Chương 19

Editor: Lọ Đường Nhỏ

Vốn dĩ Triệu Vân Tiêu cho rằng lần này sẽ cùng Vân Hỏa làm đến bước cuối cùng, nhưng kết quả Vân Hỏa vẫn không làm. Là hắn không muốn, hay là không thể? Cậu không tin Vân Hỏa không muốn, nhưng tại sao lại không thể? Vô số nghi vấn trào dâng trong lòng Triệu Vân Tiêu.

Từ hôm đó trở đi, Vân Hỏa vẫn như thường lệ, buổi sáng ăn cơm xong liền đi săn, chuẩn bị thức ăn cho mùa đông. Cậu tìm cảnh tuyết mùa đông trên máy tính bảng cho Vân Hỏa xem. Vân Hỏa gật đầu với cậu, chứng tỏ nơi này cũng có mùa đông và sẽ có tuyết rơi.

Triệu Vân Tiêu ngồi ở cửa động khâu vá quần áo. Buổi trưa hôm đó, Vân Hỏa đã mang da khủng long ra, muốn cậu làm quần áo cho hắn. Vân Hỏa không còn luôn biến thành hình thú nữa, không có quần áo mặc thật sự không tiện. Triệu Vân Tiêu đã làm cho mình vài bộ quần áo, từ nội y đến áo ngoài, ngay cả vớ, tạp dề cũng có, coi như đã tích lũy được kha khá kinh nghiệm. Làm quần áo cho Vân Hỏa đương nhiên không khó khăn gì. Chỉ là da khủng long quá cứng rắn, chỉ dựa vào móng vuốt và dao xương quá khó cắt, phải nhờ Vân Hỏa giúp đỡ, cho nên tốc độ chậm đi rất nhiều.

Ánh sáng ở cửa động vừa đủ. Hiện tại trời lạnh, ngồi ngoài trời gió thổi không thoải mái, Triệu Vân Tiêu liền chọn ngồi ở cửa động, vừa có ánh sáng lại vừa có thể tránh được gió thu. Vân Hỏa lại ra ngoài đi săn.

Đã năm ngày trôi qua kể từ hôm đó, Triệu Vân Tiêu cảm thấy không phải mình ảo giác. Tuy Vân Hỏa cố gắng biểu hiện rất bình thường, nhưng cậu có thể cảm nhận được Vân Hỏa đang có tâm sự. Bỏ qua chuyện Vân Hỏa không thể làm được bước cuối cùng kia, mấy ngày nay, chỉ cần có thời gian rảnh, Vân Hỏa liền cầm điện thoại điên cuồng chụp ảnh và quay video cho cậu.

Vân Hỏa đã thao tác điện thoại di động rất thành thạo. Các chức năng camera, quay video, trình chiếu hắn cũng đã lâu không hỏi Triệu Vân Tiêu cách thao tác. Ngay cả trò chơi nhỏ trên điện thoại Vân Hỏa cũng có thể chơi một chút. Hiện tại chiếc điện thoại đó đã hoàn toàn trở thành của Vân Hỏa. Triệu Vân Tiêu muốn hỏi Vân Hỏa bị làm sao, nhưng ngôn ngữ giữa cậu và Vân Hỏa vẫn là một vấn đề lớn, sau vài lần đều không có kết quả.

Cắt đứt sợi gai, Triệu Vân Tiêu cầm lấy chiếc áo trên đã làm xong. Vân Hỏa không thích quần áo có tay áo, cảm thấy như vậy không tiện. Triệu Vân Tiêu đành phải tháo tay áo đã khâu xuống, làm thành tay áo độc lập hình bao tay dài, bằng không mùa đông lộ ra cánh tay sẽ rất lạnh.

Làm xong phần thân trên, tiếp theo là thân dưới. Triệu Vân Tiêu làm cho mình là quần đơn giản, cậu không quen mặc váy, luôn cảm thấy bên dưới trống trơn rất khó chịu. Qυầи ɭóŧ của cậu đã sớm biến thành vải bông quý giá được cất lại.

Hiện tại qυầи ɭóŧ đang mặc được làm bằng da thú mỏng, hai bên hai sợi dây buộc một miếng vải hình tam giác hai mặt. Tuy điều kiện có hạn, nhưng thói quen hơn hai mươi năm cũng không dễ dàng thay đổi. Cũng may có một Vân Hỏa vui vẻ giúp cậu sưu tập các loại vật liệu, sự lựa chọn của Triệu Vân Tiêu cũng phong phú hơn nhiều.

