Chương 20

Editor: Lọ Đường Nhỏ

Ban đêm, một đôi mắt đỏ đậm chăm chú nhìn gương mặt đang say ngủ của người trong lòng. Ánh sáng từ ngọn đuốc bập bùng ở cửa động và sự mờ ảo từ thú châu trên người Triệu Vân Tiêu giúp hắn có thể nhìn rõ từng đường nét, bao gồm cả từng sợi lông mi của cậu.

Kể từ khi Ba Hách Nhĩ xuất hiện, Vân Hỏa đã mất ngủ triền miên. Hắn biết rõ Ba Hách Nhĩ nhất định sẽ kể mọi chuyện về Triệu Vân Tiêu cho tộc trưởng. Dù hắn không sợ bất cứ ai đến cướp đi giống cái của mình, nhưng lý trí không ngừng thúc giục phải đưa giống cái đi, trước khi chính hắn mang đến vận rủi cho cậu.

Hắn biết rõ thân phận bị nguyền rủa của mình - đứa trẻ sinh ra vào đêm trăng đỏ với toàn thân mang màu đỏ đậm, chính là bằng chứng cho việc bị Thần Thú nguyền rủa. Màu đỏ đáng sợ đó không chỉ là lời nguyền cá nhân, mà còn có thể nhuộm đỏ toàn bộ bộ lạc, khiến tất cả tộc nhân phải gánh chịu tai họa.

Đứa trẻ như hắn vừa sinh ra liền phải bị gϊếŧ chết. Hắn nhờ sự cầu xin của a ba mà may mắn không chết, miễn cưỡng sống sót. Nhưng rồi sao, hắn vẫn không thể thoát khỏi vận mệnh bị xua đuổi. Chưa đến 6 tuổi, hắn đã bị a cha, người là tộc trưởng, trục xuất khỏi bộ lạc. Trận lũ lụt năm đó nhấn chìm nơi ở cũ, buộc mọi người phải di chuyển tìm kiếm nơi an thân mới và tất cả được đổ lỗi cho sự tồn tại của hắn.

Bị trục xuất, hắn không thể tự sinh tồn. Hắn chỉ có thể lang thang bên ngoài bộ lạc, nhặt nhạnh đồ ăn bị tộc nhân vứt bỏ. Dù vậy, a ba vẫn lén lút đưa đồ ăn cho hắn. Mãi đến sau này, một thú nhân cường tráng trong bộ lạc chết dưới chân Thanh Bì thú. Tộc nhân cho rằng chính hắn đã mang đến vận rủi cho thú nhân đó. Nếu không vì hắn Thanh Bì thú sẽ không xuất hiện ở nơi họ thường xuyên đi săn. Từ đó, hắn bị đuổi đi hoàn toàn. Ngay cả bản thân hắn cũng kinh ngạc khi có thể sống sót, sống đến trưởng thành.

Có lẽ, chính vì sự tồn tại của hắn, con thú Thanh Bì kia mới xuất hiện trước mặt Vân Tiêu. Hắn đã suýt chút nữa hại chết người hắn yêu nhất.

Vân Hỏa mân mê khắp thân người đang ngủ say, nhẹ nhàng hôn lên môi cậu. Mãi cho đến khi trời gần sáng, Vân Hỏa mới biến thành thân thú khổng lồ để sưởi ấm Triệu Vân Tiêu. Người đang ngủ ngon lành kia không thể biết rằng hạnh phúc đơn giản mà cậu mong muốn sắp phải đối mặt với sóng gió lớn.

Sáng sớm tỉnh dậy, Triệu Vân Tiêu cười nói lời chào buổi sáng với Vân Hỏa, bò dậy chuẩn bị làm bữa sáng. Thấy Vân Hỏa vẫn nằm bất động, cậu xoa xoa cái đầu to của hắn, lấy bộ quần áo đã làm xong tối qua ở đầu giường, vỗ vỗ Vân Hỏa: “Quần áo em làm xong rồi, dậy mặc thử xem.”

Đáy mắt đỏ đậm cố nén nỗi thương cảm. Vân Hỏa ngồi dậy, thân thể biến ảo. Lại là tя͢ầи ͙ȶя͢υồиɠ. Triệu Vân Tiêu vẫn không dám nhìn thẳng vào thứ đáng sợ giữa hai chân hắn, quay lưng lại nói: “Em đi rửa mặt đánh răng.” Rồi cậu cầm chậu rửa mặt chạy đi.

