Chương 18

Editor: Lọ Đường Nhỏ

“Rống rống!”

Một tiếng gầm đáng sợ truyền đến. Triệu Vân Tiêu mừng đến phát khóc. Vân Hỏa đã trở lại!

“Vân Hỏa!”

Một bóng dáng đỏ đậm từ trên trời giáng xuống, móng vuốt sắc nhọn nhằm thẳng vào người vừa tới mà vung ra. Đối phương né được đòn tấn công của Vân Hỏa, ngay sau đó, hắn hô to: “Đồ Tá! Ta là Ba Hách Nhĩ! A ba bị bệnh!”

Vân Hỏa rơi xuống đất, dùng thân thể cao lớn của mình lấp kín cửa động. Triệu Vân Tiêu bò dậy từ mặt đất, chạy vội tới phía sau Vân Hỏa ôm lấy hắn. Cái đuôi của Vân Hỏa quấn lấy Triệu Vân Tiêu, gầm gừ với người vừa tới. Tên khốn này đã dọa đến Vân Tiêu!

Ba Hách Nhĩ không dám nhìn thẳng vào đôi mắt đỏ đậm của Vân Hỏa, hơi nghiêng đầu tránh đi, nói: “Đồ Tá, a ba bị bệnh. Ngõa Lạp đại nhân nói, a ba có lẽ không chịu nổi mùa đông năm nay. A ba muốn gặp ngươi.”

Mặc dù mười mấy năm nay Ba Hách Nhĩ chỉ từng nhìn thấy Đồ Tá (Vân Hỏa) từ xa vài lần, nhưng hắn sẽ không nhận sai em trai ruột của hắn.

Móng vuốt sắc nhọn của Vân Hỏa cắm vào mặt nham thạch cứng rắn. Không có niềm vui mừng của anh em gặp mặt, trong mắt hắn chỉ có phẫn nộ, lại còn có nỗi đau thương không thể nói rõ. Cảm nhận được cảm xúc của hắn, Triệu Vân Tiêu, người không còn sợ hãi vì sự xuất hiện của Vân Hỏa, vuốt ve lưng hắn, an ủi hắn.

Ba Hách Nhĩ nhìn Triệu Vân Tiêu vài lần, rồi lại nói: “Hắn là giống cái của ngươi sao? Ngươi không thể giữ hắn lại đây, hắn sẽ không chịu nổi mùa đông, hơn nữa…”

Câu tiếp theo Ba Hách Nhĩ không nói, nhưng Vân Hỏa hiểu ý hắn.

Không thể tiếp tục giữ im lặng. Vân Hỏa rút móng vuốt sắc nhọn khỏi nham thạch. Cái ngày hắn sợ hãi, cuối cùng vẫn đến, sớm hơn mong muốn của hắn quá nhiều. Không dám nhìn Vân Tiêu đang đứng phía sau, Vân Hỏa phát ra từng tiếng gầm gừ phẫn nộ trong cổ họng, sau đó, thân thể hắn biến đổi trong sự kinh ngạc của Triệu Vân Tiêu.

Trần trụi, không có bất kỳ sự che đậy nào và vẫn giữ lại dấu vết của dã thú. Tứ chi trở nên thon dài hơn, thân hình cao lớn, mái tóc đỏ bắt mắt hỗn độn phủ sau đầu, móng tay tuy không còn quá dài nhưng vẫn nguy hiểm, móng chân cũng sắc bén, cái đuôi tinh tế vẫn quấn quanh eo Triệu Vân Tiêu.

Khác với hình thái hoàn toàn là nhân loại của Ba Hách Nhĩ, Vân Hỏa giống như một thú nhân chưa tiến hóa hoàn toàn. Ba Hách Nhĩ, ngoại trừ lông trên cơ thể tương đối rậm, là một người đàn ông thuần túy hoàn toàn, hơn nữa dị thường cao lớn cường tráng, chiều cao ít nhất hơn hai mét, cơ bắp cuồn cuộn lộ ra ngoài lớp áo da thú. Nhưng so với Ba Hách Nhĩ, Vân Hỏa lại càng cao lớn và săn chắc hơn. Thân thể trần trụi của hắn ở khắp nơi đều biểu hiện ra cơ bắp cuồn cuộn, ẩn chứa sức mạnh tuyệt đối. Hắn cao hơn Ba Hách Nhĩ nửa cái đầu, thân thể cũng to hơn một chút. Trán Ba Hách Nhĩ bóng loáng, trán Vân Hỏa lại mang theo một mảng lông thú hình tam giác chưa tiến hóa hoàn toàn, trông vô cùng hung tàn.

