Editor: Lọ Đường Nhỏ
Triệu Vân Tiêu thực sự không thích bầu không khí căng thẳng này. Cậu trộm ngẩng đầu lên, liền nhìn thấy những dã thú xung quanh đều đang nhìn chằm chằm mình. Cậu lập tức vùi đầu trở lại, thì thầm: “Vân Hỏa, em muốn đi về.”
Giọng cậu rất thấp, nhưng tai thú nhân đều vô cùng nhạy bén. Tất cả đều chú ý đến giống cái trong lòng Vân Hỏa. Vừa rồi khi Vân Hỏa mang cậu đi tới, mọi người đã thấy rõ vị giống cái này xinh đẹp đến nhường nào, không giống người thường ra sao, màu da càng là màu trắng nõn như sữa họ chưa từng gặp! Hơn nữa giọng nói cũng phi thường dễ nghe!
Vân Hỏa ngừng lại, nhe răng, những chiếc răng nanh sắc bén lộ ra, trong cổ họng phát ra tiếng gầm gừ thấp. Ba Hách Nhĩ lập tức kêu lên: “Đồ Tá!”
Vân Hỏa không để ý đến hắn, mà quay về phía những giống đực thú nhân đang tỏ ra hứng thú với Triệu Vân Tiêu, phát ra lời cảnh cáo: “Cậu ấy là bạn đời của ta!” Giờ khắc này, Vân Hỏa mới phát hiện hắn căn bản không chịu nổi bất kỳ giống đực nào nhìn chằm chằm Triệu Vân Tiêu!
“Bạn đời của ngươi!”
Ngõa Lạp lập tức đi lên trước: “Đồ Tá, đi xem a ba ngươi đi.”
Vân Hỏa chỉ nhìn Ngõa Lạp một cái, rồi quay sang Ba Hách Nhĩ: “Mang ta đi xem a ba.”
Từ đầu đến cuối, hắn đều không gọi Khang Đinh một tiếng “a cha”. Khang Đinh sắc mặt không vui nhìn hắn ôm một vị giống cái, nhịn không được nói: “Ngươi sao lại có thể hại bạn đời của ngươi!” Đồ Tá lẽ ra phải biết chính mình không thể có bạn lữ!
Đôi xích mục của Vân Hỏa nháy mắt đỏ thẫm. Triệu Vân Tiêu ôm chặt cổ hắn. Những người này không hề chào đón Vân Hỏa. Ba Hách Nhĩ sợ Vân Hỏa nổi giận tại đây, dọa đến giống cái và ấu tể trong bộ lạc, vội vàng nói: “Ngươi đi theo ta.”
Nói xong, hắn dẫn đường. Vân Hỏa ôm Triệu Vân Tiêu đi theo sau Ba Hách Nhĩ. Các giống cái trong bộ lạc mang theo ấu tể tránh xa trong những nhà tranh. Ai cũng biết, Đồ Tá là kẻ bị Thần Thú nguyền rủa, là ác linh sẽ mang đến vận rủi.
Vân Hỏa ôm Triệu Vân Tiêu vào nhà tranh của tộc trưởng. Ngôi nhà gồm ba gian có kích thước khác nhau. Gian lớn nhất ở giữa là nơi Khang Đinh cùng các thành viên bộ tộc mở họp, thương lượng sự vụ, cũng là nơi nấu cơm, chất đống tạp vật. Gian bên trái là phòng Ba Hách Nhĩ, gian bên phải là phòng Khang Đinh và Cát Tang.
Vừa bước vào phòng Cát Tang, Vân Hỏa liền đứng bất động. Cái người đang nằm trên giường cỏ tranh, suy yếu và gầy ốm kia, khiến hắn thấy vô cùng xa lạ.
Hắn vừa tiến vào, Cát Tang đang nhắm mắt liền mở bừng. Vừa thấy đến người cao lớn toàn thân đỏ đậm đó, Cát Tang tức khắc kích động. Khang Đinh bước nhanh lướt qua Vân Hỏa đi đến bên cạnh Cát Tang, đỡ hắn dậy. Cát Tang run rẩy vươn tay về phía Vân Hỏa, nước mắt trào ra: “Đồ Tá… Là con sao? Đồ Tá!”
