Chương 15

Editor: Lọ Đường Nhỏ

Trong máy tính bảng có lưu trữ rất nhiều sách điện tử. Đó là tài sản quý giá nhất của Triệu Văn Tiêu. Cậu biết rằng, ở nơi này, muốn sống tốt và bình yên hơn thì những kiến thức trong đó là không thể thiếu.

Cậu còn muốn dạy Vân Hỏa biết chữ, rồi dạy anh ấy xem những cuốn sách này. So với chúng, chiếc điện thoại di động chẳng còn mấy tác dụng. Vì vậy, Triệu Văn Tiêu yên tâm đưa điện thoại cho Vân Hỏa chơi, lỡ có hỏng cũng không sao.

Vân Hỏa nhìn Triệu Văn Tiêu, rồi nhìn móng vuốt của mình, rồi lại nhìn Triệu Văn Tiêu. Sau đó, hắn lấy hết can đảm khều chiếc túi đựng đồ của giống cái về phía mình. Thấy cậu vẫn không để ý , Vân Hỏa dùng một móng vuốt giữ túi lại, chân còn lại móc vào khóa, kéo mở chiếc túi.

Khóe miệng Triệu Văn Tiêu khẽ mỉm cười, chẳng bận tâm Vân Hỏa muốn làm gì.

Nhìn vào túi, Vân Hỏa nhận ra ngay thanh dài màu đen đó mình từng thấy rồi. Hắn còn thấy một cái hộp dẹt lớn nữa giống cái đã từng lấy ra lần trước và cả mấy thứ chưa từng thấy bao giờ. Lén nhìn cậu một cái, Vân Hỏa bỏ ý định tìm kiếm tiếp và nhảy lên giường.

Không làm phiền Triệu Văn Tiêu làm quần áo, Vân Hỏa tò mò xem cái hộp dẹt nhỏ cậu đưa. Vừa định tìm cách để bản thân lọt vào trong đó lần nữa, hắn bỗng khựng lại. Cái nút ấn một cái là cất người vào đâu mất rồi? Sao nó lại tối thui thế này!

Tai Vân Hỏa khẽ rung rung, hắn liếʍ liếʍ mép, rồi quyết đoán đưa móng vuốt quét ngang dưới mí mắt Triệu Văn Tiêu

"Ô ô…” - Nó hỏng rồi.

"À em quên mất chức năng khóa màn hình tự động."

Buông đồ nghề trên tay, Triệu Văn Tiêu chống tay lên lớp da thú phía dưới bò đến bên Vân Hỏa, cần phải dạy dỗ con thú này cho tử tế cái đã.

"Ở đây, đầu ngón tay gõ nhẹ hai cái vào màn hình rồi quẹt nhẹ từ dưới lên là mở." Triệu Văn Tiêu ấn móng vuốt Vân Hỏa dạy hắn cách làm.

"Quét từ phải qua chỗ này một lần nữa là camera. Sau đó chạm vào nút tròn là chụp ảnh."

Triệu Văn Tiêu lặp đi lặp lại bốn năm lần, chỉ cho Vân Hỏa cách mở máy, cách chọn máy ảnh, cách xem ảnh đã chụp. Điện thoại còn có thể ghi âm, phát màn hình chiếu và rất nhiều công dụng khác, nhưng chỉ hết thì quá khó cho Vân Hỏa. Do đó, Triệu Vân Tiêu tạm thời chỉ dạy hắn chụp ảnh và xem ảnh.

Vân Hỏa đã hiểu đại khái, hắn vồ lấy điện thoại. Triệu Vân Tiêu thấy hắn muốn tự mình tìm hiểu liền di chuyển trở về chỗ cũ.

Điện thoại lại tắt mất. Dựa vào cách Triệu Vân Tiêu đã dạy, Vân Hỏa gõ nhẹ rồi quét móng vuốt để mở máy. Sau khi điện thoại sáng lên, hắn lại lướt móng vuốt mở camera.

Ấn cái này, là cất người vào. Vân Hỏa chạm một cái, hình trên màn hình lập tức chuyển, hắn thấy vách hang phía trước. Cầm cái hộp nhỏ chuyển qua chỗ Triệu Vân Tiêu, mắt đỏ rực hừng hực. Cố gắng mở móng vuốt nhọn để lộ đệm thịt, Vân Hỏa nhấn nhẹ vào nút chụp ảnh phía dưới màn hình.