Vân Hỏa cầm lấy quần áo Triệu Vân Tiêu làm cho hắn, yêu thích không buông tay mà sờ tới sờ lui. Bộ quần áo đầu tiên của giống đực thú nhân sau khi trưởng thành phải do a ba làm, nó được gọi là Huyễn Thú Y, mang ý nghĩa vô cùng trọng đại. Kể từ khi hoàn toàn rời khỏi bộ lạc, không còn ai làm quần áo cho hắn, càng đừng nói đến bộ Huyễn Thú Y đầu tiên khi trưởng thành. Cho nên hắn vẫn luôn tя͢ầи ͙ȶя͢υồиɠ. Hiện tại, hắn có bộ Huyễn Thú Y đầu tiên, do chính tay giống cái của hắn cắt may, chế tác từ da Thanh Bì thú, loài dã thú mạnh nhất. Vân Hỏa không nỡ mặc. Đây có lẽ là bộ quần áo duy nhất và quý giá nhất trong cuộc đời hắn.

Triệu Vân Tiêu rửa mặt đánh răng xong trở về, liền thấy Vân Hỏa vẫn ngồi trên giường, ôm quần áo trong lòng. Cậu đặt chậu rửa mặt (vỏ quả bánh bao) xuống, bò lên giường, đau lòng ôm lấy Vân Hỏa, hôn hắn một cái, nói: “Sau này em sẽ làm cho anh nhiều quần áo hơn, mặc vào đi.” Sau đó, cậu cầm lấy áo trên, tự mình mặc cho Vân Hỏa.

Vân Hỏa duỗi hai tay ra, như một đứa trẻ ngoan để Vân Tiêu mặc áo trên, rồi mặc váy da cho hắn. Câu nói của Triệu Vân Tiêu hắn không hoàn toàn nghe hiểu, nhưng hắn hiểu được ý cậu: cậu sẽ làm thêm nhiều quần áo nữa cho hắn. Mặc xong y phục, hắn ôm chặt lấy cậu. Triệu Vân Tiêu hết lần này đến lần khác vuốt ve lưng hắn. Cậu đoán được, không có ai làm quần áo cho Vân Hỏa, bằng không nhà kho hẳn sẽ có y phục có sẵn, Vân Hỏa cũng sẽ không ôm quần áo không nỡ mặc như vậy. Vân Hỏa của cậu rất có thể đã luôn là một mình, là một cô nhi đáng thương.

An ủi Vân Hỏa hồi lâu, Triệu Vân Tiêu nhảy xuống giường, cười nói: “Xuống đi, để em xem có vừa vặn không.”

Vân Hỏa xuống giường, đứng trước mặt Triệu Vân Tiêu. Cậu xoay hắn qua xoay hắn lại, rất vừa lòng với tay nghề của mình, giơ ngón cái lên: “Thật ngầu.”

Vân Hỏa cúi đầu nhìn quần áo vừa vặn trên người mình, đi đến giữa phòng ngủ. Triệu Vân Tiêu không biết hắn muốn làm gì, lẳng lặng quan sát. Vân Hỏa quỳ xuống, hai tay chống trên mặt đất, dáng vẻ bò phục. Tiếp theo đó, một cảnh tượng kinh người xảy ra. Tốc độ Vân Hỏa biến đổi giữa hình thú và hình người thường rất nhanh, trong chớp mắt đã xong. Nhưng lần này, tốc độ biến ảo của hắn lại vô cùng chậm rãi, đầu tiên là bàn tay biến thành vuốt thú, sau đó từng tấc từng tấc hướng lên trên, giống như một chuyển động chậm rãi.

Triệu Vân Tiêu cắn chặt môi, không dám lên tiếng. Cậu cảm giác chuyện này dường như rất quan trọng với Vân Hỏa, bởi vì hắn trông vô cùng nghiêm túc. Lông dài dày đặc bắt đầu bao phủ thân thể Vân Hỏa. Triệu Vân Tiêu kinh ngạc dị thường nhìn quần áo trên người Vân Hỏa dường như hòa hợp làm một với cơ thể hắn, biến thành những sợi lông dài hơn rất nhiều, chắc nịch và đầy đặn hơn bình thường. Vân Hỏa gần như mất gần một giờ mới hoàn toàn biến thân thành dã thú.

