Editor: Lọ Đường Nhỏ
Khang Đinh ngẩng đầu nhìn thoáng qua, có chút kinh ngạc, không ngờ người bước vào lại là vị giống cái mà Đồ Tá mang về. Khi đi, Đồ Tá không nói cho bọn họ cậu tên là gì, nên Khang Đinh nhất thời không biết xưng hô thế nào. Triệu Vân Tiêu cũng không thích Khang Đinh, nhưng đối với Cát Tang, cậu lại có một loại cảm giác thấu hiểu vì chung nỗi khổ.
Trên mặt đất, chiếc giường của Cát Tang chỉ là một lớp mỏng cỏ tranh và da thú. Triệu Vân Tiêu tiến lại gần, quỳ gối. Quan sát thấy Cát Tang ôm khư khư vùng bụng, cậu thử ấn nhẹ vào chỗ đó. Cảm giác lạnh buốt truyền đến khi chạm vào tay Cát Tang khiến Triệu Vân Tiêu lập tức nổi da gà.
Cát Tang không nghĩ Triệu Vân Tiêu sẽ tiến đến, hắn trở tay nắm lấy tay cậu, muốn nói đừng lo lắng, nhưng cơn đau khiến hắn không thốt nên lời. Triệu Vân Tiêu rút tay ra, ấn nhẹ vào dạ dày Cát Tang, hỏi: “Là, chỗ này đau?”
Biết đối phương không hiểu ngôn ngữ của mình, Triệu Vân Tiêu đành cố gắng nói chậm và rõ để Cát Tang dễ đoán ý. Cát Tang đang đau đớn vô cùng. Triệu Vân Tiêu ấn thử sang bên cạnh, ông kêu lên thống khổ. Cậu tiếp tục ấn sang một vị trí khác, lúc này ông mới không phản ứng mạnh. Chứng kiến Cát Tang khổ sở như vậy, cùng với nơi ông đang nằm, Triệu Vân Tiêu đứng dậy bước ra ngoài. Khang Đinh đứng đó, lòng đầy bất an; dù đã thề với Thần Thú, ông không thể nào bỏ mặc Cát Tang. Cát Tang đẩy nhẹ Khang Đinh, ông ấy cúi xuống hôn lên mặt Cát Tang, rồi quay người đi theo Triệu Vân Tiêu.
Ra bên ngoài, Triệu Vân Tiêu lập tức đi tìm gia sản của mình, những thứ Vân Hỏa đã mang theo khi đưa cậu đến. Tránh đi ánh mắt nóng bỏng của đám thú nhân giống đực xung quanh, Triệu Vân Tiêu tìm thấy chúng tại chỗ ở của Ngõa Lạp. Vác lên vai, cậu cố sức xách hai bọc đồ nặng nề đi ra ngoài. Khang Đinh chạy tới muốn giúp, Triệu Vân Tiêu liền tránh đi. Khang Đinh nhận ra Triệu Vân Tiêu không thích mình, liền kêu một giống đực khác tới hỗ trợ, cậu vẫn từ chối. Bất đắc dĩ, Khang Đinh đành gọi một giống đực nhỏ tuổi đến giúp cậu xách đồ. Đối phương là một đứa trẻ, Triệu Vân Tiêu không nỡ từ chối. Hai người liền kéo lê hai bọc đồ lớn vào phòng Cát Tang. Trong lúc đó, có cả giống đực và giống cái khác đến giúp, nhưng đều bị Triệu Vân Tiêu từ chối.
Đứa nhỏ mà Khang Đinh gọi tới tên là Kỳ La, trông khoảng bảy tám tuổi, tóc đen, mắt đen, màu da hơi ngăm. Người ở đây đều có màu da tương đối sẫm. Trời đã rất lạnh, nhưng Kỳ La vẫn mặc áo ngắn không tay và váy da hở chân, đi chân trần. Triệu Vân Tiêu nhìn thấy liền cảm thấy lạnh thay, nghĩ thầm trẻ con nơi này sức chịu đựng thật tốt.