"Rắc!"

Úi chà! Lông trên cổ Vân Hỏa rõ ràng khẽ rung, hắn đã cất giống cái vào trong!

Triệu Vân Tiêu ngẩng đầu, thấy Vân Hỏa cầm điện thoại hướng về phía mình, cậu vội vàng giơ tay che.

"Đừng chụp em." Cậu đang không mặc gì. Ngượng chết mất.

"Rắc!"

Vân Hỏa đã cất người đang giơ tay ngăn màn hình vào trong.

"Vân Hỏa này…"

Vân Hỏa chuyển điện thoại đi, Triệu Vân Tiêu nhắc lại: "Đợi em làm xong quần áo rồi anh hãy chụp."

Vân Hỏa nghe không hiểu lời nói của Triêu Vân Tiêu, nhưng hắn hiểu ý cậu.

Ồ, chạm vào chỗ này có thể thấy bản thân. Bàn chân to của Vân Hỏa rất khó khăn nhấn được nút đổi sang camera trước, trên màn hình hiện ra cái mũi của hắn. Vân Hỏa duỗi thẳng móng vuốt, màn hình là cái đầu lớn, cái đầu cực lớn màu đỏ của hắn.

Vân Hỏa nhìn hình của mình. Trước đây, hắn từng nhìn mình trong hồ nước vô số lần, nhưng không có lần nào rõ ràng như lúc này. Màu đỏ, màu đỏ bị nguyền rủa.

Triệu Vân Tiêu lén nhìn Vân Hỏa. Biết cách dùng điện thoại, biết đưa điện thoại xem chính mình như Vân Hỏa không phải người thì còn là gì? Một con thú thông minh đến mấy cũng không làm được như vậy. Hay là, ở thế giới này có tồn tại linh thú trong truyện cổ tích? Nếu là linh thú, cũng chẳng khác gì người. Vốn dĩ Triệu Vân Tiêu không hề hối hận về hành động hôm nay của mình, giờ lại càng xóa tan mọi nghi ngại. Vân Hỏa chính là một người không biết nói, có hình dáng khác người. Cậu tin rằng, chỉ cần có thời gian, Vân Hỏa cũng sẽ hiểu lời cậu.

Không quấy rầy Vân Hỏa, Triệu Vân Tiêu chuyên tâm làm quần áo của mình. Ý tưởng của cậu rất đơn giản. Khoét một cái lỗ trên da thú, sau đó khâu hai bên lại, là được một cái áo khoác có mũ. Đây là cách làm áo đơn giản nhất mà cậu có thể nghĩ ra lúc này, cũng dễ làm nhất. Vì công cụ quá thô sơ, người hiện đại như Triệu Vân Tiêu thật sự không tài nào nghĩ ra cách làm quần áo nào tốt hơn. Xem ra hắn thật sự phải nhanh chóng xem xét cách làm quần áo của người xưa trong máy tính bảng.

"Rắc."

Vân Hỏa lại cất mặt mình vào trong. Hắn thật sự mong rằng cái hộp nhỏ này thật sự có thể cất hắn vào, sau đó đổi cho hắn một hình dáng bình thường hơn. Đột nhiên hết hứng chụp ảnh, hắn rất muốn chụp giống cái, chỉ là cậu không chịu. Hắn biết rõ cậu không chịu là vì phần thân trên còn trần.

Chớp mắt vài cái, Vân Hỏa lén nhìn Triệu Vân Tiêu một lần, thấy hắn đang chú tâm khâu vá quần áo, Vân Hỏa nhấn mở vào kho ảnh, lật xem từng tấm ảnh.

Giống cái cúi đầu may quần áo trông vẫn xinh đẹp như vậy. Nghĩ lại cảnh mặn nồng trong nước trước đó, Vân Hỏa vừa nhung nhớ vừa hụt hẫng khôn nguôi. Hắn rất rất muốn hoàn toàn chiếm lấy giống cái, nhưng hắn không dám. Hắn sợ mang xui xẻo đến cho cậu, cũng sợ cậu sau này biết hắn mang đến nguyền rủa mà oán trách.

Dù giống cái cuối cùng có rời đi hay không, cậu vẫn mãi là người bạn đời duy nhất hắn đã chọn, cho dù quãng đời còn lại hắn chỉ có thể sống lẻ loi với những ký ức vui vẻ này. Hắn sinh ra đã phải chịu cảnh cô độc, chẳng phải sao?

