Editor: Lọ Đường Nhỏ
Cũng khó trách cha Triệu Vân Tiêu luôn nhắc đến chuyện con cái. Nhà Thiên Tuấn và nhà cậu vẫn luôn là hàng xóm, nhìn cha Thiên Tuấn dẫn theo sáu đứa cháu, cha cậu chắc chắn cũng thấy thèm thuồng. Trong số sáu người con của Thiên Tuấn và Thạch Phương, đứa con thứ tư là người trung tính nên đương nhiên là đứa trẻ được cưng chiều nhất nhà. Bé luôn được Thiên Tuấn tự tay chăm sóc, khác hẳn năm đứa còn lại được giao cho người máy bảo mẫu hoặc ông bà hai bên lo liệu.
Đến nhà Thiên Tuấn, Triệu Vân Tiêu vừa mở cửa đã nghe thấy tiếng trẻ con la hét. Cậu cười bước vào gọi: "Thiên Tuấn!"
"Vân Tiêu?"
Thiên Tuấn ôm đứa con trai thứ tư, bé Thạch Hoàn Nhi - bốn tuổi, từ phòng trẻ đi ra, thấy cậu liền cười hỏi: "Ngọn gió nào thổi cậu tới đây vậy?"
Triệu Vân Tiêu đón lấy Thạch Hoàn Nhi vào lòng, yêu thích nói: "Tớ không có việc gì, qua thăm cậu và mấy đứa con nuôi."
Thiên Tuấn lườm cậu, nói: "Cậu đã có sáu đứa con nuôi rồi, chừng nào mới chịu sinh con ruột đây hả?"
Nụ cười trên mặt Triệu Vân Tiêu hơi gượng gạo: "Chờ thêm hai năm nữa, không vội."
Thiên Tuấn lắc đầu: "Vân Tiêu, cậu đừng chờ nữa. Tớ còn muốn con nuôi tớ và con nuôi cậu lớn lên cùng nhau cơ. Hai đứa lớn nhà tớ đã chín tuổi rồi, cậu đợi thêm hai năm nữa, con cậu phải gọi hai đứa lớn nhà tớ bằng chú rồi đấy."
Triệu Vân Tiêu bật cười: "Cậu cũng quá lời rồi."
"Tớ không quá lời, là đang nói cậu nên sinh đi thôi. Có người trung tính nào như cậu không, kết hôn lâu năm vậy rồi mà chưa chịu có con." Nói đoạn, Thiên Tuấn ghé tai thì thầm: "Không lẽ Lâm Minh Viễn nhà cậu có vấn đề gì à?"
Triệu Vân Tiêu đẩy Thiên Tuấn ra, nhìn tiểu Hoàn Nhi đang nằm trong lòng mình, may mắn là thằng bé không nghe thấy, nói: "Anh ấy rất tốt, chỉ là hai đứa tớ chưa tính có con sớm. Minh Viễn bận quá, tớ không muốn anh ấy về đến nhà còn phải chơi với con, nghe con làm ồn."
Thiên Tuấn nhún vai: "Đúng là Minh Viễn nhà cậu bận đến nỗi ba tớ cũng biết. Thôi, tối nay ở lại ăn cơm với tớ đi. Chồng tớ đi công tác, tối nay không về."
Lời nói của Thiên Tuấn khiến Triệu Vân Tiêu thấy dễ chịu hơn rất nhiều: phải chăng đàn ông làm trụ cột gia đình đều vất vả như vậy? Cậu nói: "Tối nay tớ phải qua thăm cha, không ăn ở đây được."
"Vậy cậu trông tiểu Hoàn Nhi giúp tớ một lúc, tớ đi giao hàng đây."
"Được."
Thiên Tuấn tự mở một cửa hàng trực tuyến bán trang sức cho người trung tính nên lúc nào cũng tràn đầy sức sống. Nhìn bạn liên hệ với nhà cung cấp, Triệu Vân Tiêu lại cảm thấy mình thật vô dụng. Cậu rất muốn đi làm, nhưng Lâm Minh Viễn không cho phép. Minh Viễn nghĩ đàn ông nên là người toàn tâm lo cho "vợ" mình. Triệu Vân Tiêu vẫn luôn muốn mở một cửa hàng trực tuyến bán thực phẩm, nhưng chỉ dám nghĩ trong đầu.
Thạch Hoàn Nhi ngoan ngoãn ngồi trong lòng Triệu Vân Tiêu chơi đồ chơi trí tuệ. Triệu Vân Tiêu xoa đầu, vuốt khuôn mặt nhỏ mềm mại của bé. Cậu thật sự rất muốn làm ba, rất muốn.
