Editor: Lọ Đường Nhỏ
Giống cái trong lòng thực sự mệt muốn chết. Vân Hỏa cảm thấy đau lòng và vô cùng tự trách. Hắn biến thành hình người, cởi bỏ sợi dây da thú quanh eo Vân Tiêu để cậu ngủ ngon hơn, rồi nhẹ nhàng xuống giường. Đắp da thú cẩn thận cho cậu, hắn khẽ khàng rời khỏi hang động.
Hắn biết rõ, cho dù có săn được con mồi tươi ngon đến đâu, cuộc sống hắn mang lại cho giống cái vẫn vô cùng sơ sài. Đừng nói là không thể so sánh với cuộc sống trước đây của cậu, ngay cả khi so với các giống cái trong bộ lạc, điều kiện sống ở đây cũng là tồi tệ nhất.
Cho đến lúc này, Vân Hỏa vẫn không biết tên Triệu Vân Tiêu là gì, vì hắn và cậu bất đồng ngôn ngữ. Dù có thể hiểu, hắn cũng không dám tùy tiện hỏi. Vân Tiêu rõ ràng không hề hay biết về khả năng biến hình của hắn, bởi cậu chưa từng yêu cầu hắn làm vậy, và cũng vì trong chiếc hộp dẹt nhỏ không có bất kỳ hình ảnh nào về giống đực có thể thay đổi hình dạng. Chính vì cậu không biết, nên hắn càng không thể lộ ra hình người trước mặt Vân Tiêu. Dáng vẻ con người của hắn thậm chí còn đáng sợ hơn cả hình thú, khiến ngay cả bản thân hắn cũng phải căm ghét.
Hắn biết, hắn nên đưa giống cái trở về bộ lạc, nhưng hắn luyến tiếc. Nếu lúc đầu, cảm giác của hắn đối với giống cái chỉ là tò mò, thì hiện tại, sau khi có quan hệ thân mật như vậy với cậu, hắn chỉ muốn trói chặt Vân Tiêu bên mình. Hắn muốn giấu cậu đi, không để bất cứ ai phát hiện ra hay có cơ hội mang cậu đi mất. Ngẩng đầu, nhìn vầng trăng đỏ trên bầu trời, Vân Hỏa lại thấy bất an và thiếu tự tin.
Ánh trăng đỏ bao phủ lên thân hình thú nhân màu đỏ, khiến hắn trông như một thú nhân bước ra từ trăng máu. Hắn đứng đó, thật cô đơn, tịch mịch và bi thương. Nhưng sự tiêu điều này không kéo dài lâu, Vân Hỏa nhanh chóng điều chỉnh lại tâm trạng.
Trước tiên, hắn rửa sạch nồi chén bát đĩa. Sau đó, Vân Hỏa cầm một tấm da thú, biến thành hình thú rồi bay đi. Khi trở về, tấm da thú đã chứa đầy các loại nguyên liệu nấu ăn, rất nhiều thứ mà Triệu Vân Tiêu chưa từng thấy. Vân Hỏa phát hiện giống cái rất thích nấu ăn, thích nếm thử đồ ăn mới lạ. Hắn gần như lớn lên trong cánh rừng này, quen thuộc nơi nào có gì ăn được, cái gì ngon. Chỉ là bản thân hắn đối với đồ ăn cũng không có yêu cầu gì, với lại hắn vừa trở về chưa lâu, còn chưa kịp đi tìm.
Đặt nguyên liệu nấu ăn vào hang động, Vân Hỏa lại bay đi. Qua lại ba lần, Vân Hỏa chất đống nguồn thu hoạch phong phú trong hang. Xong xuôi, hắn biến thành hình người, rửa sạch tay chân và mặt, rồi vào hang động. Biết giống cái ưa sạch sẽ, Vân Hỏa cọ nhanh tứ chi trên tấm thảm trước giường, rồi mới nhẹ nhàng bước lên.
Vừa mới nằm xuống, hắn lại ngồi dậy. Nhìn Vân Tiêu đang ngủ say, hắn cầm lấy túi của cậu rồi lại xuống giường.