Vân Hỏa khẽ liếʍ lên màn hình, liếʍ giống cái của hắn trên đó.

Sau đó, hắn tiếp tục lướt về phía trước. Có hang đá họ đang ở, đống lửa ngoài hang, tiếp đến là hồ nước nơi hắn tìm thấy cậu, cái hang nhỏ cậu từng trốn.

Lật qua một tấm khác, mắt đỏ hơi nheo lại: “Cái gì đây?” Phông nền ảnh rất kỳ lạ, bên trong có hai người... Vân Hỏa không thể tả. Giống giống cái , nhưng cảm giác không đúng. Hơn nữa hai người kia (Lâm Minh Viễn cùng người phụ nữ lén lút với hắn) mặc đồ cũng rất lạ, na ná cái loại quần áo kỳ quái trước đây cậu từng mặc. Người và khung cảnh hắn đều chưa từng thấy.

Vân Hỏa do dự lật về phía trước một tấm nữa, mắt đỏ nhíu chặt kịch liệt. Trong ảnh là một giống cái nhỏ cực kỳ dễ thương. Vân Hỏa càng thêm bối rối. Đây là giống cái nhỏ của nhà ai? Bé trắng trẻo giống giống cái của hắn, quần áo trên người cũng rất lạ. Vân Hỏa lại lật về phía trước một tấm nữa, ừm... Đây là…giống cái ? Trực giác đầu tiên nói với hắn là không. Nhưng lại không giống giống đực. Giống đực không thể trắng mịn như vậy. Hơn nữa giống đực ấy thế mà không có răng nanh! (Các bé là con của Thiên Tuấn, con nuôi của Vân Tiêu nhé)

Lật về phía trước thêm vài tấm nữa, đều là trẻ con, phông nền vẫn rất kỳ lạ. Vân Hỏa cảm thấy hình như mình đã phát hiện ra điều gì đó. Sau đó, móng vuốt hắn dừng lại. Trên hộp nhỏ xuất hiện giống cái . Hắn nhận ra người đó, cậu đang ở cạnh bên hắn khâu vá quần áo. Cậu ôm giống cái nhỏ lúc trước, cười rất dịu dàng.

Đây là…con của giống cái ? Vân Hỏa dùng một móng vuốt giữ chặt máy. Nghiêng đầu liếc cậu, thấy cậu không chú ý, Vân Hỏa há miệng cắn cái hộp nhỏ, nhảy xuống giường.

Triệu Vân Tiêu ngẩng đầu: "Vân Hỏa?"

Vân Hỏa lắc lắc cái đuôi, giả vờ rất thong dong, bước ra ngoài. Triệu Vân Tiêu nhìn điện thoại ngậm trong miệng hắn, đoán Vân Hỏa chắc đi ra ngoài chụp ảnh, sau đó nhún vai, tiếp tục việc của mình. Cậu rốt cuộc đã khoét được cái vòng tròn kia xuống!

Bay thẳng đến chân núi. Vân Hỏa vừa chạm đất thân thể biến đổi, bàn tay hình người bắt lấy cái hộp nhỏ từ miệng, ngồi xuống ngay tại chỗ. Tuy móng tay vẫn sắc nhọn, nhưng bàn tay hình người thuận tiện hơn.

Vân Hỏa hoàn toàn trần trụi. Bốn chi đều có lông đỏ, lông ở cẳng tay và cẳng chân khá dày. Trước ngực hắn cũng có lông. Từ giữa lông mày lan ra hình tam giác kéo dài đến tóc cũng có một lớp lông tơ màu đỏ mỏng, giống hệt hình dáng hắn khi là thú.

Tai hắn nằm trên hai bên đỉnh đầu. Cái đuôi thon dài không hề biến mất khi hắn hóa thành người, rũ trên mặt đất.

Thành thạo hơn trước, hắn vào kho ảnh và tiếp tục lật về phía trước. Trên màn hình, Triệu Vân Tiêu xuất hiện ngày càng nhiều. Có ảnh cậu chụp chung với Thiên Tuấn, ảnh cậu cùng các con nuôi, ảnh cậu cùng cha, chú Quách, ảnh cậu một mình trong nhà.