Khi Vân Hỏa lắc lắc cái đầu thú to lớn, nhìn về phía cậu, Triệu Vân Tiêu kêu lên kinh ngạc: “Vân Hỏa! Ảnh mập lên rồi!”

Sau đó cậu chạy đến trước mặt Vân Hỏa sờ thân thể hắn, thật sự rắn chắc hơn rất nhiều! Lông cũng nhiều lên không ít, lại còn dài ra! Tại sao lại như vậy! Triệu Vân Tiêu sờ soạng khắp người Vân Hỏa, ngay cả một mảnh da khủng long cũng không sờ thấy. Vân Hỏa tròn lên một vòng so với trước kia!

Vẫn chưa đợi Triệu Vân Tiêu tìm được đáp án, Vân Hỏa vèo một cái lại thay đổi trở về, quần áo trên người dán vào da thịt hắn, không thừa cũng không thiếu.

“A a, Vân Hỏa, anh làm thế nào vậy!” Triệu Vân Tiêu hưng phấn vây quanh Vân Hỏa xoay tròn. Vân Hỏa lại vèo một cái biến trở lại hình thú, tốc độ như bình thường, bất quá lông trên người vẫn dày và dài hơn. Triệu Vân Tiêu nắm lấy vòng lông dày đặc, chắc nịch trên cổ Vân Hỏa: “Thành thật khai báo, là chuyện gì!”

“Chẳng lẽ là quần áo?” Triệu Vân Tiêu trợn mắt há hốc mồm.

Vân Hỏa liếʍ liếʍ lòng bàn tay cậu, nháy mắt lại thay đổi trở về. Sau đó hắn cởϊ qυầи áo, trần trụi lại thay đổi một lần. Lần này liền như trước đây, chỉ có vòng lông ở cổ tương đối dài hơn.

Vân Hỏa lại lần nữa biến trở lại hình người, mặc xong quần áo, lại biến thành hình thú - lông dày rắn chắc, mập lên một vòng. Miệng Triệu Vân Tiêu có thể nuốt trọn một quả trứng. Vân Hỏa lại thay đổi trở về, Triệu Vân Tiêu lắp bắp: “May mà hiện tại trời lạnh, bằng không chắc anh nóng lắm ha.”

Vân Hỏa nghe không hiểu lắm, hắn ôm lấy Vân Tiêu cúi đầu hôn lại hôn, sau đó đi nấu cơm. Triệu Vân Tiêu lấy lại tinh thần, nói: “Để em làm đi, anh mau đi rửa mặt đánh răng.”

“Rửa mặt đánh răng” bốn chữ này Vân Hỏa nghe hiểu được, hắn cầm lấy chiếc chén và cành cây dùng để đánh răng, lại đi đến trước mặt Triệu Vân Tiêu đưa cho cậu. Triệu Vân Tiêu bất đắc dĩ cười: “Thật lười biếng.”

Nhận lấy chén và cành cây, cậu nói: “Há miệng.”

Vân Hỏa ngồi xổm xuống, há miệng. Triệu Vân Tiêu dùng cành cây dính nước muối cẩn thận làm sạch răng cho Vân Hỏa. Buổi tối Vân Hỏa vẫn sẽ biến thành dã thú để cậu lau mặt đánh răng, hôm nay lại là lần đầu tiên với hình thái hình người. Triệu Vân Tiêu rửa rất nghiêm túc, nhưng bị “người” chăm chú nhìn chằm chằm, mặt cậu có chút nóng bừng.

Vân Hỏa trên dưới đều có hai chiếc răng nanh nhọn dài, tương tự vị trí răng nanh của nhân loại. Triệu Vân Tiêu nhớ rõ người kia (Ba Hách Nhĩ) hình như không có, tuy nhiên cậu cũng không đặc biệt để ý. Dù sao Vân Hỏa vốn dĩ là thú nhân chưa tiến hóa hoàn toàn, có mấy chiếc răng nanh cũng rất bình thường. Mặc kệ Vân Hỏa lớn lên đáng sợ đến cỡ nào, đối với cậu tuyệt đối là ôn nhu, hơn nữa tuyệt đối, tuyệt đối sẽ không làm tổn thương cậu. Nhìn quen rồi, cậu ngược lại cảm thấy Vân Hỏa như vậy rất ngầu, rất đẹp trai.