Ở nhà Thiên Tuấn đến gần năm giờ chiều, Triệu Vân Tiêu chào tạm biệt để đến chỗ cha mình. Lên xe, cậu gọi điện cho Lâm Minh Viễn. Lần này Lâm Minh Viễn đã nghe máy. Triệu Vân Tiêu bảo cha muốn hai người qua ăn cơm tối. Lâm Minh Viễn khó xử nói: "Tối nay anh phải tiếp khách, không đi được. Em giúp anh nói lời xin lỗi với cha nhé, cuối tuần anh sẽ qua thăm ông."
"Được rồi. Tối anh uống ít rượu thôi nhé."
"Anh sẽ chú ý."
Triệu Vân Tiêu không hỏi Minh Viễn vì sao lúc trước lại tắt máy. Cậu lái xe đến nhà cha mình. Trong nhà không chỉ có cha mà còn có chú Quách, bạn thân của cha. Triệu Vân Tiêu đưa chai rượu ngon và món điểm tâm tự làm cho cha, rồi không khỏi nhìn chú Quách vài lần. Chú Quách là đàn ông, vẫn luôn chưa kết hôn. Kể từ khi mẹ mất, chú Quách thường xuyên qua thăm cha cậu. Trong lòng Triệu Vân Tiêu cũng hy vọng cha có thể tìm thêm một người bầu bạn, sống một mình quá cô đơn. Trong xã hội hiện tại, không có khái niệm đồng tính hay dị tính, hai người đàn ông vẫn có thể kết hôn.
Chú Quách vào bếp nấu ăn. Triệu Vân Tiêu ở phòng khách trò chuyện với cha. Việc con rể bận đến nỗi không có thời gian về ăn cơm vẫn khiến Triệu Phú Cường canh cánh, không chỉ vì Lâm Minh Viễn không đến tối nay. Mười lần ông hẹn con trai ăn cơm, Lâm Minh Viễn đã có đến một nửa không thể có mặt. Triệu Phú Cường vốn không thích con trai tìm một thương nhân, giờ Lâm Minh Viễn lại bận rộn như vậy, ông đương nhiên đau lòng cho con trai mình. Nhưng cũng như mọi lần, Triệu Vân Tiêu lại khuyên cha thông cảm cho sự bận rộn của Lâm Minh Viễn, dù sao anh ấy như vậy cũng là để cuộc sống của họ tốt hơn.
Chủ đề lại xoay sang chuyện con cái: "Tiền đủ xài là được rồi. Con có trợ cấp hàng tháng của chính phủ, cha có tiền lương không cần con nuôi. Việc quan trọng nhất của hai đứa là mau chóng sinh con thôi."
Quách Hành Lỗi từ nhà bếp bước ra khuyên nhủ: "Phú Cường, ông cũng đừng giục Vân Tiêu mãi, bọn trẻ có kế hoạch của riêng chúng. Vân Tiêu chỉ cần quyết định có con là sẽ có ít nhất hai đứa, ông cứ an tâm chờ làm ông nội là được."
Được Quách Hành Lỗi khuyên, sắc mặt Triệu Phú Cường dịu hơn, nhưng vẫn nói: "Chuyện con cái không được kéo dài."
Triệu Vân Tiêu chỉ có thể trả lời: "Con sẽ có mà."
Bữa tối là do Quách Hành Lỗi nấu. Triệu Vân Tiêu định giúp nhưng bị chú Quách đuổi ra khỏi bếp. Ăn cơm xong, chú ấy cũng không cho Triệu Vân Tiêu động vào, tự mình dọn rửa. Triệu Vân Tiêu vốn muốn hỏi cha về chuyện của chú Quách, nhưng Triệu Phú Cường đã thẳng thắn trước: "Vân Tiêu…."
Triệu Phú Cường dừng lại một lát, trầm giọng nói: "Cha muốn đăng ký kết hôn với chú Quách của con."
Đôi mắt Triệu Vân Tiêu mở to, sau đó bình tĩnh: "Quả nhiên là thế." Thấy phản ứng của con trai không quá kịch liệt, Triệu Phú Cường đã an tâm một nửa. Quách Hành Lỗi đang rửa chén trong bếp cũng dừng lại lắng nghe. Triệu Phú Cường nói tiếp: "Chú Quách của con vẫn luôn thích cha, nhưng vì cha có mẹ con nên chú ấy chưa bao giờ nói ra. Chú ấy vì cha mà không kết hôn, cũng không tìm ai khác. Giờ mẹ con không còn nữa, cha..."
"Cha."
Triệu Vân Tiêu cắt ngang sự do dự của ông, nói: "Con nhìn ra được chú Quách đối xử với cha rất tốt. Chỉ cần cha thích, con không phản đối. Nói thật, có một người ở bên cạnh chăm sóc cha, con càng yên tâm hơn."
Triệu Phú Cường sửng sốt, sau đó cười lớn: "Cha biết ngay con sẽ không phản đối mà."