Ngoài động, Vân Hỏa thêm vài cành cây vào đống lửa sắp tàn, ngọn lửa lại bùng lên. Hắn thoải mái kéo chiếc túi ra, lấy từng thứ bên trong. Quả nhiên còn có một cái hộp dẹt to khác. Vân Hỏa cầm lên nghiên cứu một chút, phát hiện nó khác so với cái hộp dẹt nhỏ mà Vân Tiêu đưa cho hắn. Nghiên cứu nửa ngày mà cái hộp dẹt to vẫn cứ tối đen, hắn đành phải từ bỏ.
Tiếp theo hắn cầm một vật bằng da (ví tiền). Vân Hỏa mở ra, bên trong có một vài vật mỏng (thẻ), rút ra xem, không hiểu. Bỏ lại vào, sau đó hắn sững sờ: Đây là cái gì? Hắn rút ra một tấm vật mỏng (ảnh chụp), ánh mắt đỏ ngầu của Vân Hỏa lập tức bừng lên.
Đó là ảnh chụp chung của Triệu Vân Tiêu và Lâm Minh Viễn trong ví tiền. Vân Hỏa rất không vui. Hắn lật đi lật lại tấm ảnh đó xem, xác nhận là thật sự không thể lôi giống đực mềm yếu kia ra khỏi tấm ảnh. Ánh lửa bừng lên trong mắt hắn. Hắn "xử lý" tấm ảnh này một chút, rồi đặt lại chỗ cũ. Vân Hỏa lại xem xét những vật mỏng mềm mại, đủ mọi màu sắc (tiền mặt), xác định không còn dấu vết nào của bạn đời trước đây của giống cái, hắn mới yên tâm đặt ví tiền xuống.
Tiếp theo là một cây gậy màu đen (gậy laser phòng vệ), cái này Vân Hỏa nhận ra. Lúc huyết chiến với Thanh Bì thú, giống cái đã dùng nó để khiến Thanh Bì thú choáng váng. Đây là vũ khí rất lợi hại của giống cái, Vân Hỏa đặt xuống. Tiếp đó, chìa khóa các thứ Vân Hỏa đều không quen biết, còn có một vài trang giấy. Nhưng mục đích chính của Vân Hỏa khi lục túi là để tìm kiếm và giải quyết bóng dáng của giống đực tiền nhiệm. Hắn đem đồ vật từng thứ một thả lại vào, vẫn là dựa theo cách sắp xếp ban đầu.
Xóa hết mọi dấu vết tội lỗi, Vân Hỏa đem túi đặt lại trên giường, biến thành hình thú ôm chặt người đang ngủ say vào lòng. “Giống cái là của hắn, của hắn!”
Triệu Vân Tiêu hoàn toàn không biết Vân Hỏa đã lén làm gì. Sáng hôm sau, khi thức dậy, cậu phát hiện trong hang động có thêm rất nhiều thứ khiến cậu kinh ngạc và vui mừng. Rừng rậm quả nhiên là món quà tuyệt vời nhất của tự nhiên. Triệu Vân Tiêu làm qua loa một chút bữa sáng, rồi vui vẻ bắt đầu sắp xếp và phân loại chúng. Có nguyên liệu nấu ăn, có thảo dược, có gia vị, thậm chí còn có một cái tổ ong! Đây tuyệt đối là thứ tốt!
Triệu Vân Tiêu hưng phấn chuyên tâm sắp xếp, phân loại và ghi chép. Vân Hỏa thì nằm một bên không quấy rầy cậu, móng vuốt cầm điện thoại, nhưng ánh mắt lại dán chặt vào cái hộp dẹt to trong tay Vân Tiêu, quan sát cách cậu làm cho nó đó sáng lên và cất giữ đồ vật.
Triệu Vân Tiêu chụp lại những thứ mình nhận biết bằng máy tính bảng, sau đó viết xuống cách sử dụng. Gặp những thực vật không quen thuộc, cậu liền hỏi Vân Hỏa là để ăn hay để dùng.
