Chương 16

Editor: Lọ Đường Nhỏ

Sau khi chụp vô số tấm ảnh thân mật với giống cái, Vân Hỏa mới hài lòng đặt điện thoại xuống. Việc đầu tiên Triệu Vân Tiêu làm là vội vàng giật lấy điện thoại để xóa những bức ảnh nhạy cảm bên trong, nhưng một chiếc móng vuốt đã chặn cậu lại.

“Ô!” Cái hộp dẹt nhỏ này từ nay về sau thuộc về hắn! Tuyệt đối không để giống cái của mình nhìn thấy hình ảnh của bạn đời cũ!

“Vân Hỏa hư quá, không được lưu những tấm ảnh này trong điện thoại.”

Triệu Vân Tiêu vô cùng bất lực. Cậu quả thực không thể nói chuyện lý lẽ với dã thú. Cậu thầm nghĩ, đợi lúc Vân Hỏa ra ngoài kiếm ăn, cậu sẽ xóa chúng đi.

Trên người Triệu Vân Tiêu vẫn còn dính một bãi lớn dịch trắng đặc quánh mà Vân Hỏa vừa phóng thích, mặt cậu càng lúc càng đỏ bừng. Thật là nhiều...

Vân Hỏa ngậm cái hộp dẹt nhỏ nhảy xuống giường, rồi đi ra ngoài. Trong lúc đó, Triệu Vân Tiêu ngồi dậy tìm đồ thích hợp để lau chùi và đi tắm rửa.

Vân Hỏa nhanh chóng quay lại, chiếc điện thoại trong miệng đã biến thành một miếng da thú. Vân Tiêu gõ nhẹ lên trán Vân Hỏa, rồi cầm lấy miếng da thú.

Lau chùi sạch sẽ, Triệu Vân Tiêu mặc chiếc váy da thú mới may của mình vào rồi xuống giường. Vân Hỏa muốn đi theo nhưng bị cậu ngăn lại, không cho đi cùng, sợ lát nữa hắn lại phát tình. Triệu Vân Tiêu nhanh chân bước ra ngoài hang động. Vân Hỏa nhìn sắc trời, rồi cũng đi theo. Ngậm một tấm da thú, Vân Hỏa đập cánh bay đi.

Vân Tiêu thấy Vân Hỏa bay lên, không kịp lo thân mình còn ướt, khoác vội chiếc váy chưa hoàn thành rồi đi tìm điện thoại. Nhưng cậu tìm một vòng khắp cả hai hang động mà vẫn không thấy. Triệu Vân Tiêu bất lực vỗ trán: “Vân Hỏa, rốt cuộc anh giấu điện thoại ở đâu vậy?”

Vân Hỏa chẳng màng đến những chuyện đó. Hắn chỉ biết hắn muốn lưu giữ thật nhiều, thật nhiều hình ảnh thân mật với người giống cái của hắn.

Không tìm thấy điện thoại, Vân Tiêu quay về hang động tiếp tục may vá chiếc váy đang làm dở. May một nửa hai bên lại, cậu sẽ có một chiếc áo ống, sau đó thắt thêm một sợi dây lưng ở eo là coi như xong xuôi.

Khi Vân Hỏa trở về, Triệu Vân Tiêu chỉ ai oán nhìn hắn một cái, rồi tiếp tục công việc đang làm. Vân Hỏa mang về ba quả đá lớn nhỏ khác nhau. Hắn bỏ hết xuống rồi cầm miếng da thú bay đi. Nhìn thấy vậy, Vân Tiêu chợt nghĩ đến có lẽ cậu cần may thêm một chiếc túi da thú lớn để đựng đồ.

Vân Hỏa bận rộn qua lại nhiều lần, mang về gậy trúc, quả bánh mì, cỏ xà phòng và những thứ Vân Tiêu đặc biệt cần trong ngày. Hắn còn mang về một tổ trứng, vì cậu thích ăn. Lần cuối cùng Vân Hỏa quay về, chiếc váy của Triệu Vân Tiêu cũng đã xong.

