghe rõ từ “Đồ Tá”. Bọn họ đang tranh luận gay gắt vì Vân Hỏa chăng. Triệu Vân Tiêu liếc nhìn lén hai người bên trong, cậu thấy Khang Đinh muốn ôm Cát Tang, nhưng bị Cát Tang đẩy ra. Khang Đinh liền lấy chén trên tay Cát Tang đặt sang một bên, dùng sức ôm lấy Cát Tang, còn cúi xuống hôn ông. Cát Tang đánh ông, cắn ông, khóc rất thương tâm.

Điều không nên nhìn thì không nhìn. Triệu Vân Tiêu thu hồi ánh mắt, trong lòng đặt một dấu chấm hỏi thật lớn. Cậu làm sao cảm thấy, hai người bên trong rất giống đàn ông và người trung tính? Thở dốc vì kinh ngạc, Triệu Vân Tiêu lại lập tức nhìn qua. Cát Tang đã không còn giãy giụa, được Khang Đinh ôm vào lòng. Khang Đinh đang thầm thì điều gì đó, Cát Tang vẫn khóc, nhưng cảm xúc đã ổn định hơn một chút.

Thật sự rất giống! Triệu Vân Tiêu trầm mặc đập một quả trứng vào nồi cháo, dùng đũa xương đánh tan, sau đó nhấc nồi xuống. Nhìn chiếc đũa xương trong tay, cậu lại cảm thấy một trận đau lòng. Sau khi Vân Hỏa phát hiện cậu quen dùng hai cây que để ăn cơm, hắn đã mài cho cậu vài đôi đũa xương. Trước đây cậu không hiểu Vân Hỏa làm cách nào, sau này Vân Hỏa biến thành người cậu mới nhận ra Vân Hỏa đã làm rất nhiều việc cho cậu khi cậu ngủ, có lẽ thường xuyên thức suốt đêm. Một Vân Hỏa tốt với cậu như thế, sao có thể nhẫn tâm bỏ rơi cậu.

Vân Hỏa của cậu nhất định có khó khăn riêng, Vân Hỏa của cậu ngây ngô đến mức làm người ta thương, càng làm người ta bực tức. Cầm muỗng múc cháo, Triệu Vân Tiêu vừa múc vừa quay lại vấn đề ban nãy. Chuyện hôm nay quá hỗn loạn, cẩn thận nhớ lại, Vân Hỏa hình như đã gọi người đó bằng gì đó, là gì nhỉ? Nếu, nếu cậu mạnh dạn suy đoán hai người bên trong là người thân của Vân Hỏa, vậy, người có sức khỏe không tốt kia rất giống ba của Vân Hỏa!

Cái muỗng trong tay Triệu Vân Tiêu rơi vào trong nồi. Có người nào có thể làm Vân Hỏa rõ ràng không thích nhưng vẫn phải quay về xem một cái? Bạn đời? Không, người đó rõ ràng lớn tuổi hơn Vân Hỏa. Triệu Vân Tiêu đột nhiên nhận ra cậu vẫn luôn rơi vào một suy nghĩ sai lầm. Cậu cho rằng Vân Hỏa là mồ côi, chưa bao giờ nghĩ Vân Hỏa có cha mẹ hay người thân, cho nên bây giờ cậu mới nhận thức được hai người trong phòng rất có thể chính là cha và ba của Vân Hỏa! Phát hiện này khiến Triệu Vân Tiêu hít thở không thông. Chẳng lẽ, nơi này, nơi này cũng có người trung tính?

Không để Triệu Vân Tiêu nghĩ nhiều, Khang Đinh bước ra, trong tay vẫn cầm chiếc chén, nước trong chén đã uống hết một nửa. Ông đặt chén xuống chân Triệu Vân Tiêu, sau đó đi lấy nồi của mình chuẩn bị nấu cơm. Triệu Vân Tiêu miễn cưỡng thu hồi suy nghĩ, cầm lấy muỗng tiếp tục múc cháo. Múc xong cháo, cậu dùng một cái nồi khác úp lên nồi cháo, sau đó đứng dậy vào phòng Cát Tang.