Triệu Vân Tiêu cười nói: "Chú Quách đã đợi cha nhiều năm như vậy, hai người sớm đăng ký kết hôn đi. Con tin rằng mẹ cũng sẽ rất vui."
Triệu Phú Cường ôm vai con trai, cảm kích nói: "Cảm ơn con, Vân Tiêu."
"Cha, con chỉ muốn cha hạnh phúc."
Triệu Vân Tiêu ôm lấy eo cha. Cậu thường xuyên nép vào lòng cga như thế khi còn nhỏ. Nghĩ đến trạng thái hôn nhân hiện tại của mình, Triệu Vân Tiêu vội vàng nén lại sự chua xót trong mắt. Quách Hành Lỗi từ trong bếp đi ra. Triệu Vân Tiêu trêu chọc gọi: "Chú Quách, sau này con có phải gọi chú là "ba Quách" không?"
Quách Hành Lỗi không bận tâm nói: "Tùy con muốn gọi là gì cũng được." Ông ngồi xuống bên cạnh Triệu Phú Cường, nắm lấy tay ông: "Chú sẽ chăm sóc tốt cho cha con, dùng nửa đời còn lại để yêu thương ông ấy."
"Con tin tưởng điều đó."
Kỳ thực, điều cậu mong muốn chỉ là tình cảm đơn giản như vậy, không cần giàu có, chỉ cần có thể ở bên nhau ăn cơm, trò chuyện. Đã bao lâu rồi cậu không cùng Minh Viễn ngồi lại tâm sự đàng hoàng?
Trở về từ nhà cha, không gian yên tĩnh đến đáng sợ. Tắm rửa xong, cậu đọc sách đến mười hai giờ, Lâm Minh Viễn vẫn chưa về. Triệu Vân Tiêu đành tắt đèn đi ngủ. Nửa đêm mơ màng, cảm giác đệm giường rung lên một chút. Triệu Vân Tiêu, người vốn ngủ không yên, liền an tâm chìm vào giấc ngủ. Minh Viễn đã về rồi.
Buổi sáng tỉnh lại, cậu mở mắt liền nhìn thấy khuôn mặt đang ngủ của Lâm Minh Viễn. Triệu Vân Tiêu nén lại ham muốn chui vào lòng anh, si ngốc nhìn anh hơn nửa ngày. May mắn là Minh Viễn dù bận vẫn chú ý ăn uống, không có vẻ gầy ốm. Đã tám giờ, Triệu Vân Tiêu nhẹ nhàng xuống giường đi làm bữa sáng. Cậu không muốn Lâm Minh Viễn mua người máy bảo mẫu, vì nhà chỉ có hai người, việc nhà không nhiều, một mình cậu hoàn toàn có thể lo được. Nếu có thêm ai đó chia sẻ việc nhà, cậu càng không biết phải làm gì mỗi ngày.
Rửa mặt xong, Triệu Vân Tiêu vào bếp làm bữa sáng thật phong phú, hiếm khi Minh Viễn ở nhà mà. Hơn chín giờ, Lâm Minh Viễn từ trên lầu đi xuống. Triệu Vân Tiêu đang đợi ở phòng khách lập tức đứng dậy: "Minh Viễn, dậy rồi à."
"Ừm, em dậy lúc mấy giờ?" Lâm Minh Viễn ngáp một cái bước tới hỏi.
"Em dậy lúc hơn tám giờ. Hôm nay anh còn phải đến công ty à? Gần đây anh mệt như vậy, ở nhà nghỉ ngơi một ngày đi."
Lâm Minh Viễn vẫn còn ngái ngủ nói: "Không được, vẫn phải đến công ty. Gần đây đang bàn một dự án lớn, anh không thể nghỉ được."
Triệu Vân Tiêu ít nhiều có chút thất vọng, sau đó nói: "Vậy ăn cơm đi thôi, em làm xong cả rồi."
"Ừm."
Triệu Vân Tiêu đặt bữa sáng lên bàn. Cậu đã ăn qua nên ngồi đối diện nhìn Lâm Minh Viễn ăn. Minh Viễn rõ ràng đang rất đói, ăn uống ngon miệng. Do dự rất lâu, Triệu Vân Tiêu nói: "Minh Viễn, em muốn có con."
Đang ăn bánh bao, Lâm Minh Viễn ngẩng đầu lên, nhíu mày. Vừa thấy vẻ mặt đó, Triệu Vân Tiêu nén sự chua xót trong lòng, nói: "Cha vẫn luôn thúc giục em, bản thân em cũng muốn làm ba. Em ở nhà không có việc gì làm, vừa lúc có thể tự mình chăm sóc con."