Đây mới là tên của Vân Hỏa sao? Triệu Vân Tiêu sau khi được Vân Hỏa ôm vào liền hơi nghiêng đầu. Cậu nghe được vài người gọi tên này và người suy yếu kia cũng gọi tên này. Thì ra Vân Hỏa tên là Đồ Tá! Vân Hỏa vì sao lại trở về? Người này là ai của Vân Hỏa? Nhà tranh bởi vì Vân Hỏa tiến vào mà càng thêm tối tăm. Triệu Vân Tiêu nhìn chằm chằm người có vẻ bệnh nặng kia, chìm vào trầm tư.
Vân Hỏa buông hai bọc đồ đang xách, ôm ngang Triệu Vân Tiêu đi đến nơi Cát Tang có thể chạm tới, rồi quỳ xuống. Hắn hé miệng rất nhiều lần, cuối cùng mới đông cứng, hàm hồ gọi một tiếng: “A ba.”
“Đồ Tá!” Cát Tang lập tức cảm xúc sụp đổ. Hắn bắt lấy tay Đồ Tá liền khóc rống: “Đồ Tá… Đồ Tá…” Ông liên tục gọi tên con trai, cố gắng sờ lên mặt hắn.
“Cát Tang!” Khang Đinh kéo tay Cát Tang lại. Hắn sợ đứa con trai sẽ mang đến càng nhiều vận rủi cho bạn đời và Vân Hỏa cũng né tránh cái chạm của a ba mình.
“Đồ Tá… Đồ Tá… A ba nhớ con… A ba rất nhớ con…” Cát Tang giãy giụa muốn sờ con trai, bị Khang Đinh gắt gao ngăn cản. Vân Hỏa cũng sợ chính mình sẽ khiến a ba đã gầy yếu lại gánh chịu thêm nguyền rủa đáng sợ. Hắn nhìn người duy nhất trên thế giới này yêu hắn, nhưng lại không thể yêu hắn một cách trọn vẹn, rồi ôm Triệu Vân Tiêu đứng lên, xách hai bọc đồ đi ra ngoài. Phía sau, là tiếng Cát Tang tê liệt kêu gào: “Đồ Tá! Con trai ta! Con trai ta!”
Vân Hỏa bước chân nhanh hơn đi ra ngoài. Lông mày Triệu Vân Tiêu nhíu chặt. Người có vẻ bệnh nặng kia khóc đến đau thương, kêu gào đến chua xót. Cậu ngẩng đầu nhìn Vân Hỏa, khao khát muốn biết rốt cuộc mọi chuyện là thế nào. Triệu Vân Tiêu sờ lên mặt Vân Hỏa, an ủi hắn: “Vân Hỏa, anh còn có em.” Kể cả khi tất cả mọi người sợ anh, đều không cần anh, anh vẫn còn có em.
Vân Hỏa đi đến ngoài nhà tranh, dừng lại, rồi buông Triệu Vân Tiêu xuống. Khang Đinh đi ra, Ba Hách Nhĩ lưu lại trong phòng làm bạn Cát Tang. Ngõa Lạp cũng đứng ngoài cửa, cùng với tất cả giống đực trong bộ lạc. Các giống đực hình thành một nửa vòng tròn, bao vây Vân Hỏa, trong mắt là sự đề phòng và sợ hãi.
Ngõa Lạp mở lời, nhìn thoáng qua Triệu Vân Tiêu đang rúc trong lòng Vân Hỏa: “Đồ Tá, ngươi không thể để hắn làm bạn đời của ngươi.”
“Cậu ấy là bạn đời của ta!” Đôi mắt đỏ đậm của Đồ Tá toát ra lửa.
Ngõa Lạp bình tĩnh nói: “Ngươi sẽ mang đến vận rủi cho hắn. Chúng ta sẽ chăm sóc tốt cho hắn, ngươi đi đi.”
“Cậu ấy là bạn đời của ta!” Vân Hỏa gầm lên một tiếng, những chiếc răng nanh sắc bén lộ ra vẻ nguy hiểm. Khuôn mặt hắn vì phẫn nộ mà trở nên dữ tợn. Vài giống đực biến thân đồng thời phát ra tiếng gầm nhẹ cảnh cáo hắn.