So sánh dưới, Ba Hách Nhĩ anh tuấn hơn nhiều, tuyệt đối được gọi là một người đàn ông đẹp trai. Lông trên người Ba Hách Nhĩ tuy rậm, nhưng không có râu, đương nhiên Vân Hỏa cũng không có. Nhưng sự chú ý của Triệu Vân Tiêu hoàn toàn đổ dồn lên người Vân Hỏa. Cậu ngây ngốc nhìn Vân Hỏa đã biến thành người, trong đầu còn đang suy nghĩ: “Nguyền rủa của Vân Hỏa đã được giải trừ?”

Vân Hỏa vẫn không dám nhìn Triệu Vân Tiêu, hắn vươn tay ôm chặt Triệu Vân Tiêu vào lòng, ấn đầu cậu vào l*иg ngực cơ bắp rắn chắc của mình, không để Ba Hách Nhĩ nhìn thấy mặt Vân Tiêu nữa. Sau đó, hắn mở miệng: “Hắn là giống cái của ta!”

Thân thể Triệu Vân Tiêu chấn động. Vân Hỏa không mặc quần áo! Không, không quan trọng. Vân Hỏa, Vân Hỏa có thể nói! Giọng nói của Vân Hỏa, hóa ra là như thế này! Triệu Vân Tiêu cắn môi, run rẩy vì những phát hiện của chính mình.

“Đồ Tá, ngươi…” Ba Hách Nhĩ tỏ vẻ không tán thành.

“Hắn là giống cái của ta!” Vân Hỏa không khách khí ngắt lời Ba Hách Nhĩ.

“Cho dù Thần Thú không cho phép ta có được giống cái, hắn cũng là giống cái của ta! Ba Hách Nhĩ, nếu ngươi dám có ý đồ với hắn, ta mặc kệ ngươi có phải là anh trai ta hay không, ta đều sẽ cắn chết ngươi!”

Vẻ mặt Ba Hách Nhĩ cứng lại. Xa cách người em trai này mười mấy năm, hắn quả thực không có tư cách nói gì. Hắn chuyển đề tài: “A ba muốn gặp ngươi.”

Vân Hỏa, người bị Ba Hách Nhĩ gọi là Đồ Tá, bi phẫn nói: “Ta đã sớm bị đuổi ra khỏi bộ lạc, các ngươi không sợ ta trở về sẽ mang đến tai hoạ cho bộ lạc sao?”

Ba Hách Nhĩ hiển nhiên có sự lo lắng đó, nhưng hắn vẫn nói sự thật: “Thời gian của a ba không còn nhiều. Ngõa Lạp đại nhân nói, chỉ cần ngươi ở trong bộ lạc không quá một ngày, liền không sao.”

“Một ngày? Thật là hào phóng.” Cơ thể Vân Hỏa vẫn luôn căng cứng. Triệu Vân Tiêu rất sốt ruột, cậu không hiểu hai bên đang nói gì, nhưng rõ ràng không phải chuyện tốt. Cậu đến nơi này lâu như vậy, đây vẫn là lần đầu tiên có người đến tìm Vân Hỏa. Cậu cứ nghĩ Vân Hỏa là người cô độc… Triệu Vân Tiêu lại một lần nữa cảm thấy thân phận của Vân Hỏa không đơn giản như cậu nghĩ. Khó khăn lớn nhất hiện tại chính là ngôn ngữ.

Ba Hách Nhĩ hỏi: “Ngươi đi gặp a ba đi. A ba tuy chưa bao giờ nói, nhưng ta biết ông ấy rất lo lắng cho ngươi, cũng rất nhớ ngươi. Đồ Tá, ngươi đi gặp a ba một lần đi, có lẽ gặp được ngươi, sức khỏe a ba sẽ khá hơn.”