Đôi mắt đỏ sẫm của Vân Hỏa trầm ngâm vô cùng, giữa lông mày nhăn lại. Càng xem hắn càng tin cậu không phải người ở đây. Vân Hỏa có chút hoang mang. Chẳng lẽ cậu vô tình lạc đến nơi này? Nếu vậy, cậu nhất định sẽ tìm cách trở về rồi!

Mặc dù đã chuẩn bị tâm lý vô số lần giống cái sẽ rời bỏ hắn một ngày nào đó, nhưng khi điều hắn sợ gần kề, Vân Hỏa không thể bình tĩnh. Hắn lật ảnh càng lúc càng nhanh. Đột nhiên, hắn dừng lại đột ngột. Hai mắt trừng vào hai người trên màn hình, đó là ảnh Triệu Vân Tiêu và Lâm Minh Viễn.

Lâm Minh Viễn ôm vai Triệu Vân Tiêu, mặt áp Triệu Vân Tiêu, môi hơi chu ra làm bộ muốn hôn. Trước mặt hai người đặt một cái bánh sinh nhật. Đây là ảnh chụp chung Lâm Minh Viễn chụp với cậu vào dịp sinh nhật năm nay, cũng là lần chụp chung duy nhất trong năm.

Trực giác giống đực mách bảo Vân Hỏa, người này là tình địch của hắn.

Mặc dù Triệu Vân Tiêu đã chụp ảnh với rất nhiều giống đực khác hoặc có lẽ là giống cái, thậm chí có hai người cũng ôm vai cậu, nhưng không ai mang lại cho Vân Hỏa cảm giác đe dọa như người này.

Kệ cái thứ sặc sỡ kia (bánh sinh nhật) là gì, kệ cái thứ lửa nhỏ mảnh khảnh kia (nến sinh nhật) là gì, móng vuốt Vân Hỏa sờ soạng trên màn hình. Hắn muốn thò tay vào bắt người kia ra rồi đưa mình vào trong đó. Sau đó, giữa lông mày Vân Hỏa càng nhíu chặt. Hắn nghĩ ra rồi. Cảnh ân ái trong nước kia, biểu hiện của giống cái không giống lần đầu tiên. Chẳng lẽ!

Vân Hỏa nhe răng, phát ra tiếng gầm gừ phẫn nộ. Bốn chiếc răng nanh sắc nhọn lộ ra ánh lạnh. Chẳng lẽ người này mới là bạn đời của cậu? Không! Cậu là của hắn! Của hắn!

Vân Hỏa căm ghét tấm ảnh Lâm Minh Viễn. Cái kẻ trông yếu đuối, không rắn chắc hơn giống cái là bao này hoàn toàn không xứng làm bạn đời của cậu! Chỉ có hắn mới xứng với giống cái của mình!

Vân Hỏa ghen tuông tiếp tục lật về phía trước. Hộp nhỏ có ảnh tên giống đực kia chụp một mình, và ảnh cậu chụp một mình, nhưng không còn ảnh chụp chung hai người nữa. Nhưng Vân Hỏa vẫn rất tức giận! Lật xem hết tất cả ảnh, Vân Hỏa cắn cái hộp nhỏ. Thân hình thoáng cái biến đổi, hắn lại trở thành dã thú.

Triệu Vân Tiêu tròng da thú lên người, đang xem cần khâu bao nhiêu. Vừa mới cởϊ áσ ra, Vân Hỏa hừng hực khí thế bước vào. Bốn móng vuốt cọ cọ trên tấm thảm trước giường, hắn nhảy lên, chồm đến chỗ Triệu Vân Tiêu, ôm cậu vào lòng mình. Ngã vào lòng Vân Hỏa, Triệu Vân Tiêu ngơ ngác bò dậy: "Có chuyện gì vậy?"

Vân Hỏa rất ghen, hắn nhét cái hộp nhỏ trong miệng vào tay Triệu Vân Tiêu. Vuốt thú hắn quá to, không tiện cất người vào. Sau đó xoay Triệu Vân Tiêu lại, để cậu dựa lưng vào lòng mình, dùng một móng ôm chặt, ôm lấy cặp vai trần của Triệu Vân Tiêu. Móng vuốt kia nhấc cánh tay Triệu Vân Tiêu cầm điện thoại, ra hiệu chụp ảnh. Hắn cũng muốn cùng giống cái cất trong cùng một khung hình!