Triệu Vân Tiêu không hiểu họ nói gì, cậu căng thẳng nắm lấy Vân Hỏa, muốn lập tức rời khỏi nơi này. Vẫn có thể nghe thấy tiếng khóc của Cát Tang từ trong nhà tranh. Ngõa Lạp không lay chuyển, nói: “Đồ Tá, ngươi hẳn phải biết mình là thú nhân lưng đeo lời nguyền. Ta biết ngươi rất thích giống cái này, nhưng ngươi sẽ hại hắn, sẽ hại chết hắn, sẽ mang đến cho hắn tai nạn chí mạng. Ta lấy vinh quang của vu sư đối với ngươi thề, ta sẽ chăm sóc tốt cho hắn, cho dù là mùa đông tàn khốc nhất, ta cũng sẽ làm hắn bình an vượt qua.”
Vân Hỏa nhìn quanh bốn phía một vòng, sau đó từng câu từng chữ kiên định nói với Ngõa Lạp: “Vân Tiêu là, bạn đời của ta! Là bạn đời của ta, Đồ Tá - Vân Hỏa! Ta sẽ để cậu ấy ở lại nơi này, nhưng chỉ cần cậu ấy chưa lựa chọn người khác, cậu ấy liền vĩnh viễn là bạn đời của ta! Trừ phi chính cậu ấy nguyện ý, nếu không, mặc kệ là ai thương tổn, cưỡng bách cậu, ta đều sẽ gϊếŧ chết mọi người nơi này! Ngươi nhớ kỹ, là TẤT CẢ MỌI NGƯỜI! Bao gồm ngươi! Bao gồm Khang Đinh! Bao gồm giống cái và ấu tể trong bộ lạc! Ta sẽ gϊếŧ chết tất cả!”
Lời nói này ở bộ lạc thú nhân tuyệt đối chỉ có ác linh mới có thể nói ra. Tất cả mọi người hít hà một hơi rồi lùi lại mấy bước. Ngõa Lạp cũng bị lời nói tàn nhẫn của Vân Hỏa làm cho sắc mặt trắng bệch. Hắn là giống cái, lại là vu sư có địa vị tôn quý trong bộ lạc, chưa từng có người dám nói ra lời ác độc như thế với hắn.
Bạn đời của Ngõa Lạp là Lôi Áo và con trai Ô Đặc đi vào hai bên sườn Ngõa Lạp. Cả hai đều trong hình thú, gầm gừ cảnh cáo Vân Hỏa. Vân Hỏa nháy mắt biến thân. Thân hình khổng lồ hơn rất nhiều so với tất cả giống đực tại đây, hắn há mồm chính là tiếng gầm rú chấn thiên động địa. Dã thú đỏ đậm, cánh đỏ đậm, hai mắt đỏ đậm, Vân Hỏa một móng vuốt chụp xuống đất, những móng vuốt sắc bén hoàn toàn cắm sâu vào sàn đất, sau đó hắn rút móng vuốt ra, trên mặt đất là một hố sâu.
Hắn há to miệng, chiếc kiếm răng dài như hai thanh đao nhọn cong uốn lượn. Ở đây thú nhân có kiếm răng vốn đã không nhiều, càng không ai có kiếm răng dài và đáng sợ như Vân Hỏa. Hơn nữa, sau khi biến thân, lông tóc trên người hắn đặc biệt rắn chắc, dường như khoác một thân mao trạng khôi giáp. Các thú nhân đều kinh biến sắc mặt. Lông tóc của thú nhân thành niên sau khi biến thân dài ngắn, nồng đậm, thô cứng đều liên quan đến quần áo trên người. Để quần áo có thể biến ảo thành giáp lông như thế nhất định phải chế từ da dã thú phi thường hung mãnh.
Một vị thú nhân lớn tuổi nhanh chóng đi đến bên Khang Đinh, biến thành hình người và nói nhỏ mấy câu. Khang Đinh đầu tiên là kinh hãi, sau đó lập tức tiến lên một bước nói: “Đồ Tá, ta lấy danh nghĩa tộc trưởng đối với Thần Thú thề, sẽ không có bất kỳ ai khi dễ, thương tổn, hay cưỡng bách cậu ta. Trừ phi cậu ta lựa chọn người khác, nếu không cậu ta vĩnh viễn là bạn đời của ngươi.”
Vân Hỏa lại hướng tới toàn bộ thú nhân phát ra tiếng gầm rú cảnh cáo, sau đó biến trở về hình người. Hắn biến đổi trở về, Khang Đinh liền nhìn thẳng vào bộ quần áo trên người hắn. Triệu Vân Tiêu bị tình huống trước mắt làm cho đầu óc ngây dại.
Vân Hỏa biến đổi trở về, cậu lập tức hỏi: “Làm sao vậy? Chúng ta về nhà trước đi.”