Cậu chọn một tấm da thú tương đối lớn, mặc vào vừa vặn đến đầu gối. Hai bên tà áo xẻ đến giữa đùi, thuận tiện đi lại. Sau đó may tiếp lên đến cổ tay áo, phần cổ tay Vân Tiêu để khá rộng, các mũi kim may cũng thưa thớt, để không bị quá nóng.

Triệu Vân Tiêu còn cắt bớt một mảng ở cổ áo, để lộ phần lớn xương quai xanh, kéo dài xuống đến chỗ cách ngực hai ngón tay. Điều này cũng tiện cho việc tản nhiệt, và còn có thể khoe chiếc vòng cổ của cậu. Da thú không thoáng khí như vải dệt, nếu che kín mít thì chẳng khác nào tự làm khổ mình.

Buộc một sợi dây da thú quanh hông để giữ chặt, cậu đi một vòng trước mặt Vân Hỏa, hỏi: “Thế nào? Trông được không?” Đây là lần đầu tiên cậu tự làm quần áo.

Vân Hỏa tiến lên hai bước, ôm lấy Triệu Vân Tiêu bằng một móng vuốt, liếʍ liếʍ miệng cậu. Bạn đời của hắn mặc gì cũng đẹp. Hắn sẽ nhanh chóng xử lý bộ da chuột chũi cho xong.

Phản ứng của Vân Hỏa mang lại cho Vân Tiêu niềm tin rất lớn. Triệu Vân Tiêu thầm nghĩ, đợi khi Vân Hỏa biến lại thành người, cậu phải làm quần áo cho Vân Hỏa, làm thật nhiều bộ thật ngầu. Cậu không khỏi hình dung trong lòng Vân Hỏa khi biến thành người sẽ trông như thế nào. Nhất định là cao lớn, dũng mãnh và đẹp trai, nhất định!

Vỗ vỗ Vân Hỏa, Vân Tiêu lùi ra, cười nói: “Em đi nấu cơm đây.”

Trời đã dần tối nhưng cậu và Vân Hoả chỉ mới ăn có một bữa. Bây giờ phải nấu sớm một chút, cậu thấy hơi đói rồi.

“Ô ngao…” Vân Hỏa hiểu từ “nấu cơm” này. Mỗi lần giống cái nói từ này là đi chuẩn bị đồ ăn.

Có quần áo mới, tâm trạng Triệu Vân Tiêu cũng vô cùng phơi phới. Nhìn thấy Vân Hỏa mang về nhiều nguyên liệu nấu ăn phong phú như vậy, cậu càng vui vẻ. Khéo tay hay làm, không bột đố gột nên hồ. Dù tay nghề có tốt đến đâu nhưng không có nguyên liệu, cậu có muốn đổi khẩu vị cũng đành chịu.

Thấy Triệu Vân Tiêu đang lựa chọn nguyên liệu cho bữa tối, Vân Hỏa liền đi dạo xung quanh một vòng. Khi trở về, trong miệng hắn lại có thêm một chiếc điện thoại. Hắn nằm sấp xuống vị trí hôm qua chờ ăn cơm, lại bắt đầu nghiên cứu cái hộp dẹt nhỏ.

“Răng rắc!”

Vân Tiêu nhìn về hướng phát ra tiếng, bật cười: “Vân Hỏa, rốt cuộc anh giấu điện thoại ở đâu vậy?”

Vân Hỏa ngước mắt nhìn cậu một cái, rồi tiếp tục nghiên cứu. Đối với người mình yêu, Triệu Vân Tiêu tuyệt đối không có tính khí nóng nảy. Chỉ cần không phải vấn đề nguyên tắc, cậu luôn là người thỏa hiệp. Vân Hỏa thích nghịch điện thoại, Vân Tiêu cũng chỉ đành để Vân Hỏa chơi. Hình thức chung sống hiện tại của hai người vốn là Vân Hỏa chịu trách nhiệm săn bắt, còn cậu phụ trách nấu cơm.

Vân Hỏa mang về cả nội tạng của con mồi, lại còn rửa sạch sẽ. Ngay cả những thứ bẩn trong ruột cũng được rửa sạch hết. Không có mùi máu tanh, Triệu Vân Tiêu sẽ không cảm thấy sợ hãi những nguyên liệu nấu ăn này. Huống hồ Vân Hỏa rất tinh tế, đã loại bỏ hết những phần có thể khiến cậu sợ hãi.