“…” Vân Hỏa im lặng.

Ba Hách Nhĩ lại thở dài một tiếng, nói: “Ngươi suy xét đi. A ba hiện tại thật sự rất suy yếu.”

Không khuyên bảo nữa, Ba Hách Nhĩ biến thành hình thú, nhanh chóng bay đi. Trước khi đi, hắn nhìn Triệu Vân Tiêu trong lòng Vân Hỏa thêm một cái.

Khách nhân rời đi, giữa hai vị chủ nhân lại có một loại không khí xấu hổ. Vân Hỏa buông Triệu Vân Tiêu ra, biến trở lại hình thú, sau đó cúi đầu vào hang động, chờ đợi sự xét xử từ Triệu Vân Tiêu.

Triệu Vân Tiêu vẫn đắm chìm trong niềm vui mừng và nghi hoặc: “Nguyền rủa của Vân Hỏa được giải trừ!”

Vui mừng vì Vân Hỏa quả nhiên như cậu dự đoán là người, nghi hoặc là nguyền rủa của Vân Hỏa đã được giải trừ từ lúc nào. Người vừa rồi có thể biến đổi hình người, hình thú, vậy có phải là nói Vân Hỏa kỳ thật vẫn luôn có thể biến thành hình người nhưng Vân Hỏa vì sao trước nay đều không biến trước mặt cậu?

Thấy giống cái vẫn đứng ở cửa động bên kia không để ý tới hắn, Vân Hỏa khó chịu cực kỳ. Hắn liền biết, thấy được hình người của hắn, giống cái nhất định sẽ không thích hắn nữa. Không có người thích hắn toàn thân đỏ đậm, càng không có người thích hình người của hắn. Nếu không phải a ba ngăn cản, hắn có lẽ đã bị a cha gϊếŧ chết ngay từ khi mới sinh ra. Vân Hỏa vùi đầu vào giữa hai chân trước, thống khổ rêи ɾỉ.

Thân thể Triệu Vân Tiêu chấn động, xoay người lại. Cảnh tượng trước mắt và tiếng rêи ɾỉ đau đớn truyền đến làm trái tim cậu thắt lại. Cậu không biết nỗi thống khổ của Vân Hỏa rốt cuộc là gì, nhưng cậu có thể nhìn ra được Vân Hỏa đang đau đớn, đang thương tâm. Là bởi vì thấy người vừa rồi, hay là bởi vì lời người đó nói?

Nhanh chóng chạy đến trước mặt Vân Hỏa, Triệu Vân Tiêu đè xuống sự hỗn loạn trong lòng, nâng đầu dã thú lên. Đôi mắt dã thú vẫn đỏ au, nhưng Triệu Vân Tiêu lại cảm thấy dã thú rất đau khổ. Trước kia cậu thường không hiểu vì sao tiếng kêu của dã thú đôi khi lại mang theo một tia bi thương. Hiện tại, cậu dường như đã hiểu, bởi vì trong lòng dã thú quả thật có nỗi bi thương không thể nói cho cậu biết.

“Vân Hỏa…” Xoa xoa cái đầu to của dã thú, Triệu Vân Tiêu hôn lên miệng dã thú một cái, lại sờ sờ, “Làm sao vậy?”

Vân Hỏa chấn động, vì nụ hôn của Vân Tiêu, vì sự vuốt ve và hỏi han dịu dàng như thường lệ của Vân Tiêu. Triệu Vân Tiêu lại hôn lên đôi mắt Vân Hỏa, vuốt ve thân thể hắn, dùng mặt mình cọ đầu to của hắn: “Vân Hỏa, vì sao không cho em biết anh có thể biến thành người? Ảnh sợ dọa đến em sao? Em thừa nhận nếu biết anh biến thành người em sẽ rất kinh ngạc, có lẽ một tháng cũng không thể hoàn hồn, nhưngêm sẽ không sợ anh đâu, bởi vì anh là Vân Hỏa mà.”

