Editor: Lọ Đường Nhỏ
Triệu Vân Tiêu quyết định gội đầu trước, vì tóc cậu đã dài ra và bết dính sau hơn một tháng. Nằm ngửa trong sông, mái tóc cậu xõa tung, bồng bềnh trên mặt nước. Dù cậu đã dùng tay cào mạnh những mảng da đầu bong tróc nhưng cách này vẫn không thể làm sạch hoàn toàn. Vì vậy, cậu bơi vào bờ, tìm kiếm và chọn được một loại lá to hơn nửa bàn tay, không mùi, có bề mặt khá thô ráp. Với vài mảnh lá trong tay, cậu bơi ra chỗ nước sâu hơn, quỳ xuống, rồi dùng mặt ráp của lá để kì cọ kỹ lưỡng tóc và da đầu.
Sau ba lần dùng lá kì cọ, đầu cậu trở nên dễ chịu hơn. Dù vẫn còn hơi bết dính nhưng cũng đã sạch sẽ hơn nhiều. Tiếp đến, Triệu Vân Tiêu bắt đầu kì cọ thân mình, chẳng có khăn hay bất cứ thứ gì, chỉ dùng đôi tay trần. Cậu thực sự rất tập trung kì cọ cơ thể, hoàn toàn không hề để ý tới bụi cây ven bờ đang khẽ rung rinh. Từ trong bụi, một con dã thú toàn thân đỏ rực đang cúi thấp người, rình rập, rón rén tiến tới bờ suối. Đôi mắt đỏ ngầu thèm thuồng nhìn chằm chằm cậu dưới dòng suối. Cái lưỡi đỏ lòm liếʍ quanh mép, dã thú im lìm chui ra khỏi bụi cây, rồi bơi vào trong nước.
Triệu Vân Tiêu quay lưng ra bờ, hoàn toàn không hay biết mối nguy đang tiến đến gần. Tiếng nước chảy róc rách đã che lấp mọi tiếng động từ dã thú. Trong khi đó, Vân Hỏa, sau khi săn mồi xong, lúc tìm đến Vân Tiêu, lại bắt gặp cảnh tượng gợϊ ȶìиᏂ đến vậy. Hắn không thể ngờ được rằng giống cái lại đang tя͢ầи ͙ȶя͢υồиɠ tắm gội trong nước, với làn da trắng nõn và cuốn hút, mời gọi hắn, hoàn toàn khác biệt so với bất kỳ giống cái nào hắn từng thấy.
"Ô…"
Động tác của Triệu Vân Tiêu chợt khựng lại, da gà nổi lên. Cậu còn chưa kịp quay đầu xem sau lưng có gì, một con quái vật to lớn từ dưới nước đã trồi lên, lao đến đánh úp.
"A!"
"Phốc…"
"Vân Hỏa!"
Hắn lao đến khiến cả người Triệu Vân Tiêu ướt nhẹp, cậu bò dậy từ dưới nước, giận dữ vỗ vào con thú: "Anh hù em!" Hắn liếʍ nước trên mặt cậu, rồi liếʍ xuống thân thể cậu.
Triệu Vân Tiêu quỳ trong nước, kéo mạnh lông cổ của hắn: "Quá đáng, sao anh dám hù em! Thật quá đáng mà!"
Chưa hết giận, cậu không thèm để ý cơ thể đang tя͢ầи ͙ȶя͢υồиɠ, vung tay hắt nước lên mặt dã thú. Dã thú lắc đầu, nước lại vẩy ngược trở lại trúng mặt Triệu Vân Tiêu. Cậu ôm cổ hắn, định nhấn hắn ngã xuống nước, tiếc là cậu đã quá tự tin vào sức lực của mình. Một cái móng của dã thú cũng đủ làm cậu không nhúc nhích được.
Thấy Vân Hỏa ngoan ngoãn như vậy, để mặc cậu "ăn hϊếp", cơn giận của Triệu Vân Tiêu dần tan biến. Khi ấy, cậu mới chợt nhận ra một tình huống ngượng ngùng, cậu không hề mặc gì. Dù Vân Hỏa đang nằm trong suối nhưng hơn nửa thân hình hắn vẫn nổi trên mặt nước. Triệu Vân Tiêu nằm sấp trên bụng hắn, lưng bị đôi cánh lớn che phủ, muốn đứng dậy mà lại không dám cử động vì tư thế thân mật của hai người.