Cậu làm động tác ăn, Vân Hỏa lắc đầu, Triệu Vân Tiêu liền biết là để dùng. Nếu Vân Hỏa dùng móng vuốt cọ cọ cơ thể, cậu hiểu đó là có thể dùng để xoa lên người. Nếu Vân Hỏa bịt vào chỗ cậu từng bị thương, cậu biết đó là thứ có thể chữa thương.
Còn có một số thực vật Triệu Vân Tiêu ngửi qua là biết ngay dùng làm gì. Cái nào nghe có vị đắng thì thường không phải để ăn, nếu mùi vị độc đáo, cho dù ngửi thấy sẽ hắt xì, thì có thể làm gia vị. Còn về việc dùng cụ thể như thế nào, cứ để thực tiễn giải quyết. Trong truyền thuyết, Thần Nông nếm bách thảo mới có sách “Thần Nông Thảo Mộc”, vậy sao cậu không tự làm một lần Thần Nông?
Giữa trưa, Triệu Vân Tiêu dùng nồi canh lòng già hôm qua để nấu thịt và xương cốt, còn cho thêm hai loại gia vị mới cậu vừa chọn ra. Nước hầm thịt nấu ra có một chút vị cay nồng, Vân Hỏa không thích uống. Triệu Vân Tiêu nếm thử hai loại gia vị này: hạt đậu màu đen quả thật hơi cay, một loại lá mỏng màu tím nhạt khác cũng hơi cay. Trước khi nấu chỉ ngửi thấy mùi gây hắt xì, liếʍ trên đầu lưỡi không có vị cay đặc biệt, không ngờ nấu lên lại cay.
Triệu Vân Tiêu vớt thịt đã nấu ra, cắt thành lát, hâm nóng rồi xào lại một lần nữa. Sau đó trộn với quả bánh bao cắt nhỏ, hương vị vẫn hơi cay, nhưng không khó ăn. Lúc này Vân Hỏa không còn từ chối nữa, hắn ăn hết sạch, ăn xong vẫn cứ lè lưỡi, nhưng trông có vẻ thòm thèm.
“Vân Hỏa, mấy ngày nay anh đã vất vả thí nghiệm đồ ăn rồi.”
Triệu Vân Tiêu lau mũi cho Vân Hỏa, rót một chén nước ngâm quả vàng cho hắn uống. Vân Hỏa uống cạn một hơi, sau đó tiếp tục lè lưỡi.
“Ừm, xem ra hai loại gia vị này có thể dùng làm ớt cay.”
Vừa giúp Vân Hỏa giải nhiệt, Triệu Vân Tiêu vừa viết xuống đặc điểm của hai loại gia vị. Hạt đậu nhỏ màu đen gọi là đậu hồ tiêu, lá mỏng màu tím nhạt gọi là lá ớt cay là được.
Triệu Vân Tiêu vừa ghi chép vừa cân nhắc buổi tối ăn gì. Đợi đến giờ nấu cơm, Triệu Vân Tiêu giao cho Vân Hỏa một nhiệm vụ - nhặt nhộng ong từ tổ ra. Những thứ trắng nõn mềm mại đó, Triệu Vân Tiêu vẫn không cách nào tự mình động tay. Tổ ong, sáp ong và mật ong đều là thứ đặc biệt tốt, Vân Hỏa mỗi ngày ăn nhiều thịt như vậy, nên uống một chút nước mật ong. Khi nhộng ong được bỏ vào chảo dầu chiên, mũi Vân Hỏa cử động, hắn liếʍ liếʍ lưỡi.
“Đêm nay lại có đồ ăn ngon!”