Làm Vân Hỏa nửa thân trên đứng thẳng, Triệu Vân Tiêu nép vào lòng hắn, tay không ngừng vuốt ve. Cậu ngẩng đầu nói: “Vân Hỏa, anh biến thành hình người đi, em vừa rồi còn chưa thấy rõ, Vân Hỏa...”

Vân Hỏa ngây ngốc nhìn Triệu Vân Tiêu, vẫn bất động, giống như bị hóa đá. Triệu Vân Tiêu dùng sự vuốt ve an ủi dã thú đang đau khổ, hết lần này đến lần khác năn nỉ Vân Hỏa biến thành hình người cho cậu xem rõ. Rất lâu sau đó, lâu đến mức cánh tay Triệu Vân Tiêu vuốt ve đến mỏi nhừ, Vân Hỏa cuối cùng cũng có phản ứng.

Thật cẩn thận liếʍ một cái lên miệng Triệu Vân Tiêu. Thấy đối phương không có bất kỳ vẻ chán ghét nào, Vân Hỏa lại liếʍ thêm, còn đưa lưỡi vào thăm dò. Triệu Vân Tiêu phối hợp để Vân Hỏa lấy lại niềm tin. Hắn lùi lại, cọ cọ Triệu Vân Tiêu đang thở dốc, sau đó đẩy cậu sang một bên, đứng dậy. Triệu Vân Tiêu cũng đứng lên, có chút căng thẳng.

Vân Hỏa lắc lắc thân thể, sau đó, trước đôi mắt trừng lớn của Triệu Vân Tiêu, thân thể hắn biến đổi. Chỉ trong chớp mắt, dã thú Vân Hỏa liền biến thành hình người Vân Hỏa.

Ngay sau đó, liền nghe Triệu Vân Tiêu khẽ kinh hô một tiếng, cậu mặt đỏ tai hồng xoay người lại, nhanh chóng kéo một tấm da thú trên giường, đưa tay ra sau đưa cho Vân Hỏa. Nghĩ lầm Triệu Vân Tiêu không thích, Vân Hỏa đang định biến trở lại hình thú, liền thấy Triệu Vân Tiêu đưa da thú cho hắn, nghiêng khuôn mặt đỏ bừng. Hắn trầm mặc nhận lấy, cúi đầu. Bộ ρᏂậи 🅢iиɧ ɖụ© giống đực khoa trương ở giữa háng rũ dài. Hắn liếʍ liếʍ môi, ngoan ngoãn quấn da thú vào.

“Vân Tiêu.”

Hai chữ này Vân Hỏa đã hô vô số lần trong lòng, nhưng đây là lần đầu tiên hắn gọi trước mặt Triệu Vân Tiêu. Triệu Vân Tiêu kinh ngạc quay đầu lại. Vân Hỏa một tay giữ da thú, đi tới, chậm rãi vươn tay còn lại, do dự ôm lấy Triệu Vân Tiêu, lại kêu một tiếng: “Vân Tiêu…”

Vân Tiêu, Vân Tiêu, Vân Tiêu của hắn… Giống cái của hắn.

Hốc mắt Triệu Vân Tiêu nhanh chóng ứ đầy nước. Cậu đột nhiên ôm chặt lấy Vân Hỏa, mừng đến phát khóc: “Vân Hỏa, Vân Hỏa, anh gọi tên em, anh gọi tên em!”

Vân Hỏa dùng hai tay ôm chặt Triệu Vân Tiêu, mang theo lời cầu nguyện đầy cảm tạ, hết lần này đến lần khác gọi tên người không sợ hắn: “Vân Tiêu! Vân Tiêu! Vân Tiêu!...”

Thân thể hai người dán chặt vào nhau, không còn là một người một thú. Vân Hỏa kích động cúi người ôm Triệu Vân Tiêu lên. Triệu Vân Tiêu hai tay vòng lấy cổ hắn, hết lần này đến lần khác kêu: “Vân Hỏa, Vân Hỏa… Anh gọi tên em, anh gọi tên em…”

Da thú rơi xuống đất, nhưng trong “lần đầu gặp mặt” này, hai người quá đỗi kích động nên không hề phát hiện. Chờ đến khi cả hai bình tĩnh lại một chút, Triệu Vân Tiêu từ trên người Vân Hỏa xuống, sau đó lại thẹn đỏ mặt quay lưng đi. Vân Hỏa cúi người nhặt tấm da thú rơi trên thảm trước giường, quấn quanh hạ thân, rồi thắt chặt.