Hoàn toàn khác biệt với sự hung ác vừa nảy sinh, đối diện với Triệu Vân Tiêu, khí thế Vân Hỏa lập tức mềm xuống. Hắn cúi đầu không dám nhìn Triệu Vân Tiêu, chỉ là sửa sang lại quần áo trên người cậu, sau đó rũ mắt nói: “Vân Tiêu, em về sau, liền ở lại, nơi này.” Bốn ngày qua, hắn đã không ngừng luyện tập câu nói này.
Sắc mặt Triệu Vân Tiêu lập tức trắng bệch, lắp bắp hỏi: “Cái gì, ý anh là sao? Chúng ta, chúng ta ở nơi này sao?”
“Anh, đi; em, ở lại, nơi này.”
Nói xong câu đó, Vân Hỏa đột nhiên lại biến thành dã thú, sau đó triển khai cánh. Tim Triệu Vân Tiêu nháy mắt lạnh buốt, cậu bắt lấy vòng lông trên cổ Vân Hỏa: “Vân Hỏa! Anh nói vậy là sao?”
Cuối cùng, hắn nhìn Triệu Vân Tiêu, vươn đầu lưỡi liếʍ liếʍ lòng bàn tay, liếʍ mặt cậu, sau đó bỗng nhiên tránh khỏi tay Triệu Vân Tiêu, bay lên.
“Vân Hỏa!” Triệu Vân Tiêu kinh hoảng kêu to, liền muốn giơ tay ra bắt lấy hắn, Ngõa Lạp đã bắt được tay cậu.
Vân Hỏa bay cao, hắn lượn vòng hai vòng trên đỉnh đầu Triệu Vân Tiêu, sau đó đối với mọi người trong bộ lạc nổi giận gầm lên một tiếng, huy động cánh, hướng về phía hướng hắn đã đến mà bay đi.
“Vân Hỏa!” Dùng sức hất tay Ngõa Lạp ra, Triệu Vân Tiêu lảo đảo muốn đuổi theo, trên bầu trời, Vân Hỏa cố gắng nhịn xuống du͙© vọиɠ quay đầu lại, lại là một tiếng gầm rú bi thương tuyệt vọng, hắn bay đi.
“Vân Hỏa! Vân Hỏa, anh mau quay lại!” Triệu Vân Tiêu muốn đuổi theo, nhưng cậu bị người vây quanh, Ngõa Lạp cũng giữ lấy cậu. Trơ mắt nhìn bóng đỏ đậm kia càng bay càng xa, đôi mắt Triệu Vân Tiêu mơ hồ, cậu ôm chặt lấy ngực.
“Vân Hỏa… đến anh cũng… không cần em sao…” Trước mắt tối sầm, Triệu Vân Tiêu mất đi ý thức.
“Rống! Rống!”
Trong rừng rậm sâu thẳm, dã thú điên cuồng phá hủy tất cả những gì hắn nhìn thấy. Vân Tiêu, Vân Tiêu, Vân Tiêu…
“Aaaaaaaaa! Vân Tiêu! Vân Tiêu!”
Những chiếc móng tay dài nhọn cắm sâu vào thân cây, lật tung một khối vỏ cây lớn, mang theo vài vệt máu tươi. Vì sao người chịu lời nguyền lại là hắn! Vì sao lại là hắn! Hắn chỉ muốn được ở bên Triệu Vân Tiêu, muốn cùng cậu như những giống đực và giống cái bình thường khác, trở thành bạn đời và sinh hạ bé con của hai người. Vì sao cố tình là hắn!
Quỳ ngồi dưới đất, Vân Hỏa hai tay gắt gao bịt mặt, rêи ɾỉ thống khổ. Bị Thần Thú nguyền rủa, hắn không chỉ toàn thân đỏ đậm, mà hình người cũng giữ lại vẻ dữ tợn của dã thú. Bất kể là hình thú hay hình người đều thời khắc nhắc nhở hắn là kẻ bị nguyền rủa, bị Thần Thú vứt bỏ. Vốn dĩ, hắn đã chấp nhận số phận, nhưng rồi hắn gặp được Triệu Vân Tiêu, gặp được người hắn yêu. Hắn hận, hắn oán, vì sao cố tình là hắn! Vì sao!
“Aaaaaaaaa!”