Cuộc sống bình lặng nhưng lại phong phú. Triệu Vân Tiêu thích khám phá các loại món ngon trong rừng rậm, còn Vân Hỏa, bị cậu nuôi đến kén ăn hơn, lại càng vui vẻ mỗi ngày dẫn Vân Tiêu đi thám hiểm. Hai người không chỉ tìm được nhiều món ăn ngon hơn, như nấm, mộc nhĩ, các loại hoa ăn được, mà còn có thêm nhiều gia vị, thảo dược. Gặp những thứ mà cả hai đều không chắc chắn, Vân Hỏa liền bắt động vật nhỏ đến thử nghiệm. May mắn là đến nay vẫn chưa có con vật đáng thương nào xuất hiện phản ứng trúng độc. Vân Hỏa khá rõ về các loại thực vật có độc trong rừng, khi gặp phải loại thức ăn hay động vật đó, hắn sẽ kéo Triệu Vân Tiêu đi. Dựa vào điều này, cậu sẽ biết những thực vật không thể chạm vào.
Không chỉ có thế, Triệu Vân Tiêu còn phát hiện ra những thứ tương tự cây gai trong đống thảo dược Vân Hỏa mang về. Cậu không chắc chắn, vì dù sao nơi con người hiện đại hiểu rõ nhất về thực vật là vườn bách thảo. Gần đây cậu vẫn luôn tra cứu tài liệu về cuộc sống của người xưa trong máy tính bảng. Kết hợp những tài liệu đó với đặc tính thực vật, Triệu Vân Tiêu cho rằng loại thực vật này có khả năng thuộc họ gai. Sợi bông, tơ gai, đều là vật liệu có thể dùng để làm quần áo. Điều quan trọng nhất là hạt của loại thực vật này có hàm lượng dầu rất cao. Đồng thời Vân Hỏa còn mang về cho Triệu Vân Tiêu bốn năm loại đậu khác cũng giống vậy.
Xã hội hiện đại, trong nhà đều có máy ép dầu đa năng, ở đây, cậu chỉ có thể tự mình nghĩ cách ép dầu thực vật. Triệu Vân Tiêu có thể tra cứu tài liệu, nhưng để thực hành thì phải dựa vào Vân Hỏa. Đồ trong kho hàng ngày càng nhiều, Triệu Vân Tiêu mỗi ngày đều đặc biệt bận rộn, còn phải dành thời gian đọc sách, tra cứu tài liệu. Sau khi ăn cơm tối, Triệu Vân Tiêu sẽ kéo Vân Hỏa đi học chữ, cậu thiết tha muốn có thể giao tiếp được với Vân Hỏa.
Triệu Vân Tiêu không ngại phiền phức mà viết tên mình lên bản nháp của máy tính bảng: “Vân Tiêu! Vân Hỏa, đây là tên của em, Vân Tiêu…” rồi chỉ vào chính mình. Vân Hỏa nghiêm túc niệm thầm trong lòng.
Triệu Vân Tiêu chỉ vào Vân Hỏa, rồi viết hai chữ: “Vân Hỏa, đây là tên của anh, Vân Hỏa…” Vân Hỏa gật đầu mạnh, hắn biết đây là tên Vân Tiêu đặt cho hắn. Hắn rất vui, vui vì tên hắn và Vân Tiêu tương tự nhau, vui vì hắn cuối cùng đã biết giống cái gọi là gì. Vân Tiêu… Tuy rằng phát âm hơi khó, nhưng hắn đã có thể niệm hai chữ đó rõ ràng trong lòng.
Nơi đây không có hệ thống chữ viết, Vân Hỏa cũng không hiểu Vân Tiêu đang dạy hắn cái gì. Nhưng hắn hiểu một điều: nếu hắn học được những ký hiệu kỳ lạ này, hắn có thể hiểu được những thứ trên cái hộp dẹt to kia. Vân Tiêu ngày nào cũng ôm nó để xem. Hắn muốn biết Vân Tiêu đang xem cái gì. Vân Hỏa học rất nghiêm túc, lúc rảnh rỗi, hắn dùng móng vuốt viết trên đất, luyện tập những chữ mới học. Chờ đến đêm khuya tĩnh lặng, Vân Hỏa lại biến thành hình người, khẽ khàng niệm: “Vân Tiêu…Vân Hỏa…Anh…Em…Nhà…”
Triệu Vân Tiêu cảm thấy cuộc sống của mình rất phong phú, Vân Hỏa cũng vậy, đặc biệt là vào ban đêm, hai người quấn quýt bên nhau trên giường đá, hôn môi, tận hưởng cuộc sống hạnh phúc thuộc về riêng họ.