Vân Hỏa vẫn luôn cảm thấy quần của Triệu Vân Tiêu rất kỳ quái, cho nên Triệu Vân Tiêu không tính làm quần cho Vân Hỏa. Thú nhân kia (Ba Hách Nhĩ) hình như mặc váy da thú, dài đến giữa đùi. Dù sao Vân Hỏa đi săn là hình thú, cũng không tồn tại vấn đề bị lộ hay không, váy thì váy đi. Bất quá cậu phải làm dài hơn một chút cho Vân Hỏa, chỗ đó của hắn hơi khoa trương. Triệu Vân Tiêu không khỏi mặt đỏ, không dám suy nghĩ vớ vẩn nữa.

Bất quá, sau khi Vân Hỏa biến thân quần áo sẽ thế nào? Lần trước người kia hình như biến thành người thì trên người đã có quần áo, chẳng lẽ quần áo cũng có thể thay đổi qua lại? Ngại vì bất đồng ngôn ngữ, Triệu Vân Tiêu cũng chỉ có thể chờ Vân Hỏa mặc bộ quần áo này vào rồi tìm kiếm đáp án.

Bên này, Ba Hách Nhĩ trở lại bộ lạc liền lập tức đi gặp a cha. Khang Đinh là tộc trưởng bộ lạc Ban Đạt Hi, cũng là a cha ruột của Ba Hách Nhĩ và Vân Hỏa. Bạn lữ của hắn, Cát Tang, bắt đầu từ hai năm trước liền không ngừng đau bụng. Vu sư Ngõa Lạp kiểm tra rất nhiều lần cũng không tìm ra nguyên nhân. Cuối cùng, ông chỉ có thể chấp nhận kết quả đau thương là Cát Tang sắp bị Thần Thú triệu hồi.

Cát Tang nằm trên giường gỗ vô cùng suy yếu. Ông ăn vào liền đau bụng, chỉ có thể uống một chút nước hầm thịt. Không thể ăn thức ăn bình thường nên ông rất gầy, càng không có sức lực lo liệu việc nhà. Đặc biệt khi thời tiết chuyển lạnh, cơn đau bụng cũng càng nghiêm trọng hơn. Từ khi ông bị bệnh, việc nhà liền rơi xuống đầu hai cha con.

Cát Tang vốn có một gia đình rất hạnh phúc, nhưng từ khi ông sinh hạ đứa con thứ hai, hạnh phúc gia đình liền tan biến. Mặc dù đứa con thứ hai đã rời khỏi bộ lạc rất nhiều năm, nhưng mỗi khi nhớ đến đứa con thứ hai bị chính bạn đời mình đuổi đi, Cát Tang liền lén lút đau lòng rơi lệ. Ông hiểu nỗi khổ của Khang Đinh, nhưng lại áy náy vì mình là a ba mà chỉ có thể trơ mắt nhìn con chịu khổ, còn chưa thành niên đã bị đuổi ra khỏi nhà, đuổi ra khỏi bộ lạc. Ông là một a ba thất bại. Cát Tang thực xin lỗi con, mặc dù đứa bé kia bị Thần Thú nguyền rủa, nhưng đó cũng là đứa con đó ông mang thai bảy tháng vất vả sinh hạ, là một phần máu thịt rơi xuống từ người ông.

Từ khi đứa con thứ hai bị đuổi đi, sức khỏe Cát Tang liền ngày càng không tốt. Khang Đinh yêu bạn đời của mình, nhưng thân là tộc trưởng bộ lạc Ban Đạt Hi, ông có trách nhiệm và nghĩa vụ cần phải thực hiện. Con của ông sẽ mang đến vận rủi cho bộ lạc. Vì Cát Tang không cho phép Khang Đinh gϊếŧ đứa bé, nên ông chỉ có thể đuổi nó đi. Ông không thể mạo hiểm tính mạng của toàn bộ tộc nhân.

Ba Hách Nhĩ đã trở lại. Khang Đinh đang ngồi trong nhà tranh liền đi ra. Ba Hách Nhĩ nói: “Con tìm được Đồ Tá, nói cho hắn a ba bị bệnh, muốn gặp hắn, Đồ Tá không nói có trở về hay không.”