Nuốt thức ăn, Lâm Minh Viễn nói: "Chúng ta không phải đã nói sau ba mươi tuổi rồi mới tính đến chuyện con cái sao? Anh hiện tại rất bận, về nhà chỉ muốn nghỉ ngơi. Em trai anh đã có con rồi, bên anh không có áp lực nối dõi tông đường, em cũng không cần tạo áp lực cho mình. Chỉ cần chúng ta muốn là em sẽ nhanh chóng có con thôi. Chờ anh bận xong đợt này, anh sẽ đưa em ra ngoài nghỉ dưỡng."
Triệu Vân Tiêu không khỏi hỏi: "Minh Viễn, có phải anh không thích con nít không?"
Lâm Minh Viễn cúi đầu ăn cháo, tránh ánh mắt nhìn thẳng của Triệu Vân Tiêu, nói: "Không phải đặc biệt thích, cũng không phải đặc biệt không thích." Sau đó anh ngẩng đầu lên: "Anh quen nhân sinh mỗi giai đoạn đều có kế hoạch và sắp xếp riêng, không muốn phát sinh chuyện vượt ngoài kế hoạch."
Triệu Vân Tiêu thở dài một tiếng trong lòng, rồi lại lần nữa thỏa hiệp: "Thôi được. Nhưng tuần này anh phải cùng em về nhà cha, ăn một bữa cơm."
"Được. Tuần sau anh phải đi công tác, chắc khoảng mười ngày."
"Đi đâu?"
"Đến nhiều nơi."
Nhận thấy Minh Viễn không muốn giải thích chi tiết, Triệu Vân Tiêu cũng không hỏi. Chuyện con cái lại bị gác sang một bên, bàn cơm rơi vào im lặng. Triệu Vân Tiêu không tìm được chủ đề nào để nói, còn Lâm Minh Viễn chuyên tâm ăn cơm rõ ràng cũng không có ý định trò chuyện. Ăn uống xong, Minh Viễn thay quần áo rồi đi làm.
Triệu Vân Tiêu ngồi trong phòng khách đọc sách. Không có việc gì làm, cậu cảm thấy cuộc sống cứ thế này thật đáng sợ, dường như chỉ còn lại việc chờ Minh Viễn về nhà. Cậu thật sự muốn đi làm, nhưng lại không muốn vì chuyện này mà gây bất hòa với Minh Viễn.
Có lẽ, cậu nên lén trở lại công ty tìm việc, dù là công việc nhỏ cũng không sao. Cậu sẽ sớm buồn bực đến phát điên nếu cứ tiếp tục thế này. Tuy nhiên, công việc phù hợp với người trung tính rất ít. Đây không phải là kỳ thị giới tính, mà là vì lí do an toàn. Một người trung tính đến nơi có nhiều đàn ông làm việc, chẳng khác nào thả dê vào miệng sói. Mà những người đàn ông đó sẽ không quan tâm đến việc cậu đã có chồng hay chưa.
Nghĩ là làm, Triệu Vân Tiêu lên lầu thay quần áo rồi ra ngoài. Lái xe đến công ty, đỗ xe ở gara ngầm, cậu lại do dự. Minh Viễn gần đây bận rộn như vậy, cậu còn đến làm phiền chuyện công việc, liệu có không tốt không?
Trong lúc đang do dự, một chiếc xe thể thao đỗ vào chỗ trống bên cạnh. Triệu Vân Tiêu thấy chiếc xe này hơi quen mắt. Năm ngoái Minh Viễn hình như có tặng cậu một chiếc y hệt, nhưng vì cậu không quen lái nên đã bảo Minh Viễn tự lái. Sau này Minh Viễn dường như cũng không lái nữa, cậu cũng không hỏi chiếc xe này đã đi đâu.
Người trên chiếc xe thể thao vẫn chưa bước xuống. Triệu Vân Tiêu vẫn còn do dự có nên lên tìm Minh Viễn hay không. Cậu lấy di động ra, nhiều lần định gọi cho Minh Viễn, lại sợ quấy rầy. Cửa sổ xe thể thao bên cạnh được hạ xuống. Triệu Vân Tiêu nhìn sang, thấy người trong xe là một phụ nữ thật xinh đẹp, trang điểm nhẹ nhàng.
Người phụ nữ dường như đang đợi ai đó, cô cầm di động thò đầu ra ngoài cửa sổ nhìn về phía thang máy. Triệu Vân Tiêu cũng tò mò nhìn, cậu đoán rằng cô đang đợi bạn trai. Hơn mười phút sau, có một người bước nhanh về phía này.
Nhưng khi Triệu Vân Tiêu nhìn thấy dáng vẻ của đối phương, máu huyết trên mặt cậu lập tức rút hết. Người đó vội vàng đi ngang qua đầu xe cậu, không hề chú ý đến có một người quen thuộc đang ở trong xe. Người đó nhanh chóng lên xe của người phụ nữ, cửa sổ xe đóng lại, và chiếc xe khởi động rời đi.