Ngày tháng trôi qua, thời tiết rõ ràng chuyển lạnh. Sau khi dọn đến nhà mới, Triệu Vân Tiêu bắt đầu ghi chép ngày tháng trong máy tính bảng. Tính cả thời gian cậu ở bên hồ, theo cách tính của xã hội hiện đại, đã qua hơn ba tháng. Vân Hỏa đã làm cho Vân Tiêu mấy chục tấm da chuột chũi, quần áo trên người Vân Tiêu cũng hoàn toàn đổi thành quần áo làm từ da chuột chũi. Khoác lên mình bộ đồ da thú, cậu càng thêm xinh đẹp, quý giá. Chỉ có ở một thế giới như thế này, Triệu Vân Tiêu mới có thể chấp nhận quần áo toàn bộ là da thú, nếu là ở xã hội hiện đại, điều này quá xa xỉ.
Áo không tay của Triệu Vân Tiêu đã được may thêm hai ống tay áo. Đôi giày vải trên chân cũng đổi thành giày da. Đôi giày vải cũ của cậu đã sớm không thể mang được nữa. Cậu tháo đế giày ra, bọc da thú bên ngoài, sau đó dùng sợi gai cố định đế giày, rồi dùng da thú buộc lên chân thành đôi giày da giản dị. Dựa theo phương pháp trong sách, Triệu Vân Tiêu ngâm loại thực vật mà cậu cho là cây gai vào suối. Kết quả chứng minh đó quả thật là gai. Hiện tại, cậu có thể dùng sợi gai để khâu vá quần áo.
Chẳng qua dầu thực vật vẫn chưa có tin tức, việc ép dầu cần công cụ. Vân Hỏa vẫn chưa thể giao tiếp thuận lợi với cậu, cậu không thể nói cho Vân Hỏa cách chế tác công cụ ép dầu, việc này chỉ có Vân Hỏa có thể làm. Bây giờ có mỡ động vật để dùng, Triệu Vân Tiêu cũng không nóng nảy, cậu làm những gì mình có thể làm trước. Thật may mắn vì có máy tính bảng ở đây, nó giúp cậu giải quyết rất nhiều vấn đề.
Triệu Vân Tiêu bảo Vân Hỏa giữ lại những vật liệu thừa của con mồi. Dầu ép ra từ những vật liệu thừa này tuy không tốt, nhưng có thể dùng làm đuốc, hoặc làm dầu thắp. Lấy da thú bỏ đi, dùng dây thừng cột từng lớp vào gậy gỗ thô, bọc mỡ động vật lên là thành cây đuốc. Đổ dầu ép được vào chén, đặt một sợi gai thô hơn vào, là thành đèn dầu. Có đuốc và đèn dầu, buổi tối trong hang động cũng sẽ rất sáng. Mặc dù mùi khi đốt mỡ động vật không dễ chịu, nhưng so với ánh sáng, mùi khó chịu đó có thể chịu đựng được.
Những thứ này đều là Triệu Vân Tiêu tra cứu từ sách. Vân Hỏa chỉ thấy Vân Tiêu của hắn thật sự lợi hại, biết làm nhiều chuyện như vậy, hắn học chữ cũng càng thêm nghiêm túc và say sưa. Vân Hỏa thích sưu tập các loại tài liệu cho Triệu Vân Tiêu, trên trời, dưới đất, mặc kệ hữu dụng hay vô dụng, chỉ cần không có độc, hắn đều mang về cho Vân Tiêu xử lý. Dưới sự trợ giúp của Vân Hoả và kho sách phong phú trong máy tính bảng, hai bên kết hợp, Triệu Vân Tiêu coi như là một bậc thầy tự chế. Ngay cả loại sáp dưỡng da của cậu, hiện tại cũng không cần rửa sạch sau khi dùng, vì vậy cậu còn rất xa xỉ thêm mật ong vào.