Rửa sạch răng, lại lau mặt cho Vân Hỏa, Triệu Vân Tiêu hôn một cái lên khuôn mặt ướŧ áŧ của Vân Hỏa: “Được rồi, em đi nấu cơm.” Vân Hỏa che lại chỗ bị hôn, nỗi bi thương trong đáy mắt càng đậm sau khi Triệu Vân Tiêu rời đi.

Ăn sáng xong, Triệu Vân Tiêu cho rằng Vân Hỏa vẫn sẽ đi săn, nào biết Vân Hỏa lại đi thu thập đồ đạc. Hắn mang da khủng long còn dư lại trong nhà kho, mười mấy khúc xương khủng long thô tráng, tất cả da chuột chũi, còn có kim xương, sợi gai, gân và những vật tốt nhất khác, cùng với những vật dụng Triệu Vân Tiêu thường dùng, tất cả đều được đóng gói. Triệu Vân Tiêu hỏi: “Chúng ta chuyển nhà sao?”

Động tác đóng gói của Vân Hỏa dừng lại một chút, làm động tác đi ra ngoài. Triệu Vân Tiêu nhíu mày: “Chúng ta đi đâu?”

Vân Hỏa không trả lời, hắn rất nhanh đóng gói xong một bọc đồ lớn, sau đó là bọc thứ hai chứa những thứ Triệu Vân Tiêu phơi khô như thảo dược, thịt muối,... Triệu Vân Tiêu hỏi không ra nguyên cớ, chỉ có thể đi giúp đỡ, nhưng lại bị Vân Hỏa đẩy sang một bên, không cho cậu động tay.

Đóng gói xong hai bọc đồ lớn, Vân Hỏa lại lấy túi của Triệu Vân Tiêu, bỏ cái hộp dẹt lớn đặt trên giường vào trong túi, sau đó treo lên người Triệu Vân Tiêu. Triệu Vân Tiêu có thể xác định là muốn chuyển nhà.

“Đừng quên điện thoại di động.” Cậu nhắc nhở.

Động tác của Vân Hỏa lại dừng một chút. Câu này hắn nghe hiểu được, bất quá hắn chỉ gật gật đầu, sau đó mỗi tay xách một bao đi ra khỏi hang động. Triệu Vân Tiêu rất lưu luyến, cậu đã có tình cảm với nơi này, nơi đã trở thành một tổ ấm.

Vân Hỏa biến thành dã thú, quỳ rạp trên mặt đất. Triệu Vân Tiêu treo hai cái bao lớn lên cổ Vân Hỏa theo ý hắn, sau đó bò lên lưng Vân Hỏa. Đồ trong nhà rất nhiều, Vân Hỏa có lẽ phải chia thành vài lần mới dọn đi được. Chẳng lẽ là vì mùa đông sắp tới, bọn họ muốn tìm một nơi ấm áp hơn?

Vừa bò lên, Triệu Vân Tiêu lại vội vàng xuống: “Phải lấy một cái túi.”

Cậu đã làm vài cái túi da thú có thể treo lên cổ Vân Hỏa, tiện cho Vân Hỏa vận chuyển đồ đạc. Cậu cũng không biết nơi sắp chuyển đến xung quanh có những gì, mang theo một cái túi sẽ tiện hơn.

Vác túi lên người, Triệu Vân Tiêu bò lên lưng Vân Hỏa. Một tay thuần thục nắm chặt vòng lông dày đặc trên cổ Vân Hỏa, một tay nắm lấy bọc đồ treo trên cổ hắn, hai chân kẹp chặt, Triệu Vân Tiêu nói: “Xong rồi.”

Vân Hỏa dừng lại tại chỗ một lát, lúc này mới dang cánh, lấy đà, bay xuống vách núi. Triệu Vân Tiêu đã không còn sợ kiểu bay lượn không có biện pháp an toàn này nữa. Cậu cố gắng kéo bọc đồ về phía lưng Vân Hỏa để cổ hắn không bị mỏi, cũng có thể bay ổn định hơn. Gió thổi mạnh khiến cậu hơi không thoải mái, Triệu Vân Tiêu đành vùi mặt vào cổ Vân Hỏa. Chờ bay qua rừng rậm, Vân Hỏa liền giảm tốc độ bay.