Không có các loại gia vị như nước tương, giấm, hương liệu…, Vân Tiêu phải vắt óc nghĩ cách làm ra món ăn ngon.

Rửa sạch nội tạng một lần nữa, cậu chần qua nước sôi một lượt. Sau đó rửa lại rồi ném vào nồi hầm.

Tiếp đến, cậu đập dập quả muối đã phơi khô bỏ vào. Rửa sạch và cắt nhỏ các loại hương thảo, cỏ ngọt dùng làm gia vị đêm nay, để sẵn một bên.

Quả bánh bao lớn nhỏ không đều, quả nhỏ thì ngọt hơn một chút, quả lớn lại mềm mại. Triệu Vân Tiêu cắt nửa quả bánh bao lớn, sau đó nhận ra không có thớt thật sự bất tiện. Cậu lên tiếng: “Vân Hỏa!”

Vân Hỏa lập tức ngẩng đầu.

“Em cần một cái thớt.”

Vân Tiêu khoa tay múa chân ra hình dáng vuông vức. Vân Hỏa suy nghĩ một lát, gật đầu. Ngậm cái hộp dẹt nhỏ đứng dậy bay đi, rất nhanh, hắn quay lại. Hắn ngậm lấy miếng da thú dùng để đựng đồ rồi bay vào rừng rậm.

"Nhanh chóng làm ra cái túi da đi thôi," Triệu Vân Tiêu nghĩ như thế.

Có dao xương, việc nấu cơm thuận tiện hơn nhiều. Cậu xử lý gậy trúc trước, chặt thành từng đoạn. Sau khi chuẩn bị xong, bỏ đậu đỏ, khoai lang ngọt cắt thành vụn vào từng đoạn gậy trúc. Rồi chọn khúc xương có kích thước vừa phải, đập thành độ dài thích hợp, nhét kín hai đầu gậy trúc. Tiếp đến, từng gậy trúc được cắm vào phía dưới đống lửa. Chúng không dễ cháy, nếu không Vân Tiêu đã không thể làm như vậy.

Con mồi Vân Hỏa mang về hôm nay, Triệu Vân Tiêu dùng dao xương lọc lấy phần thịt thăn ở lưng. Phần này chủ yếu là để cho Vân Hỏa ăn. Phần nội tạng hầm trong nồi đã đổi màu, cậu vớt ra, chỉ chừa lại lòng già khó chín tiếp tục hầm.

Cắt thịt thăn thành từng tảng lớn, Vân Tiêu dùng chày xương đập. Đập xong hết, bôi muối quả và lá hương thảo lên, để dùng dần.

Tiếp đó, Triệu Vân Tiêu đi thu dọn những thứ khác Vân Hỏa mang về. Đợi đến khi phân loại hết những thứ thu hoạch hôm nay và đưa về kho chứa, thời gian cũng trôi qua gần nửa tiếng. Vân Hỏa vẫn chưa về, xem ra thớt không phải dễ tìm như vậy.

Mấy miếng thịt đã có thể tiếp tục chế biến. Vân Tiêu đập hết số trứng vào một chiếc nồi lớn, dùng đũa làm từ nhánh cây cứng lột vỏ, đánh đều.

Đặt phiến đá lõm lên lửa cho nóng, đổ hết mỡ động vật vào. Cậu đặt những miếng thịt được nhúng qua trứng lên trên.

“Xèo.”

Bề mặt trở nên vàng óng, Triệu Vân Tiêu vớt ra. Lại bọc trứng một lần nữa, rồi chiên tiếp.

Khi Vân Tiêu chiên xong tất cả thịt, Vân Hỏa đã ngậm da thú trở về. Miếng da thú trông có vẻ nặng trịch.

Bay đến bên cậu, Vân Hỏa đặt miếng da thú xuống. Bên trong là một khối đá gần như hình vuông. Bề mặt cục đá ướt nhẹp, phía dưới có rêu xanh đậm. Cũng có dấu vết bị đập, hiển nhiên mặt đáy cục đá ban đầu không bằng phẳng, đập xong thì cục đá có thể nằm vững vàng trên mặt đất.