Đem đồ vật đặt hết vào phòng Cát Tang, Triệu Vân Tiêu bắt đầu lục tìm trong bọc. Cậu quý mến Cát Tang, có thể cảm nhận được Cát Tang khác biệt với những người khác, rằng ông yêu Vân Hỏa. Nghĩ đến Vân Hỏa, mũi Triệu Vân Tiêu bắt đầu cay xè, nước mắt chực trào. Nhịn xuống nỗi đau, cậu tìm ra vỏ quả bánh bao, mật ong, trứng và nấm khô. Đây đều là những thứ cậu thích ăn, đặc biệt là mật ong. Từ khi phát hiện cậu rất trân trọng mật ong và không nỡ dùng, Vân Hỏa liền thích tìm đủ loại loài ong trong rừng gây sự. Không biết hắn làm cách nào mà chưa từng bị ong chích, mỗi lần đều bình an mang tổ ong về. Điều này còn khiến Triệu Vân Tiêu xa xỉ dùng mật ong khi làm kem dưỡng da. Lại nghĩ đến Vân Hỏa. Mỗi một vật trong bọc đều có bóng dáng hắn. Triệu Vân Tiêu lau nước mắt, rồi lôi ra tấm da thú cao cấp của mình.
Kỳ La quỳ ngồi xa xa trên đất, tò mò nhìn vị giống cái đẹp nhất mà cậu bé từng gặp. Hôm nay cậu bé cũng có mặt khi người đáng sợ kia xuất hiện. Cậu bé cảm thấy người đó không chỉ có vẻ ngoài đáng sợ mà tính tình cũng rất hung hãn, nhưng vị giống cái này lại không sợ hãi hắn, Kỳ La cảm thấy cậu rất dũng cảm.
Cát Tang vẫn đang đau, ông tựa vào lòng Khang Đinh, cũng nhìn Triệu Vân Tiêu. Vân Hỏa đi rồi, phần lớn giống đực trong bộ lạc liền ra ngoài đi săn. Mùa đông ở đây rất dài và nhiệt độ sẽ xuống thấp đến mức mọi thứ đều đóng băng, họ cần dự trữ đủ thức ăn trước khi nó đến, vì vậy Ba Hách Nhĩ không có nhà.
Khi Vân Hỏa đi, hắn đã mang quần áo làm từ da chuột chũi của Triệu Vân Tiêu và cả số da còn thừa đến đây. Triệu Vân Tiêu lấy ra bộ quần áo dài tay cậu làm cho mình, dự định để mặc khi trời lạnh. Cậu muốn đưa nó cho Cát Tăng, người đang có nhu cầu cấp bách hơn.
Đề phòng nhìn Khang Đinh, Triệu Vân Tiêu với hốc mắt còn đỏ hoe đi đến bên Cát Tang, đưa quần áo trong tay cho ông, ra hiệu thay vào. Cậu đoán Cát Tang có thể bị bệnh dạ dày nghiêm trọng, mà người bị bệnh không thể để cảm lạnh. Hiện tại Cát Tang vẫn mặc váy và áo không tay. Liếc nhìn Khang Đinh, ông cũng mặc áo ngắn và váy da, người nơi này dường như chịu lạnh rất tốt. Cát Tang nhìn bộ áo da chuột chũi quý giá trong tay Triệu Vân Tiêu thì lắc đầu, ý không thể nhận.
“Hãy thay cái này đi.”
Triệu Vân Tiêu nói, tiến lại gần hơn. Khang Đinh thấy Triệu Vân Tiêu rất phòng bị mình, liền lấy một cái đệm da thú cuộn tròn lót lưng cho Cát Tang, rồi gọi Kỳ La đi ra ngoài, kéo cánh cửa nhà tranh lại. Cửa cũng chỉ là một tấm rào bằng cành cây và cỏ tranh có thể di chuyển.
Dùng vải da thú lau mồ hôi cho Cát Tang, Triệu Vân Tiêu lại nói: “Quần áo của người quá mỏng, thay cái này sẽ ấm áp hơn.”
Nước mắt Cát Tang trào ra, bạn đời ông lại một lần nữa đuổi con trai đi, lại còn chia rẽ con trai và giống cái của nó. Thấy Cát Tang như vậy, Triệu Vân Tiêu cũng muốn khóc theo. Cậu nâng Cát Tang dậy, cởϊ qυầи áo cho ông, vừa làm vừa nói với Cát Tang và cả chính mình: “Con muốn biết rõ ràng Vân Hỏa, ừm, Đồ Tá, vì sao lại không cần con.”