Dọc đường đi đều không thấy bóng dáng của thú nhân, chỉ có dã thú đang chạy. Bay ước chừng một giờ, Vân Hỏa hạ cánh, để Triệu Vân Tiêu nghỉ ngơi. Triệu Vân Tiêu xoa xoa khuôn mặt bị gió thổi đến cứng đờ, cảm thán: “Chúng ta chuyển nhà xa như vậy à?”

Vân Hỏa dùng vòng lông dày đặc trên cổ mình sưởi ấm khuôn mặt Triệu Vân Tiêu. Sau khi cậu nghỉ ngơi đủ, họ lại lên đường.

Trên đường lại dừng thêm một lần, tổng cộng bay hơn ba giờ. Cho dù Vân Hỏa vẫn luôn bay ở tầng trời thấp, tốc độ cũng không phải đặc biệt nhanh, nhưng hành trình hơn ba giờ cũng rất dài.

Khi Vân Hỏa bay lên và vượt qua một mảnh rừng cây thưa thớt hơn nhiều so với rừng rậm dưới chân họ, Triệu Vân Tiêu phát hiện một số dã thú kỳ lạ.

Dã thú nhìn thấy họ, thần sắc rõ ràng chấn động, sau đó bắt đầu rống to với những dã thú xung quanh. Những con có cánh thì bay lên, những con không có cánh thì nhanh chóng chạy về một hướng nào đó. Triệu Vân Tiêu rất bực bội, dã thú ở đây sợ người sao? Kỳ lạ. Cậu nhìn Vân Hỏa, liền thấy Vân Hỏa dường như không nhìn thấy những dã thú đó, bay vυ"t qua bên cạnh họ. Triệu Vân Tiêu quay đầu lại, những dã thú trên không đập cánh, rõ ràng hoảng sợ.

Bọn chúng sợ Vân Hỏa sao? Triệu Vân Tiêu quay đầu lại, sờ sờ đầu Vân Hỏa, trong lòng có chút không thoải mái. Tại sao phải sợ Vân Hỏa? Những dã thú đó cũng là thú nhân sao? Phản ứng rõ ràng như con người vậy.

Vân Hỏa mang theo Triệu Vân Tiêu bay về phía bộ lạc. Sau khi bị đuổi đi hoàn toàn, hắn thường lén lút chạy về thăm a ba. Nhìn thấy sức khỏe a ba ngày càng không tốt, hắn liền không trở về nữa. Bộ lạc vẫn ở vị trí trong ký ức của hắn. Xem ra sau khi hắn rời đi bộ lạc liền khôi phục yên tĩnh, không bị lũ lụt cuốn trôi nữa. Hắn quả nhiên là ác linh.

Dọc đường đi, đυ.ng phải vài nhóm dã thú, nhìn thấy hai người đều hoảng sợ tột độ, không có ngoại lệ. Không so không biết, hình thể hình thú Vân Hỏa so với thú nhân đồng loại cũng rất lớn. Ngay cả thú nhân duy nhất Triệu Vân Tiêu từng gặp trước đây (Ba Hách Nhĩ), hình thú cũng nhỏ hơn Vân Hỏa nhiều. Những dã thú khác gặp trên đường không có con nào to hơn Vân Hỏa, con lớn nhất cũng nhỏ hơn Vân Hỏa một cái đầu.

Triệu Vân Tiêu rất vừa lòng về điều này. Vân Hỏa của cậu nhất định là thú nhân cường tráng nhất, dũng mãnh nhất, uy vũ nhất trên thế giới xa lạ này.

Bay rất lâu, Triệu Vân Tiêu ước chừng hơn một giờ, tốc độ Vân Hỏa rõ ràng chậm lại. Triệu Vân Tiêu ngẩng đầu, mắt lộ ra kinh ngạc, phía trước là… Đó là thôn xóm sao? Một kiểu quần cư của nhân loại đã sớm biến mất trong lịch sử.