Khang Đinh đối với phản ứng của đứa con trai đó cũng không ngoài ý muốn, chỉ nhàn nhạt nói: “A cha đã nói với a ba rồi, nó không nhất định sẽ trở về.”

Bà Hách Nhĩ do dự một lát, vẫn nói: “Bên cạnh Đồ Tá, có một giống cái.”

“Giống cái?” Cảm xúc Khang Đinh có dao động rõ ràng. Quy mô bộ lạc Ban Đạt Hi trong số các bộ lạc thú nhân chỉ có thể tính là là trung bình. Giống cái ở Ban Đạt Hi thưa thớt. Giống cái vị thành niên có hai người, giống cái trưởng thành chưa kết hôn chỉ có một người mà gia đình có giống cái cũng chỉ hơn mười nhà. Rất nhiều giống đực trong bộ tộc hoặc là cùng giống đực khác tạo thành gia đình, hoặc là đi bộ tộc khác tìm kiếm giống cái.

Nếu gặp phải thiên tai hoặc dã thú tấn công, giống cái là đối tượng dễ dàng bị thương vong nhất. Cho nên giống cái trong toàn bộ các bộ lạc thú nhân đều là tài nguyên quý giá nhất, cũng là đối tượng các bộ lạc tranh đoạt. Số lượng giống cái quyết định sự sinh sản và phát triển của bộ lạc, vô cùng quan trọng.

Đừng nhìn Ba Hách Nhĩ là con trai tộc trưởng, bản thân cũng là một thú nhân phi thường ưu tú, nhưng hắn đến nay vẫn chưa tìm được bạn đời. Bởi vì giống cái chưa kết hôn duy nhất trong bộ lạc đã có giống đực ái mộ, đáng tiếc không phải hắn. Ba Hách Nhĩ tính toán sau khi mùa đông đi qua sẽ đến bộ lạc khác tìm kiếm bạn đời, lại không ngờ hắn lại nhìn thấy một giống cái dị thường xinh đẹp ở chỗ em trai hắn.

“Bên cạnh Đồ Tá sao lại có giống cái?” Khang Đinh vô cùng nghi hoặc.

“Là nó đoạt tới?”

Ba Hách Nhĩ cũng đồng dạng nghi hoặc: “Con cũng không biết, nhưng mà giống cái kia rất ỷ lại hắn, Đồ Tá nói đó là bạn lữ của hắn. Giống cái kia rất đặc biệt, không giống người ở các bộ lạc xung quanh.” Quan trọng nhất là đặc biệt trắng, đặc biệt xinh đẹp.

Khang Đinh nhíu mày nói: “Đồ Tá sao lại có thể giữ một giống cái bên cạnh, nó không biết sẽ rước lấy vận rủi sao? Hơn nữa mùa đông sắp đến rồi, nó muốn làm thế nào bảo vệ vị giống cái kia?”

Ba Hách Nhĩ trả lời: “Đồ Tá nói hắn sẽ làm giống cái kia an toàn vượt qua mùa đông.”

“Nó có biện pháp nào?” Khang Đinh rất tức giận.

“Không có người nào dám vỗ ngực bảo đảm nhất định có thể cho giống cái an toàn, nó lấy đâu ra tự tin? Giống cái là thuộc về bộ lạc, nó sao lại có thể tư tàng giống cái!”

Ba Hách Nhĩ không thể không nói: “A cha, Đồ Tá đã không phải người trong bộ lạc. Hắn gặp được giống cái không mang về bộ lạc vốn dĩ cũng là điều dễ hiểu.”

Khang Đinh vẫn rất tức giận: “Nó không phải người bộ lạc càng nên giao giống cái cho bộ lạc chăm sóc. Nó sẽ hại giống cái kia!”

Ba Hách Nhĩ cũng không biết nói gì. Hắn thừa nhận vị giống cái kia đã thu hút sự chú ý của hắn, nhưng Đồ Tá đã nói giống cái là bạn lữ của hắn và giống cái nhìn qua cũng rất thích Đồ Tá, hắn sẽ không đi đoạt. Chỉ là lời a cha nói cũng đúng, Đồ Tá bị Thần Thú nguyền rủa sẽ mang đến vận rủi cho giống cái, sẽ hại giống cái. Hơn nữa sau khi mùa đông đến, Đồ Tá lại làm sao bảo vệ giống cái mảnh mai như vậy bình yên vượt qua?