Vân Hỏa thay cậu đưa ra lựa chọn. Hắn xoay người, đặt Triệu Vân Tiêu nằm phía dưới, dùng cánh đỡ cậu lên tránh bị chìm. Triệu Vân Tiêu đột nhiên thấy hồi hộp, cái tư thế này sao mà gợϊ ȶìиᏂ quá. Đầu Vân Hỏa cúi thấp xuống, Triệu Vân Tiêu nín thở. Dã thú đưa lưỡi ra, Triệu Vân Tiêu như bị mê hoặc, hé môi.
Chẳng rõ ai đã chủ động chạm vào ai trước, hay là cả hai cùng chạm vào nhau một lúc. Ở trong rừng rậm hoang vắng, bên trong dòng suối sâu thẳm, Triệu Vân Tiêu gạt bỏ mọi rào cản, quấn quýt môi lưỡi cùng con dã thú. Cậu tách hai chân, cam tâm trao thân mình hoàn toàn cho dã thú. Dã thú chống người phía trên, phần thân dưới của cả hai cũng cùng lúc căng cứng.
Hắn yêu sự ngoan ngoãn chấp thuận ngầm ấy của người yêu, đôi mắt đỏ ngầu càng thêm đỏ sậm. Đôi cánh nâng Triệu Vân Tiêu lên, đầu dã thú men theo cơ thể cậu liếʍ xuống phía dưới. Triệu Vân Tiêu nắm lấy đầu dã thú, ngửa cổ rêи ɾỉ. Rất lâu sau đó, bầu trời rừng rậm vang vọng tiếng gầm gào của dã thú, mang theo niềm vui sướиɠ tột cùng, lại xen lẫn nỗi buồn khổ bị đè nén.
Nằm trên bụng dã thú thở dốc, Triệu Vân Tiêu toàn thân ửng hồng. Vân Hỏa vừa làm đệm đỡ cho cậu, vừa dùng cánh che kín người. Dù nơi này không có người khác, hắn vẫn không muốn để lộ nửa điểm cơ thể người yêu. Sau khi giải tỏa, dịch trắng đã bị dòng nước cuốn trôi đi, nhưng hai trái tim cùng cảm giác nóng bỏng vẫn lưu lại trong lòng nhau. Sau chuyện đó, Triệu Vân Tiêu xấu hổ không dám nhìn Vân Hỏa dù lúc nãy cậu đã rất bạo dạng. Vân Hỏa cũng không hề tiến vào hoàn toàn, chỉ "ăn" cậu từ đầu đến chân một lần, ngay cả chỗ đó cũng không bỏ qua, thậm chí cả thứ cậu phun ra cũng bị Vân Hỏa ăn sạch.
Hai tay Triệu Vân Tiêu vẫn còn cảm giác nắm giữ thứ to lớn kia. Tuy cơ thể cậu rất đặc biệt, rất nhạy cảm, nhưng không thể chịu được nó. Có lẽ Vân Hỏa sợ làm cậu bị thương nên mới kiềm chế... Sự tỉnh táo này đã khiến Triệu Vân Tiêu càng không xem Vân Hỏa là dã thú nữa. Cậu tin chắc rằng Vân Hỏa là một nhân loại bị phù thủy nguyền rủa, bởi chỉ có con người mới có thể giữ được lý trí ngay cả khi ham muốn ngập tràn.
"Rột… rột…"
Một tiếng động vang lên phá vỡ sự yên tĩnh ngọt ngào giữa hai người. Triệu Vân Tiêu ngẩng đầu, ngượng nghịu nói: "Em đói rồi."
Vân Hỏa đang vui hơn bao giờ hết, hắn liếʍ Vân Tiêu, muốn dẫn cậu về. Triệu Vân Tiêu đứng yên, níu lấy lông trên cổ hắn, nhỏ giọng: "Em còn chưa tắm xong."
Giờ phút này, tình cảm Triệu Vân Tiêu dành cho Vân Hỏa đã hoàn toàn thay đổi. Vân Hỏa có chút khó hiểu, dùng mũi cọ cọ Triệu Vân Tiêu, muốn đứng lên. Cậu rời khỏi bụng hắn, một lần nữa trở lại trong nước kì cọ thân thể, rồi nói: "Em muốn tắm."