“Vân Tiêu.”

Triệu Vân Tiêu quay lại. Thấy người nào đó cuối cùng đã không chạy đi, cậu ngẩng đầu lên, lần đầu tiên nghiêm túc tỉ mỉ nhìn ngắm dáng vẻ hình người của Vân Hỏa. Tuy vừa rồi rất sợ hãi, nhưng cậu cũng nhìn rõ dáng vẻ người đến tìm Vân Hỏa. So với đối phương, Vân Hỏa quả thật là một người chưa biến thân hoàn toàn… Dã thú? Thú nhân?

Vân Hỏa vẫn còn chút bất an. Khi còn nhỏ, bộ dạng của hắn đã khiến người ta sợ hãi. Sau khi lớn lên, vài lần ngẫu nhiên chạm trán người trong bộ lạc hoặc bộ tộc khác, đối phương đều sợ đến mức quay đầu bỏ chạy, càng đừng nói đến giống cái.

Hình người Vân Hỏa quá cao, Triệu Vân Tiêu đẩy hắn đến mép giường, bảo hắn ngồi xuống. Sau đó, cậu giơ tay sờ trán, sờ tai hắn. Vân Hỏa cúi thấp đầu để tiện Vân Tiêu sờ.

Có phải vì thế mà Vân Hỏa vẫn luôn cô độc một mình không? Ở bất kỳ xã hội nào, người có ngoại hình kỳ quái đều sẽ bị kỳ thị và xa lánh. Khi người trung tính vừa được báo cáo, họ cũng đã trải qua hơn 100 năm kỳ thị và cười nhạo. Mãi cho đến sau này, khi môi trường Trái Đất ngày càng khắc nghiệt, tỷ lệ sinh sản của nhân loại giảm mạnh, tỷ lệ sinh sản của nữ giới ngày càng thấp mà tỷ lệ tử vong lại ngày càng cao, thì người trung tính có khả năng sinh sản tốt mới bắt đầu được toàn bộ xã hội nhân loại coi trọng.

Nếu không phải mình sinh ra ở thế kỷ 27, mà là sinh ra ở thế kỷ 21, thì cậu và Vân Hỏa có lẽ cũng sẽ có chung số phận. Triệu Vân Tiêu mỉm cười với Vân Hỏa, nhón chân hôn lên miệng hắn một cái an ủi, sau đó ôn nhu nói: “Vân Hỏa, em thích anh.”

Triệu Vân Tiêu vừa nói vừa dùng tay ra hiệu, “Thích dáng vẻ dã thú của anh, cũng thích dáng vẻ hình người của anh. Anh rất ngầu.”

Triệu Vân Tiêu giơ ngón cái lên với Vân Hỏa. Vân Hỏa nhận được ký hiệu này. Mỗi lần hắn săn được con mồi rất lớn hoặc làm một chuyện gì đó mà Vân Tiêu cho là lợi hại, Vân Tiêu đều làm ký hiệu này với hắn. Vân Tiêu nói, dáng vẻ này của hắn, rất lợi hại sao? Vân Hỏa vẫn chưa thể hoàn toàn nghe hiểu ngôn ngữ của Triệu Vân Tiêu, hắn liếʍ liếʍ môi, không dám xác định.

Triệu Vân Tiêu tươi cười, làm hai ký hiệu tán thưởng, sau đó hôn lên trán, má và môi Vân Hỏa: “Anh trông rất dũng mãnh, rất đẹp trai.”

“Vân Tiêu!”

Vân Hỏa một tay ôm Triệu Vân Tiêu lên người, lực đạo làm cậu đau. Vân Tiêu không sợ hắn! Giống cái của hắn không sợ hắn! Triệu Vân Tiêu luồn ngón tay vào tóc Vân Hỏa, từng chữ từng chữ nói bên tai hắn: “Vân Hỏa, anh là Vân Hỏa của em.”