Nước mắt thiếu chút nữa lại rơi xuống, Triệu Vân Tiêu vội vàng lau đi. Ngón tay lạnh lẽo của Cát Tang lau khóe mắt Triệu Vân Tiêu, không cự tuyệt việc cậu thay quần áo cho ông. Bộ áo da thú dày có tay áo được mặc vào, lập tức ấm áp hơn. Nhưng khi Triệu Vân Tiêu lấy ra chiếc quần dài, trên khuôn mặt tái nhợt của Cát Tang hiện lên sự nghi hoặc: “Đây là cái gì?”
Triệu Vân Tiêu không giải thích, cũng không thể giải thích. Cậu lấy một mảnh da thú nhỏ quấn quanh bụng Cát Tang, sau đó cởi bỏ chiếc váy da của ông. Cát Tang thoáng ngượng ngùng. Bên dưới váy da không mặc gì. Vì không ăn uống tốt trong thời gian dài, hai cái đùi ông vừa đen vừa gầy, rất khó coi. Triệu Vân Tiêu chỉ ngây người một giây, sau đó kéo một tấm da thú khác che lại phần dưới của Cát Tang, rồi lục trong bọc, lôi ra một chiếc qυầи ɭóŧ mới cậu chưa từng mặc. Cát Tang hoàn toàn để mặc Triệu Vân Tiêu sắp đặt. Qυầи ɭóŧ, quần dài, đều là những thứ ông chưa từng thấy. Cậu mặc chiếc qυầи ɭóŧ có thể che kín bụng cho Cát Tang, cột chặt hai bên dây lưng, không quá lỏng cũng không quá chặt. Sau đó, cậu mặc quần dài cho Cát Tang. Lại nhét áo trên vào trong quần, thắt chặt dây quần. Dây lưng qυầи ɭóŧ được làm bằng gân tuyến mềm mại. Dây quần thì làm bằng dây thừng. Cát Tang tò mò sờ sờ: “Đây là gân thú sao?”
Tiếp theo, Triệu Vân Tiêu nhận ra còn thiếu một thứ, tiếp tục lục lọi. Rất nhanh cậu tìm ra hai chiếc vớ. Vớ và qυầи ɭóŧ đều làm bằng da thú bình thường, chỉ cần mềm mại là đủ, không cần dùng loại tốt nhất. Trời lạnh, Triệu Vân Tiêu ở sơn động đều không để chân trần, cậu đã làm vài đôi vớ da cho mình. Cát Tang cao gần bằng cậu, nhưng gầy hơn rất nhiều, hoàn toàn có thể mặc vừa quần áo của cậu, thậm chí còn hơi rộng. Đeo vớ da cho Cát Tang, cột chặt dây quanh cổ chân, tiếp đến Triệu Vân Tiêu cầm những thứ cậu cần dùng, rồi đi ra ngoài.
Mặc bộ quần áo mới kỳ lạ, Cát Tang chỉ cảm thấy từ đầu đến chân đều vô cùng ấm áp, dường như cả bụng cũng bớt đau hơn. Triệu Vân Tiêu đi ra ngoài vẫn dùng hàng rào chắn cửa lại. Không chắn, gió sẽ trực tiếp lùa vào. Gian nhà tranh lớn nhất ở giữa là một khoảng sân rộng, ngay cả ban ngày cũng rất lạnh. Cậu tìm thấy một hàng rào khác ở bên ngoài, sau đó chắn bớt một nửa cửa chính của gian nhà lớn, không cho gió thổi thẳng vào phòng Cát Tang. Gian nhà giữa có một chỗ nhóm lửa. Hiện tại bên trong còn một ít tro tàn, Triệu Vân Tiêu nhặt một nắm cỏ mềm ở chỗ chất củi, ném vào, thổi thổi, ngọn lửa liền bùng lên. Vân Hỏa đã mang theo cả nồi, chén, gáo, chảo quen dùng của cậu. Cảm xúc của Triệu Vân Tiêu đang rất bất ổn, cậu vừa ném thêm củi gỗ vào bếp vừa suy nghĩ vẩn vơ.