Vân Tiêu… Vân Tiêu của hắn…
Tỉnh lại, Triệu Vân Tiêu thấy mình nằm trong một nhà tranh tối tăm, không còn là sơn động quen thuộc, giường đá quen thuộc của cậu. Cậu ngơ ngác nhìn nóc nhà, nước mắt lăn dài. Cậu lại bị vứt bỏ. Khi Minh Viễn vứt bỏ cậu, cậu thương tâm, khổ sở, đau lòng, nhưng không tuyệt vọng. Nhắm mắt lại, trước mắt cậu là hình ảnh Vân Hỏa không quay đầu lại mà rời đi. Minh Viễn vứt bỏ cậu vì yêu người khác. Còn Vân Hỏa không cần cậu, cậu lại không biết nguyên nhân.
“Ngươi tỉnh rồi à?” Ngõa Lạp không biết Triệu Vân Tiêu có nhìn thấy mình không, lên tiếng.
Triệu Vân Tiêu mở to mắt, thấy người bên cạnh. Ngõa Lạp lau nước mắt cho cậu, nói: “Ngươi đêm nay trước hết ở tại chỗ ta. Nhà ở của ngươi ngày mai mới có thể sửa sang lại xong.”
Triệu Vân Tiêu không thích người này, cậu không thích bất kỳ ai ở nơi này. Cậu không hiểu họ đang nói gì, nhưng cậu nhìn ra được những người này không thích Vân Hỏa, không cho Vân Hỏa ở bên cậu. Bởi vì khi cậu muốn đuổi theo Vân Hỏa, chính người này đã ngăn cản cậu, chính những người nơi đây đã ngăn cản cậu.
Triệu Vân Tiêu xoay đầu, mặt úp vào tường, tránh đi Ngõa Lạp, trầm mặc. Ngõa Lạp nhíu mày trong lòng. Vừa rồi vị giống cái này nói chuyện với Vân Hỏa, hắn đã nghe ra ngôn ngữ của cậu không phải ngôn ngữ nơi này. Giống cái hẳn là cũng không hiểu ngôn ngữ của họ. Như vậy có chút phiền toái. Giống cái hẳn là không biết thân phận của Đồ Tá nên mới ỷ lại hắn như thế. Chỉ khi để giống cái biết Đồ Tá là ác linh, cậu mới có thể hiểu được khổ tâm của họ.
“Ngươi nghỉ ngơi trước đi. Nước ở đây.” Đặt một chiếc chén gốm ở mép giường, Ngõa Lạp đi ra ngoài. Nói là giường thực chất cũng chỉ là mấy tấm da thú trải trên mặt đất. Sau khi hắn rời đi, Triệu Vân Tiêu xoay người, cuộn tròn thành một khối, khóc nức nở không tiếng động. Chỉ trong một ngày ngắn ngủi, cuộc sống của cậu đã hoàn toàn thay đổi. Cậu lại một lần nữa, bị vứt bỏ.
Triệu Vân Tiêu nằm trên giường, không ăn không uống. Ngõa Lạp vào vài lần, Triệu Vân Tiêu đều không để ý đến hắn, trầm mặc phản kháng. Ngõa Lạp tìm đến Mai Luân, tìm đến các giống cái khác, kết quả đều bất lực trở về. Đúng lúc Ngõa Lạp không biết khuyên Triệu Vân Tiêu thế nào để cậu bớt đau thương, Cát Tang cố gắng kéo thân thể suy yếu, nhờ Khang Đinh ôm mình đến.
Đi vào bên cạnh Triệu Vân Tiêu, Cát Tang bảo Khang Đinh và Ngõa Lạp đi ra ngoài. Khang Đinh không yên tâm, nhưng Cát Tang rất kiên trì. Không lay chuyển được yêu cầu của Cát Tang, Khang Đinh vẫn đi ra ngoài, Ngõa Lạp cũng đi ra. Trong phòng chỉ còn lại Cát Tang và Triệu Vân Tiêu. Triệu Vân Tiêu vẫn giữ tư thế cuộn tròn, đưa lưng về phía ông.
Cát Tang không nói gì, ông lẳng lặng nhìn bộ quần áo làm từ da chuột chũi trên người Triệu Vân Tiêu, trong mắt cũng có nước mắt. Con trai của hắn, rất lợi hại, không để giống cái phải chịu khổ.
Cát Tang một tay ôm bụng, một tay nhẹ nhàng sờ lên mái tóc mềm mại của Triệu Vân Tiêu, suy yếu nói: “Cảm ơn con.”