Rất nhiều người đi ra từ thôn xóm, có người nháy mắt biến thành dã thú. Một số dã thú bay lên, một số dã thú không có cánh thì cảnh giác đứng ở lối vào. Ở khoảng cách khoảng 50 mét so với họ, Vân Hỏa hạ cánh. Lông mày Triệu Vân Tiêu nhíu lại. Vì sao những người này đều tỏ ra như gặp đại địch?

Cậu trèo xuống lưng Vân Hỏa. Vân Hỏa biến thành hình người, một tay xách hai bọc đồ, tay kia nắm lấy tay Triệu Vân Tiêu.

Lúc này, hai người đi ra từ thôn xóm. Trong đó có một người Triệu Vân Tiêu đã từng gặp, chính là Ba Hách Nhĩ. Đối phương nhìn thấy họ rất kinh ngạc, nhưng dường như còn có điều gì khác, căng thẳng?

Vân Hỏa nắm chặt tay Triệu Vân Tiêu, sắc mặt lạnh lùng nhấc chân đi. Triệu Vân Tiêu kéo nhẹ hắn, Vân Hỏa dừng lại, cúi đầu nhìn xuống. Triệu Vân Tiêu hỏi: “Chúng ta phải chuyển đến đây ở sao?”

Người ở đây rõ ràng không chào đón họ, hay nói đúng hơn là không chào đón Vân Hỏa.

Vân Hỏa vẫn im lặng, hắn cắn chặt hàm dưới, nắm tay Triệu Vân Tiêu đi về phía trước. Triệu Vân Tiêu cảm giác không ổn chút nào, Vân Hỏa tại sao lại dẫn cậu đến nơi này? Người kia tìm Vân Hỏa rốt cuộc là có chuyện gì?

Theo từng bước chân đến gần, các thú nhân vây quanh ở lối vào bộ lạc phát ra một vài tiếng xôn xao, họ căng thẳng nhìn chằm chằm Vân Hỏa, nhưng lại rất tò mò nhìn Triệu Vân Tiêu. Vân Hỏa buông tay Triệu Vân Tiêu ra, cúi người một tay ôm cậu lên. Triệu Vân Tiêu bị những dã thú xa lạ kia nhìn chằm chằm cũng rất không thoải mái, vừa lúc Vân Hỏa ôm cậu lên, cậu đơn giản ôm lấy cổ hắn, vùi mặt vào.

Vân Hỏa ôm Triệu Vân Tiêu bước nhanh đi qua. Khang Đinh và Ba Hách Nhĩ vừa nhận được tin liềm tức tốc đi ra. Họ không ngờ hắn lại tự mình trở về, nhất thời không biết ứng đối như thế nào. Đặc biệt là Khang Đinh, hắn không biết đứa con trai này lại lớn lên cao lớn, cường tráng đến thế. Thú nhân rời khỏi tộc nhân đáng lẽ phải sống vô cùng gian khổ, nhưng đứa con trai này trông rõ ràng sống rất tốt, thậm chí còn hùng tráng hơn cả con trai trưởng Ba Hách Nhĩ! Sao có thể?

Dưới ánh mắt khó hiểu của Khang Đinh, Vân Hỏa đã đi tới trước mặt. Hắn lạnh lùng nói với Khang Đinh và Ba Hách Nhĩ: “Ta đến xem a ba của ta.”

Lời hắn nói ra, trừ Khang Đinh và con trai, những người khác đều nhìn về phía tộc trưởng. Họ đều biết bạn đời của tộc trưởng bệnh rất nặng. Ngõa Lạp nhận được tin tức cũng đi ra. Hắn nhìn giống cái trong lòng Vân Hỏa, rõ ràng sửng sốt, sau đó thần sắc nghiêm túc nói: “Cho chúng nó đi vào.”

Thân thể Khang Đinh và Ba Hách Nhĩ co thắt lại, tránh ra lối vào. Được vu sư cho phép, những người khác cũng đều chậm rãi tránh ra, tuy nhiên họ vẫn giữ nguyên hình thú, làm tốt chuẩn bị chiến đấu bất cứ lúc nào. Vân Hỏa bước chân nặng nề đi vào bộ lạc mà hắn đã rời đi mười mấy năm. So với lúc hắn rời đi, bộ lạc đã thay đổi rất nhiều, điều duy nhất không thay đổi chính là mọi người vẫn sợ hãi hắn. Sợ hãi…hắn!