Dù cửa bị chắn, Cát Tang vẫn có thể nhìn qua khe hở của hàng rào, thấy Triệu Vân Tiêu đang làm gì. Ông vuốt ve bộ quần áo làm từ da chuột chũi trên người, trong lòng vừa tự hào về con trai, vừa thấy áy náy. Trong bộ lạc, không ai có thể săn được nhiều da chuột chũi đến thế, càng không ai tùy tiện lấy ra một bộ quần áo hoàn toàn làm từ loại da quý này. Cát Tang hoàn toàn nhìn Triệu Vân Tiêu bằng ánh mắt nhìn người nhà (bạn đời của con trai mình). Bất kể Khang Đinh và Ngõa Lạp nói gì, ông đều cảm thấy con trai và vị giống cái này vô cùng xứng đôi. Nghĩ đến con trai, bụng Cát Tang lại đau nhói. Ông cắn răng chịu đựng, không muốn quấy rầy người bên ngoài.
Triệu Vân Tiêu vừa đau lòng vừa có chút kinh ngạc. Trong gian nhà lớn bày một ít đồ gốm. Tuy chế tác còn vô cùng thô ráp, nhưng đúng là đồ gốm, chủ yếu là bình, còn có chén thô sơ, thậm chí có cả vật chứa hình nồi! Người nơi này đã biết làm đồ gốm ư? Vân Hỏa luôn dùng vỏ quả bánh bao để làm nồi và chén cho cậu. Cậu căn bản không nghĩ tới thế giới này đã có nung gốm. Nhìn bức tường đất màu vàng của nhà tranh, Triệu Vân Tiêu thoáng hiểu ra. Họ đã biết dùng đất sét đỏ để xây nhà tranh, vậy việc tìm ra đất sét để chế tác và phát hiện phương pháp làm đồ gốm cũng không quá kỳ lạ.
Ở một góc bên trái gian nhà lớn có một cái lu nước hình vuông làm bằng đất đỏ, cố định tại đó. Bên cạnh lu nước chất đống đủ loại vật chứa bằng đất nung, lớn bé khác nhau, cũng có những chiếc vỏ quả bánh bao dùng làm nồi chén giống như cậu, nhưng số lượng không nhiều, đáy nồi và trong chén đều rất đen, rõ ràng đã dùng rất lâu. Triệu Vân Tiêu dùng chén của mình múc một ít nước vào nồi, đặt lên bếp lửa. Cậu ngồi xổm ở vị trí được hàng rào che chắn. Bên ngoài có rất nhiều người đang nhìn về phía này, cậu không quen, cũng không thích.
Nhìn chằm chằm nước trong nồi, cậu lẳng lặng lau nước mắt. Ngay lúc này, cậu đã nghĩ kỹ rồi. Cậu sẽ ở lại, nhanh chóng học ngôn ngữ nơi đây, sau đó đi tìm Vân Hỏa, hỏi hắn vì sao lại bỏ lại mình. Nếu Vân Hỏa không thích cậu, hay đơn thuần là không muốn cậu nữa, cậu sẽ quay về nơi cậu đã đến. Dù bị dã thú ăn thịt, cậu cũng không thể ở lại nơi này, cái nơi mà cậu vốn dĩ không nên lưu lại. Cái chết thật ra không đáng sợ, cô đơn mới là thứ đáng sợ nhất.
Nước rất nhanh sôi, Triệu Vân Tiêu múc ra một chén đặt sang một bên cho nguội, sau đó bỏ nấm khô vào nấu. Tranh thủ lúc chén nước còn ấm, cậu quay lại phòng Cát Tang. Thấy Cát Tang vẫn ôm dạ dày rúc trên giường, cậu lập tức đi qua nâng ông dậy, xoa bóp. Cát Tang thở hắt ra, thều thào: “Không, không cần, lo cho ta.”
Tay Cát Tang lạnh buốt. Triệu Vân Tiêu buông hắn ra, lại lục trong bọc. Cậu lấy ra một cái bàng quang động vật đã được phơi khô. Đây là thứ cậu học được từ sách điện tử, vốn định giữ lại làm túi giữ nhiệt dùng vào mùa đông. Vì vật này, Vân Hỏa còn đặc biệt đi săn loại động vật to lớn. Lại nghĩ tới hắn, Triệu Vân Tiêu nhắm chặt mắt, cầm túi đi ra ngoài.