Triệu Vân Tiêu sờ sờ răng Vân Hỏa: “Vất vả rồi.” Hẳn là Vân Hỏa tìm được từ suối nước.

Vân Hỏa liếʍ liếʍ Vân Tiêu, dang cánh bay đi. Rất nhanh, hắn quay lại, trong miệng ngậm cái hộp dẹt nhỏ. Quả nhiên là đem giấu rồi.

Triệu Vân Tiêu mặc kệ Vân Hỏa, trước tiên rửa sạch thớt đã. Cái thớt hơi nặng, cậu đẩy nó vào sát tường, sau đó đổ nước rửa.

Vân Hỏa nhìn mấy bức ảnh nóng bỏng, mũi khẽ động. Hắn ngửi thấy mùi đồ ăn. Đôi mắt Hỏa thấy rõ những miếng thịt vàng óng kia.

“Vân Hỏa, vẫn chưa ăn được đâu.”

Móng vuốt Vân Hỏa vươn ra rồi thu về. Hắn lui về chỗ mình nằm sấp, tiếp tục xem cái hộp dẹt nhỏ, nhưng mũi cứ cử động, rõ ràng là rất thèm.

Có thớt, Vân Tiêu nhanh chóng cắt hết nội tạng thành lát, đặt chung một chỗ.

Sự chú ý của Vân Hỏa từ chiếc hộp dẹt nhỏ đã hoàn toàn chuyển sang cậu. Hắn chưa từng thấy cách nấu cơm này bao giờ. Mặc dù hắn đã rất lâu không về bộ lạc, không tiếp xúc với người cùng tộc, nhưng trong những ký ức hắn còn nhớ, tộc nhân đều không làm đồ ăn như vậy.

Không cần phải kiểm chứng nữa, giống cái của hắn là người hoàn toàn khác biệt, hoặc là nói, là người không thuộc về nơi này.

Giống cái còn muốn trở về không? Cái nơi cậu đã sinh sống trong cái hộp dẹt nhỏ… Hắn không hình dung được, nhưng rõ ràng là tốt hơn nơi này rất nhiều, rất nhiều.

Có lẽ chỉ có nơi như vậy mới có thể nuôi dưỡng ra một giống cái xinh đẹp, dịu dàng, độc nhất vô nhị như thế đi… Vân Hỏa lâm vào tình thế tiến thoái lưỡng nan.

Nếu giống cái sợ hãi hắn mà rời đi, hắn còn có thể miễn cưỡng chấp nhận. Ít nhất hắn có thể lén đi xem cậu. Nhưng nếu cậu trở về thế giới trên cái hộp dẹt nhỏ kia, vậy hắn đi đâu để tìm đây?

Vân Hỏa đột nhiên cảm thấy sợ hãi, bất an. Hắn sợ một ngày nào đó vừa mở mắt ra, người cậu đã biến mất tăm.

“Xèo xèo…”

Mũi Vân Hỏa cử động, suy nghĩ quay lại. Cái gì thơm đến thế?

Vân Hỏa buông cái hộp dẹt nhỏ đứng lên. Hắn đói rồi, nhấc chân đi thẳng đến nơi phát ra mùi thơm.

“Vân Hỏa, ngươi khoản hãy tới gần, bây giờ vẫn chưa ăn được.”

Triệu Vân Tiêu nhanh chóng lật cái muỗng. Không có xẻng, chỉ có thể dùng muỗng. Vân Hỏa đi đến bên cạnh cậu, kêu “Ô ô”, hắn đói rồi.

Vân Tiêu từ nồi lòng già đang hầm múc mấy muỗng canh đổ vào chảo xào. Vân Hỏa nuốt nước miếng, đói.

“Ục ục.”

“Đợi một lát nữa thôi, được không?” Cậu sờ sờ mặt Vân Hỏa.

Vân Hỏa chịu đựng cơn thèm, lui về một bên, rất đói bụng.

Thịt xào chín rất nhanh. Triệu Vân Tiêu nhấc chảo xuống, bẻ từng khối bánh bao vào trong nồi, rồi đảo đều.