“Rống!”

Vân Hỏa gầm lên một tiếng. Chỉ trong khoảnh khắc, Triệu Vân Tiêu đã nằm trên giường đá. Còn chưa đợi cậu phản ứng, Vân Hỏa đã đè xuống. Lưỡi hắn vội vàng cạy hàm cậu. Khi Vân Hỏa muốn xé rách quần áo trên người cậu, Triệu Vân Tiêu vội vàng kêu: “Đừng xé! Đừng xé!”

Sau đó tự mình cởϊ qυầи áo. Cậu làm một bộ quần áo không dễ dàng, xé hỏng sẽ đau lòng. Tấm da thú quấn quanh hạ thân Vân Hỏa đã rơi xuống dưới giường. Thân thể Triệu Vân Tiêu run rẩy. Lần này, lần này khẳng định sẽ làm đến bước cuối cùng. Cậu không khỏi toàn thân nóng lên. Mặc dù đã thân mật với Vân Hỏa rất nhiều lần, nhưng đây là lần đầu tiên với hình người Vân Hỏa. Triệu Vân Tiêu thẹn thùng không biết nhìn đi đâu, đành phải nhắm mắt lại.

Vân Tiêu ngoan ngoãn nằm dưới thân hắn, không la hét, không sợ hãi, không né tránh, thậm chí còn chủ động cởϊ qυầи áo. Cho dù ngu dốt đến đâu, Vân Hỏa cũng hiểu lòng Vân Tiêu. Một trận đau nhói trong lòng, sự kích động của Vân Hỏa ngay lập tức hóa thành ôn nhu. Hắn đè nén dục hỏa, cẩn thận liếʍ môi Vân Tiêu, cơ thể Vân Tiêu, đôi tay vuốt ve cũng đặc biệt cẩn thận. Thân thể hắn không thể hoàn toàn hóa thành hình người, móng tay sẽ làm bị thương Vân Tiêu, răng thú quá sắc nhọn sẽ làm đau Vân Tiêu.

Bàn tay tham lam vuốt ve cơ thể mềm mại của Vân Tiêu, ngón tay cố gắng nâng lên để tránh móng tay chạm vào. Vân Hỏa vẫn như khi là dã thú, dùng đầu lưỡi nếm thử cơ thể Vân Tiêu. Hắn muốn vĩnh viễn ghi nhớ hương vị của Vân Tiêu. Triệu Vân Tiêu hai chân câu lấy eo Vân Hỏa, ngầm đồng ý tất cả hành động của Vân Hỏa. Vân Hỏa nâng chân cậu lên, ngay cả ngón chân cũng ngậm vào. Triệu Vân Tiêu rêи ɾỉ liên tục, đôi mắt nhắm chặt của cậu mở ra, liền thấy Vân Hỏa đang thành kính liếʍ cậu. Hốc mắt cậu không khỏi nóng lên.

“Vân Hỏa…” Cậu nỉ non.

Vân Hỏa ngẩng đầu, sau đó buông chân Triệu Vân Tiêu ra, nằm giữa hai chân cậu. Tiếng ngân nga của Triệu Vân Tiêu vang lên ngay lập tức, nước mắt khao khát trượt xuống. Vân Hỏa của cậu, có thể biến thành người… Thật tốt… Thật tốt…

Du͙© vọиɠ dâng trào, Vân Hỏa nuốt xuống tất cả tinh hoa Triệu Vân Tiêu tiết ra, nhưng bản thân hắn lại vẫn không hoàn toàn chiếm hữu đối phương. Thay vào đó, hắn kéo tay đối phương an ủi chính mình, sau đó phun ra trên người Vân Tiêu. Triệu Vân Tiêu thở dốc nhìn Vân Hỏa, trong mắt là vẻ khó hiểu.

Vân Hỏa không giải thích. Hắn hôn lấy miệng Vân Tiêu, ôn nhu, nhưng lại mang theo tuyệt vọng. “Vân Tiêu, anh xin lỗi, anh xin lỗi… Em là bạn lữ duy nhất anh xác định, cho nên, anh tuyệt đối không thể mang đến vận rủi và tai ương cho em.”