Sau khi thời tiết chuyển lạnh, Vân Hỏa liền bắt đầu trữ thức ăn. Số lượng con mồi săn được mỗi ngày tăng lên, hình thể cũng lớn hơn. Triệu Vân Tiêu biết nơi này nhất định có mùa đông. Nếu nói lúc cậu tới là mùa hạ, thì hiện tại chính là mùa thu. Triệu Vân Tiêu băm nhỏ củ cải ngọt, quả vàng, hầm thành nước, tinh luyện ra đường thô và kẹo trái cây.
Cậu còn dùng một lượng lớn quả muối, nghiền nát, hầm chế, tinh luyện ra phần muối bên trong, làm ra muối thủ công, dùng để bảo quản các loại thịt. Nơi này không có kho lạnh, càng không có tủ lạnh, con mồi săn được nếu không xử lý kịp thời sẽ bị hư. Triệu Vân Tiêu không biết trước kia Vân Hỏa đã trải qua mùa đông như thế nào, có phải là ăn đồ ăn bị hỏng hay không, nhưng cậu tuyệt đối không cho phép và không thể chịu đựng được điều đó.
Triệu Vân Tiêu nhờ Vân Hỏa giúp tách thịt con mồi theo từng bộ phận. Nếu là thịt chân, cậu sẽ lọc thịt thành từng khối lớn, sau đó xoa muối, hong gió, như vậy thịt sẽ được bảo quản lâu hơn. Trái cây, rau xanh gì đó, có thể phơi khô thì phơi khô hết. Chỉ là số lượng muối quả có hạn, không thể so sánh với lượng muối do nước biển tinh luyện hoặc hồ nước mặn tự nhiên cung cấp trong xã hội hiện đại. Triệu Vân Tiêu lấy một phần thịt nạc, luộc qua nước, sau đó cắt thành khối. Cậu dùng một phần gia vị mình có để nấu cùng, nấu chín rồi hong gió, hong gió xong lại cắt thành sợi, nướng chậm trên lửa nhỏ, cuối cùng hấp thêm một chút trong nồi, liền thành thịt khô.
Người trung tính am hiểu nhất là nấu nướng thức ăn, Triệu Vân Tiêu thường xuyên tự làm thịt khô ở nhà, điều này không làm khó được cậu. Còn việc dùng muối để hong gió thịt là phương pháp cậu học được từ máy tính bảng. Triệu Vân Tiêu thường xuyên cảm thấy may mắn vì khi rơi vào thế giới này đã mang theo được balo của mình. Máy tính bảng có dung lượng khổng lồ, nội dung phong phú, mặc dù giá cả đắt đỏ, phí thường niên cũng không nhỏ, nhưng một cái về cơ bản có thể dùng cả đời.
Triệu Vân Tiêu là người trung tính, giá mua máy tính bảng và phí thường niên hàng năm của cậu đều được ưu đãi nhất, thậm chí còn có rất nhiều tài liệu được cung cấp miễn phí. Trong đó có hàng chục triệu cuốn sách, tuyệt đối được coi là một thư viện mang theo bên mình. Chính vì điều này, Triệu Vân Tiêu mới không quá lo lắng về cuộc sống của cậu và Vân Hỏa. Nếu không có những tài liệu trong sách, rất nhiều chuyện cậu không thể nghĩ ra, càng không biết phải làm thế nào. Cậu và Vân Hỏa cùng nhau học từ sách, kết hợp với kinh nghiệm của bản thân, chọn ra phương pháp bảo quản thức ăn hiệu quả và nâng cao chất lượng cuộc sống cho họ.