Vân Hỏa lại ghé sát vào, thè lưỡi, chảy nước miếng.

“Còn nóng lắm, ráng nhịn chút.”

Đảo xong, Vân Tiêu đi cắt thịt thăn.

Vân Hỏa cúi đầu định ăn trong nồi, bị cậu kịp thời ngăn lại.

Bưng nồi đến gần thớt để tránh con dã thú thèm ăn nào đó nhịn không được ăn vào bị bỏng, Triệu Vân Tiêu bắt đầu cắt thịt thăn. Không có nguyên liệu pha nước sốt, hương vị luôn bị kém đi, nhưng đây cũng là chuyện không còn cách nào khác.

Đặt thịt thăn đã cắt xong vào một chiếc nồi sạch khác, Vân Tiêu gạt ra những thanh gậy trúc bị đốt đen thui từ đống lửa. Lót da thú, cậu mở xương bịt. Mùi thơm của tủy xương hòa quyện với khoai lang ngọt, đậu đỏ và măng trúc lập tức tỏa ra.

Vân Hỏa nóng nảy đi đi lại lại tại chỗ, hắn đói!

“Chờ một chút nha, sắp xong rồi.”

Mồ hôi lấm tấm trên chóp mũi Triệu Vân Tiêu. Phần chất trắng mềm xốp vốn có trong măng trúc đã trở nên lỏng ra trong hơi nóng cực độ.

Cậu đổ toàn bộ những thứ trong gậy trúc lên thịt thăn, rắc thêm nước trái cây muối.

Dùng đũa chọc chọc lòng già, thấy đã hơi nhừ. Vân Tiêu cũng nhấc nồi xuống.

Vớt lòng già ra, cắt thành từng đoạn ngắn, sau đó đặt chảo xào lên lửa, cho dầu vào. Cuối cùng, một nồi lòng già xào hương thảo cũng hoàn thành. Triệu Vân Tiêu thở phào một hơi: “Ăn cơm!”

“Ngao ô!” Con dã thú nào đó đã sớm không chờ được nữa.

Bữa tối của Triệu Vân Tiêu là một chén thịt xào bánh bao, ba miếng nhỏ thịt thăn chiên cùng mấy đoạn ngắn lòng già xào.

Nhưng hiện tại cậu còn chưa rảnh để ăn. Vân Hỏa đã chờ không kịp muốn ăn, nhưng đồ ăn còn hơi nóng.

Thấy dáng vẻ Vân Hỏa mặc kệ nóng hay không cũng đòi ăn, cậu rất lo lưỡi hắn bị bỏng. Vì thế Vân Tiêu cầm chén, đút cho Vân Hỏa ăn. Vì sao lại là chén? Vì cái muỗng không đủ lớn.

Múc nửa chén, thổi nguội, cậu đổ thẳng vào cái miệng há to của Vân Hỏa. Vân Hỏa ăn ngấu nghiến. Hắn đặc biệt hối hận vì đã vứt đi hết nội tạng của những con mồi trước kia.

Ngon quá! Muốn nữa! Muốn nữa! Muốn nữa!

Đút được một nửa, đồ ăn trong nồi cũng nguội. Lúc này Triệu Vân Tiêu mới để Vân Hỏa tự ăn. Cái đầu to của Vân Hỏa gần như vùi vào trong nồi. Thấy hắn ăn ngon lành như vậy, cậu chẳng cảm thấy mệt mỏi chút nào, chỉ cười ngây ngô.

Ăn xong hết một nồi lớn, Vân Hỏa bắt đầu ăn thịt thăn. Một cái lưỡi lớn cuốn đi, một phần ba thịt thăn đã biến mất. Chén cơm của Vân Tiêu còn chưa kịp ăn, thịt thăn của Vân Hỏa đã sạch bóng.

Khi cậu ăn xong cơm, phần lòng già xào hương thảo trước mặt Vân Hỏa cũng đã theo ánh mắt chăm chú của Triệu Vân Tiêu mà vào hết trong miệng hắn.

Đến khi Vân Tiêu bắt đầu ăn thịt thăn của mình, Vân Hỏa nhìn chằm chằm miếng thịt thăn của cậu, trong mắt lộ ra vẻ khát khao nào đó.