Thân mình Triệu Vân Tiêu run lên, chậm rãi quay người lại. Cậu nghe ra giọng Cát Tang. Nước mắt Cát Tang cùng nước mắt Triệu Vân Tiêu rơi xuống tốc độ nhanh như nhau. Ông cố gắng mỉm cười với Triệu Vân Tiêu: “Cảm ơn con, nguyện ý yêu Đồ Tá.”
Triệu Vân Tiêu nghe được tên “Đồ Tá”, cậu chống thân thể ngồi dậy, đau thương nói: “Anh ấy không cần con…”
Cát Tang cố nén cơn đau, ôm lấy Triệu Vân Tiêu: “Cảm ơn con… yêu… Đồ Tá.”
“Anh ấy không cần con…”
Triệu Vân Tiêu ôm chặt lấy Cát Tang gầy gò như củi, bật khóc nức nở: “Anh ấy không cần con… Vân Hỏa, không cần con …”
“Thực xin lỗi… Thực xin lỗi… Đều là bởi vì ta… Thực xin lỗi…”
Hai người ôm nhau, vì cùng một người mà thương tâm. Cát Tang vỗ nhẹ Triệu Vân Tiêu, giống như vỗ nhẹ con trai mình. Mười bốn năm, Đồ Tá của hắn đã trưởng thành, uy mãnh, tràn đầy sức mạnh thú nhân. Cát Tang liên tục xin lỗi Triệu Vân Tiêu, vì ông đã không kiên trì đến lúc hừng đông mới sinh hạ Đồ Tá, mới khiến hắn chịu trừng phạt của Thần Thú. Hài tử sinh ra trong đêm hồng nguyệt là điềm xấu, hầu như không ai sinh con vào đêm đó. Ông đã không thể kiên trì, đều là lỗi của ông. Cho nên Thần Thú mới trừng phạt ông, làm ông mất đi con trai, làm hắn thân nhiễm bệnh nặng.
“A!” Cát Tang rêи ɾỉ một tiếng, dùng sức đè lại bụng. Triệu Vân Tiêu vội vàng buông hắn ra, lau mặt. Thấy Cát Tang sắc mặt xám trắng, một đầu mồ hôi lạnh, thống khổ che lại dạ dày, cậu lập tức kêu: “Có ai không! Giúp với!”
Khang Đinh là người đầu tiên xông vào. Nhìn thấy Cát Tang như vậy, ông lập tức bế Cát Tang xông ra ngoài. Ngõa Lạp cũng vào, hắn tìm mấy bình thuốc trong phòng rồi theo ra. Triệu Vân Tiêu thực sợ hãi. Tuy chưa rõ ràng lắm thân phận Cát Tang, nhưng ông nhất định là người thân của Vân Hỏa. Hoảng loạn xuống giường, vô cùng tự trách, cậu cũng chạy ra ngoài.
Ra ngoài liền nhìn thấy Khang Đinh ôm Cát Tang vào gian nhà tranh lớn nhất, nơi Vân Hỏa đã dẫn cậu vào. Triệu Vân Tiêu hoảng loạn chạy tới. Chạy đến cửa, cậu liền nghe được Khang Đinh đang kêu: “Cát Tang! Cát Tang!”
Cắn cắn môi, Triệu Vân Tiêu vẫn bước vào nhà tranh. Cát Tang một tay gắt gao che lại bụng, Ngõa Lạp đút thuốc, nhưng Cát Tang lại xoay đầu không ăn, giống như thái độ Triệu Vân Tiêu vừa đối với Ngõa Lạp. Khang Đinh giành lấy thuốc từ tay Ngõa Lạp, cầu xin Cát Tang uống. Cuối cùng, Cát Tang vẫn uống thuốc, nhưng cơn thống khổ không hề thuyên giảm.
Khang Đinh đỡ Cát Tang xoa nơi đau đớn. Ngõa Lạp thở dài đứng lên, xoay người liền thấy Triệu Vân Tiêu đứng ở đó. Hắn đi qua định nói mấy câu, Triệu Vân Tiêu lùi lại mấy bước, đề phòng nhìn hắn. Ngõa Lạp lại thở dài, đối Triệu Vân Tiêu khẽ gật đầu, đi ra ngoài.
Triệu Vân Tiêu nhìn hắn rời đi, tức khắc nhẹ nhõm hơn một chút, nhưng Cát Tang vẫn đang thống khổ. Cậu do dự một lúc lâu, rồi bước vào.