Quả bánh bao và bánh mì đều là những thứ cần dự trữ số lượng lớn. Quả bánh mì dễ hỏng, Triệu Vân Tiêu phải cắt thành lát nướng khô. Đối với quả bánh bao, Triệu Vân Tiêu không cho Vân Hỏa mở ra lớp vỏ bên ngoài để có thể giữ lâu. Vân Hỏa dường như rất lo lắng về mùa đông, hắn mỗi ngày đi sớm về trễ tìm kiếm các loại thức ăn, bao gồm gia vị, thảo dược và các loại thực vật mà Triệu Vân Tiêu cần.
Ngoài con mồi ra, thứ hắn sưu tập nhiều nhất là da thú. Triệu Vân Tiêu cũng cẩn thận tra cứu sách về phương pháp người xưa dùng khi trãi qua mùa đông, rồi vừa nói vừa khoa tay múa chân để giảng cho Vân Hỏa. Vân Hỏa nghe rất cố gắng, nhưng mặc kệ Triệu Vân Tiêu nói gì với hắn, hắn đều lắng nghe rất nghiêm túc, hắn cũng biết Triệu Vân Tiêu đang bận rộn chuẩn bị cho mùa đông. Tham khảo nhiều loại phương pháp, cuối cùng Triệu Vân Tiêu quyết định chọn vài cách họ có thể áp dụng. Cậu kiên trì câu thông với Vân Hỏa, còn cho hắn xem những hình ảnh minh họa. Kết quả là Vân Hỏa không còn chơi điện thoại nhiều nữa, hắn ôm hộp dẹt to xem từng trang những hình ảnh mà hắn có thể hiểu.
Hôm nay, Vân Hỏa ăn xong bữa sáng rồi lại đi. Triệu Vân Tiêu dọn dẹp xong bộ đồ ăn, đi sắp xếp da thú. Vừa đi đến cửa kho hàng, một con dã thú màu nâu bay về phía cậu. Triệu Vân Tiêu sững sờ, sau đó vội vàng lùi lại hai bước, hô lớn: “Vân Hỏa!”
Dã thú nhanh chóng bay gần. Triệu Vân Tiêu xoay người chạy về hang động, chạy đến mép giường, lấy túi của mình ra, rút gậy laser phòng vệ. Đến đây hơn ba tháng, đây vẫn là lần đầu tiên Triệu Vân Tiêu gặp phải nguy hiểm khi ở nhà một mình.
Con dã thú đó dừng lại ở cửa động. Triệu Vân Tiêu hai tay nắm chặt gậy laser, sợ tới mức không thốt nên lời. Ngay khoảnh khắc cậu ấn xuống, thân hình con dã thú ở cửa động đã biến đổi. Tia laser lướt qua người hắn, biến mất ở phương xa. Đối phương cũng sững sờ nhìn Triệu Vân Tiêu, sau đó lùi lại hai bước, nhận ra cậu đang sợ hãi vì sự xuất hiện của hắn.
Triệu Vân Tiêu ngây ngốc nhìn chằm chằm cửa động… “Người hay là dã thú?”
Cậu dụi dụi mắt.
“Vừa rồi mình không nhìn lầm chứ? Con dã thú đó biến thành người sao?!”
Cậu khuỵu xuống đất, đầu óc choáng váng.
“Ách…” Người vừa tới lại lùi thêm hai bước, lên tiếng: “Đồ Tá, có ở đây không?”
Triệu Vân Tiêu nghe không hiểu ngôn ngữ đối phương, cậu rụt về mép giường, nắm chặt gậy laser và cố sức kêu to: “Vân Hỏa! Vân Hỏa!”
“A, hắn dọa đến giống cái.”
Người bên trong rõ ràng là một giống cái, một giống cái xinh đẹp nhất mà hắn từng thấy từ trước đến nay! Chẳng lẽ là, giống cái của Đồ Tá? Ba Hách Nhĩ trong mắt ánh lên một tia lo lắng, rồi lùi thêm hai bước, đã lùi ra đến bên cạnh sân phơi. Nhìn ra đối phương không có ý tổn thương mình, nhưng Triệu Vân Tiêu không dám lại gần, cậu chỉ hy vọng Vân Hỏa nhanh lên trở về. Vì sao dã thú có thể biến thành người?