Thấy Triệu Vân Tiêu không động đậy, Vân Hỏa dùng bàn chân thú quá khổ của mình ấn vào điện thoại. Triệu Vân Tiêu một tay nắm lấy móng vuốt hắn, mở điện thoại, mở chức năng chụp ảnh, hỏi: "Muốn chụp ảnh?"

Vân Hỏa đáp lại bằng cách ôm sát cậu hơn, kề gần, cũng liếʍ môi cậu, thúc giục. Triệu Vân Tiêu cố hết sức duỗi thẳng cánh tay, nói: "Chụp xong em phải làm quần áo, nhất định phải xong trong hôm nay."

"Ô rống!" Nhanh nào nhanh nào.

Triệu Vân Tiêu dịu dàng nép trong lòng Vân Hỏa, nở một nụ cười thoải mái. Vân Hỏa cúi cái đầu to của mình áp sát mặt Triệu Vân Tiêu, thè lưỡi, liếʍ trên mặt Triệu Vân Tiêu.

"Rắc!"

Chụp được rồi, kết quả khá tốt. Triệu Vân Tiêu trả lại điện thoại: "Xong rồi, em phải đi làm quần áo."

Chưa đủ!

Vân Hỏa ôm không buông, lại nâng cánh tay Triệu Vân Tiêu, ý bảo cậu tiếp tục. Triệu Vân Tiêu đành phải xoa xoa cái đầu to của Vân Hỏa: "Thôi được thôi được, chụp với anh." Hiếm hoi lắm Vân Hỏa mới thích một việc đến vậy, cậu không chiều thì thật quá đáng.

Chọn chức năng chụp liên tiếp, cài đặt thời gian nghỉ giữa các lần chụp, Triệu Vân Tiêu giơ cánh tay, hướng vào chỗ lông râu dài của Vân Hỏa hôn một cái. Vân Hỏa luôn luôn theo dõi màn hình. Hắn thấy cậu không ấn cái nút cất người kia mà vẫn đưa họ vào trong, nháy vài cái, lại cất vào. Không còn lo sẽ không cất được hắn, Vân Hỏa một bên nhìn màn hình, một bên vừa hôn liếʍ vừa ôm ấp với Triệu Vân Tiêu. Tóm lại là phải thân mật hơn tên tình địch kia! Phải được cất vào nhiều hơn tên tình địch kia!

Thấy không cần ấn mà vẫn chụp được, Vân Hỏa giành lấy quyền cất người, tránh để cánh tay giống cái mỏi. Sau khi Vân Hỏa lấy đi điện thoại, Triệu Vân Tiêu quả thực thấy nhẹ nhõm, cũng dễ dàng hơn. Lâm Minh Viễn không thích chụp ảnh, rất ít chụp ảnh thân mật với cậu. Mà Vân Hỏa lại hoàn toàn trái ngược.

Hai tay ôm đầu to Vân Hỏa, Triệu Vân Tiêu hôn cái mũi ẩm ướt của hắn, răng nanh dài nhọn, môi dày, lưỡi dài.

Nụ hôn rất nhanh mất kiểm soát. Lúc Triệu Vân Tiêu bị Vân Hỏa đè dưới thân, hắn thấy Vân Hỏa vẫn cầm máy ảnh, vội vàng giằng lấy: "Không được chụp."

"Ô rống!" Phải cất! Nhất định phải cất!

"Vân Hỏa!" Triệu Vân Tiêu xấu hổ chết mất.

Vân Hỏa mặc kệ, hắn chỉ biết phải cất vào nhiều hơn tên tình địch kia gấp bội. Một móng vuốt vững chắc cầm cái hộp nhỏ, lưỡi Vân Hỏa cũng vững chắc di chuyển trên người Triệu Vân Tiêu. Triệu Vân Tiêu cố gắng giành lại: "Không được chụp!"

"Rống rống!"

Cánh chặn lại hai tay Triệu Vân Tiêu, Vân Hỏa bắt đầu thực hiện quyền lực bạn đời của mình. Bạn đời của hắn chỉ có thể nhớ rõ mùi của hắn!

"A…" Triệu Vân Tiêu xấu hổ đỏ mặt tía tai. Hắn không nên dạy Vân Hỏa cách dùng máy ảnh!