“Ngày mai em lại làm món ngon khác cho anh ăn. Sườn hầm thì sao?”

Triệu Vân Tiêu đưa miếng thịt thăn đến bên miệng Vân Hỏa. Vân Hỏa rất mâu thuẫn, hắn muốn ăn, nhưng lại sợ cậu đói bụng.

“Há miệng.”

Vân Hỏa đầu hàng trước cơn thèm của chính mình, mở cái miệng lớn như hồ máu ra. Vân Tiêu đút thịt thăn cho hắn ăn.

So với miếng thịt thăn của mình, miếng này chỉ có thể dùng từ thô ráp để hình dung.

Nhưng mặc kệ có thô ráp đến đâu, phản ứng của Vân Hỏa đều khiến cậu cảm thấy mình là đầu bếp giỏi nhất trên đời.

Bữa tối bị quét sạch không còn gì, chỉ còn lại nồi canh lòng già còn dư. Nồi canh này được Triệu Vân Tiêu đậy lại, đặt vào phòng ngủ, ngày mai còn có thể dùng tiếp.

Sau đó là dọn dẹp rửa chén. Vân Hỏa đẩy cậu lên giường, ra hiệu rằng buổi tối hắn sẽ rửa. Vân Tiêu quả thực cũng mệt mỏi. Chủ yếu là do công cụ không phù hợp, nấu cơm không chỉ tốn thời gian mà còn hao tốn tinh thần, sức lực.

Trên người toàn mùi khói dầu. Triệu Vân Tiêu nghỉ ngơi một lát rồi đi tắm rửa. Bây giờ có cỏ xà phòng thật sự tiện hơn nhiều.

Lúc cậu đi tắm, trong mắt Vân Hỏa nhìn đống nồi chén bát đĩa dưới đất là vẻ mệt mỏi. Hắn không thể biến thân trước mặt giống cái. Rất nhiều việc hắn không thể làm được, chỉ có thể để cậu tự làm. Như vậy cậu sẽ rất mệt.

Dùng móng vuốt đẩy nồi chén lại với nhau. Vân Hỏa nhìn về hướng Vân Tiêu đang tắm, đáy mắt sâu lắng.

Hôm nay tắm xong, Triệu Vân Tiêu chỉ dùng cỏ xà phòng gội đầu, trên người dùng nước sạch xả trôi đi mùi khói dầu.

Trở lại hang động, Vân Hỏa đã ở trên giường. Vân Tiêu lại xoay người đi ra ngoài. Khi quay lại, trên tay cậu có thêm một cái chén và một nhánh cây. Vân Hỏa hé miệng. Triệu Vân Tiêu dùng nước ngâm quả muối cẩn thận làm sạch răng cho hắn, lại còn lau mặt. Lúc này cậu mới lên giường chuẩn bị nghỉ ngơi.

Cậu thật sự là một người bạn đời rất dịu dàng, rất dịu dàng.

Vân Hỏa ôm chặt Vân Tiêu vào lòng. Liếʍ mặt cậu, liếʍ cổ Triệu Vân Tiêu, liếʍ xương quai xanh của cậu. Giống cái của hắn tuyệt đối là người bạn đời dịu dàng nhất, tốt nhất trên thế giới này.

Chỉ có lúc còn rất nhỏ, a ba mới lau mặt cho hắn. Nghĩ đến a ba, ánh mắt Vân Hỏa ảm đạm.

“Vân Hỏa…” Thều thào một tiếng, Triệu Vân Tiêu mệt mỏi nhắm mắt lại.

Ngoài việc nấu cơm và lo liệu việc nhà, cậu không biết làm gì khác. Ở thế giới cũ, nhiệm vụ của Vân Tiêu là sinh con nối dõi. Tới thế giới này, cậu cũng không biết mình còn có thể làm gì, còn có ý nghĩa tồn tại nào nữa.

Chăm sóc tốt cho Vân Hỏa, là điều duy nhất Triệu Vân Tiêu có thể làm cho Vân Hỏa. Cậu hy vọng theo thời gian, Vân Hỏa sẽ không thấy mình nhàm chán, sẽ không, thấy cậu là gánh nặng.