Trong phòng bếp chỉ có một bếp lửa, nước trong nồi đã sôi. Triệu Vân Tiêu thường nấu ít nhất ba bốn nồi cùng lúc, nên Vân Hỏa đã mang cho cậu ba cái nồi. Cậu nhấc nồi nấm khô đặt sang một bên. Cậu đặt một nồi khác lên bếp, chỉ nấu nước. Gian nhà lớn chất đống rất nhiều cành khô củi gỗ. Triệu Vân Tiêu lấy thêm mấy khúc củi tại chỗ, lửa cháy rất lớn, nước trong nồi rất nhanh sôi trào. Cẩn thận xách túi giữ nhiệt bằng bàng quang động vật, đặt nó vào nồi, lợi dụng nguyên lý áp suất để nước trong nồi tự động chảy vào túi. Khi túi nước gần đầy, cậu lấy nó ra, dùng dây thừng buộc chặt miệng. Sau khi phát hiện cây gai, Vân Hỏa đã hái rất nhiều. Dưới sự hướng dẫn của sách điện tử, hai người ngâm gai vào suối để lấy sợi. Vân Hỏa còn học theo hình vẽ trong sách để xe thành các loại dây thừng với chất lượng khác nhau. Sợi gai thô ráp, Vân Hỏa không cho Triệu Vân Tiêu xe.
Mỗi một thứ đều khiến cậu nhớ đến Vân Hỏa, Triệu Vân Tiêu khó chịu cực kỳ. Thường ngày giờ này cậu sẽ bắt đầu chuẩn bị cơm trưa, còn Vân Hỏa nhất định sẽ cầm điện thoại, ngồi xổm ở chỗ không xa chụp ảnh, nghỉ ngơi chờ ăn. Nghĩ đến điện thoại, túi giữ nhiệt trong tay Triệu Vân Tiêu suýt rơi xuống đất. Vân Hỏa đã không mang điện thoại đến cho cậu… Ý nghĩ đó khiến tim Triệu Vân Tiêu run lên.
“Vân Hỏa vì sao không trả điện thoại cho cậu? Nếu Vân Hỏa đã không muốn cậu, vì sao lại giữ lại điện thoại?”
Điện thoại có ảnh, có video của cậu, còn có những khoảnh khắc nồng nhiệt của hai người. Triệu Vân Tiêu chợt ngẩn người. Ngày hôm qua, Vân Hỏa đã giữ cậu lại chụp gần một ngày, còn ghi lại rất nhiều hình ảnh của cậu. Nước mắt không thể kiểm soát cứ rơi xuống. Trong lòng cậu có một giọng nói không ngừng trấn an: “Vân Hỏa làm như vậy là có nỗi khổ, Vân Hỏa căn bản không muốn rời xa cậu!”
Ý nghĩ đó khiến Triệu Vân Tiêu vừa ấm ức vừa đau lòng. Vân Hỏa rốt cuộc có nỗi khổ gì? Những người trong nhà tranh phía sau chắc chắn biết, mỗi người không chào đón Vân Hỏa nơi đây chắc chắn biết. Nhưng ngôn ngữ bất đồng, cậu không có cách nào hỏi rõ. Triệu Vân Tiêu dùng sức lau khô nước mắt. Cậu sẽ tìm hiểu cho bằng được! Mặc kệ Vân Hỏa có nỗi khổ gì, cậu đều phải làm hắn hiểu: cậu chỉ muốn ở bên hắn.
Suy đoán Vân Hỏa là bất đắc dĩ phải rời đi khiến Triệu Vân Tiêu thoải mái hơn đôi chút. Nhớ đến người bệnh, cậu mang túi giữ nhiệt nóng hổi vào phòng Cát Tang. Cát Tang vẫn ôm chặt dạ dày. Triệu Vân Tiêu vén tấm da thú đắp trên người Cát Tang lên, đặt chiếc túi nước ấm lên bụng hắn, sau đó đắp da thú lại. Cát Tang lại một lần nữa ngây người, hơi nóng xuyên qua lớp quần áo, mang đến sự ấm áp mạnh mẽ ngay lập tức.