Nghĩ nghĩ, Ba Hách Nhĩ nói: “A cha, con lại đi tìm Đồ Tá và giải thích với nó đi. Nếu nó thật sự rất yêu giống cái kia, con nghĩ nó sẽ đưa giống cái về bộ lạc.”

“Đợi mấy ngày nữa đi, cha đã mất đi một đứa con trai, không thể lại mất đi con.”

Trong giọng Khang Đinh có sự mệt mỏi. Tiếp xúc quá nhiều với thú nhân bị Thần Thú nguyền rủa sẽ rước lấy vận rủi. Ba Hách Nhĩ hôm nay đã gặp Đồ Tá rồi, ông không yên tâm để Ba Hách Nhĩ trong thời gian ngắn lại chạm mặt Đồ Tá. Ba Hách Nhĩ là người được đề cử tộc trưởng đời kế tiếp, Khang Đinh không thể mạo hiểm.

Ba Hách Nhĩ đối với người em trai này càng nhiều là sự sợ hãi, cho nên hắn không phản bác lời a cha nói, trầm mặc đi vào nhà tranh. Trong nhà tranh tối tăm, Cát Tang nằm trên giường vô cùng suy yếu. Nhìn thấy Ba Hách Nhĩ đi vào, mắt hắn sáng lên, hỏi: “Con tìm được Đồ Tá không?”

Ba Hách Nhĩ không đành lòng để a ba thất vọng, nói: “Hắn không ở chỗ ở cũ, con tìm một vòng cũng không tìm thấy hắn. Ngày mai con lại đi tìm hắn.”

Ánh sáng trong mắt Cát Tang lập tức ảm đạm, một tay nắm chặt bụng, mất mát nói: “A ba có lẽ không gặp được nó.”

“A ba, Đồ Tá biết ngài bị bệnh nhất định sẽ lập tức quay lại xem ngài. Sức khỏe ngài sẽ tốt thôi.” A ba bệnh nặng, Ba Hách Nhĩ trong lòng vô cùng khổ sở.

Nước mắt Cát Tang trượt xuống khóe mắt, hắn thở hổn hển nói: “Nó hận ta… Ta biết, nó hận ta… Là ta, làm nó bị Thần Thú nguyền rủa, đều là ta…” Nếu hắn có thể nhịn một chút, không sinh hạ Đồ Tá vào đêm trăng đỏ, Đồ Tá cũng sẽ không bị Thần Thú nguyền rủa. Nước mắt Cát Tang như những hạt châu bị đứt dây.

“A ba!” Ba Hách Nhĩ vội vàng an ủi, “Người đã cố gắng hết sức. Người chính là a ba sinh ra Đồ Tá, hắn sao có thể hận ngài.”

Khang Đinh lúc này đi vào. Không có thú nhân nào có thể chịu đựng được bạn đời của mình rời xa. Từ khi Cát Tang bị bệnh, Khang Đinh cũng rõ ràng tiều tụy đi. Ngồi quỳ bên giường bệnh của Cát Tang, Khang Đinh nói: “Em phải dưỡng bệnh cho tốt, chờ Đồ Tá trở về thăm em.”

“Khang Đinh… Em thực xin lỗi nó…”

“Đây không phải lỗi của em.”

Khang Đinh ôm Cát Tang lên, để hắn tựa vào lòng mình, vỗ nhẹ cơ thể gầy yếu của hắn. Ba Hách Nhĩ lui ra ngoài, cảnh tượng như vậy quá đỗi đau lòng.

“Ba Hách Nhĩ.”

Ba Hách Nhĩ đang khổ sở lập tức nén lại nỗi thương cảm, nhìn về phía phát ra tiếng, sau đó cung kính nói: “Ngõa Lạp đại nhân.”

Vu sư bộ lạc, Ngõa Lạp đi đến trước mặt Ba Hách Nhĩ, hỏi khẽ: “Ngươi tìm được Đồ Tá rồi sao?”

Ba Hách Nhĩ liếc nhìn nhà tranh, đi ra ngoài vài bước, Ngõa Lạp đi theo. Ba Hách Nhĩ nhỏ giọng: “Ta đã tìm thấy hắn nhưng hắn chưa nói có trở về hay không.”

Địa vị vu sư trong bộ lạc chỉ sau tộc trưởng. Họ phải chịu trách nhiệm chữa bệnh, đỡ đẻ, nghi thức hiến tế cho thành viên bộ tộc, địa vị quan trọng. Chỉ có giống cái mới có thể làm vu sư. Vu sư cũng có bạn lữ của mình, chỉ là nếu vu sư sinh hạ hậu duệ giống cái, thì đứa trẻ này sẽ kế thừa thân phận vu sư của hắn. Nếu chỉ có hậu duệ giống đực, thì vu sư sẽ chọn lựa giống cái thích hợp trong bộ tộc để làm vu sư đời kế tiếp, mang theo bên người bồi dưỡng từ nhỏ.

Ngõa Lạp năm nay 46 tuổi. Rất ít giống cái có thể sống quá 60 tuổi, cũng không có ai biết nếu không có thiên tai hoặc nguy hiểm khác giống cái có thể sống được bao lâu. Mỗi năm mùa đông, đều sẽ có rất nhiều giống cái không chịu nổi. Ngõa Lạp trông không có dấu vết già nua, tuy không tràn đầy sức sống tuổi trẻ như giống cái trẻ tuổi, nhưng hắn mang theo sự ổn trọng của giống cái trưởng thành.

Con trai duy nhất của hắn là một thú nhân giống đực, tên là Ô Đặc, năm nay 21 tuổi, nhỏ hơn Ba Hách Nhĩ ba tuổi. Giống cái trưởng thành chưa kết hôn duy nhất của bộ lạc, Mai Luân, chính là vị bạn đời tương lai của Ô Đặc.

Mai Luân khi 4 tuổi đã được Ngõa Lạp chọn làm vu sư đời kế tiếp, vẫn luôn được Ngõa Lạp mang theo bên người truyền thụ kiến thức vu sư. Mai Luân năm nay mười chín tuổi, sau khi mùa đông qua đi, hắn liền phải cử hành nghi thức bạn đời với Ô Đặc.

Vì Đồ Tá, quan hệ giữa Cát Tang và Ngõa Lạp rất lạnh nhạt. Bởi vì Ngõa Lạp nói Đồ Tá ở trong bộ lạc càng lâu, nguy hại cho bộ lạc càng lớn, Khang Đinh mới có thể đuổi Đồ Tá nhỏ tuổi ra khỏi bộ lạc. Mà lần này nếu không phải Cát Tang kiên trì muốn gặp Đồ Tá trước khi chết, Ngõa Lạp cũng sẽ không cho phép Ba Hách Nhĩ đi tìm Đồ Tá.

Biết a ba có khúc mắc với Ngõa Lạp, Ba Hách Nhĩ không nói ra chuyện của Triệu Vân Tiêu, chỉ nói tính toán mấy ngày nữa sẽ đi khuyên nhủ Đồ Tá. Ngõa Lạp biết Cát Tang trách hắn, nhưng hắn là vu sư, phải chịu trách nhiệm vì sự an toàn của bộ lạc, giống như trách nhiệm trên vai Khang Đinh. Hắn nhẹ nhàng gật đầu, nói: “Nếu Đồ Tá không trở về, ngươi hãy khuyên nhủ a ba ngươi cho tốt đi.”

“Vâng.”

Cũng chỉ có thể khuyên nhủ. Bà Hách Nhĩ rất mâu thuẫn. Hắn hy vọng Đồ Tá có thể trở về nhìn a ba, có lẽ bệnh của a ba sẽ tốt hơn. Nhưng lại lo lắng sau khi Đồ Tá trở về ngược lại làm bệnh tình a ba nặng thêm, thậm chí mang đến vận rủi cho bộ lạc.

Mặc dù Cát Tang không thích mình, Ngõa Lạp vẫn đi thăm Cát Tang, để lại một ít dược thảo rồi rời đi. Cát Tang vùi vào lòng bạn đời, nước mắt chảy đầy mặt: “Em muốn gặp Đồ Tá một lần trước khi chết, em nhớ nó…”

“…Được, anh sẽ bảo Ba Hách Nhĩ tìm nó. Cát Tang, em phải kiên trì lên.” Giống như con trai trưởng, nội tâm Khang Đinh cũng rất mâu thuẫn. Ông đã mười mấy năm không gặp đứa con trai kia rồi.