Vân Hỏa nhìn cậu một lúc lâu, dường như đã hiểu ra. Hắn cố sức tung mình bay đến bên bờ, tha quả bánh bao rồi bay trở lại. Triệu Vân Tiêu mừng rỡ nhận lấy nó, cậu thật sự rất thích. Người Vân Hỏa đã ướt sũng, hắn không định lên bờ, cứ theo Triệu Vân Tiêu. Cậu xé một miếng đút Vân Hỏa ăn, nhưng Vân Hỏa quay đầu đi, rõ ràng là không muốn ăn.
"Anh thật kén ăn." Triệu Vân Tiêu cũng không ép Vân Hỏa, cậu nhai từ tốn, cẩn thận ăn hết. Giờ cậu nhớ nhất là những món ăn phong phú ở quê nhà.
Ăn xong một quả, Triệu Vân Tiêu cũng đã no, bắt đầu tiếp tục tắm. Vân Hỏa thấy trên người cậu bị cào ra vết đỏ, liền chạy trở lại bờ. Bỏ mặc người yêu trong nước, Vân Hỏa chạy đi. Triệu Vân Tiêu nhìn Vân Hỏa chạy mất, thở phào nhẹ nhõm, lỗ tai ửng hồng. A, cậu vừa cùng Vân Hỏa… Cơ thể cậu từng cơn tê dại, Triệu Vân Tiêu không dám nghĩ thêm nữa. Nhưng ngay sau đó, cậu lại thấy hơi buồn, nếu Vân Hỏa biết cậu đã kết hôn, anh có để tâm không? Triệu Vân Tiêu đã không còn trách Lâm Minh Viễn nữa, thậm chí rất ít khi nhớ tới gã.
Ngửa đầu nhìn bầu trời, Triệu Vân Tiêu tự hỏi trong lòng: "Phải chăng mình vốn không yêu Lâm Minh Viễn như mình đã tưởng? Nếu không, sao mình lại nhanh chóng chấp nhận Vân Hỏa đến thế? Thậm chí không hề bận tâm anh ấy là một con dã thú…"
Cậu thở hắt ra một hơi. Dù sao, nếu sau này cậu không trở về được nữa, sinh mạng của cậu đã gắn với Vân Hỏa. Ở trong thế giới này, cậu coi như là sống lại. Hơn nữa, cho dù cậu có thể trở về, cậu có đành lòng rời khỏi Vân Hỏa không? Chỉ nghĩ đến thôi, Triệu Vân Tiêu đã thấy vô cùng khó chịu. Có lẽ, cậu đến thế giới này chính là để gặp Vân Hỏa.
Trong khi Triệu Vân Tiêu đang nhìn thấu nội tâm mình, Vân Hỏa trở lại, miệng ngậm một bó cây cỏ màu vàng, có lá có rễ. Triệu Vân Tiêu thấy Vân Hỏa xuất hiện thì hoàn hồn. Đưa tay nhận lấy, cậu ngửi, có một mùi thơm thanh thuần rất nhẹ. Triệu Vân Tiêu nhìn Vân Hỏa, ánh mắt hỏi ý thứ này dùng để làm gì, cậu là lần đầu tiên thấy.
Vân Hỏa dùng móng vuốt đặt một cây lên vai Triệu Vân Tiêu. Cậu đặt bó cỏ vàng trong tay lên tảng đá, cầm lấy một ít. Xé bề mặt một mảnh lá, chất lỏng màu vàng chảy ra, cậu dùng ngón tay xoa nắn, thấy trơn bóng. Chất lỏng dính trên đầu ngón tay, rất nhanh, liền tan ra và hòa vào nước. Mắt Triệu Vân Tiêu sáng lên, cúi người đưa tay vào nước. Dịch nhờn trên ngón tay bị cuốn đi, đầu ngón tay lập tức có cảm giác khoan khoái, dễ chịu. Triệu Vân Tiêu hiểu ra loại cây cỏ màu vàng này dùng để làm gì.
"Vân Hỏa, cám ơn anh. Em lúc nãy còn đang không biết tắm như thế nào."
Phần thưởng là một nụ hôn lên miệng Vân Hỏa. Triệu Vân Tiêu hái một phần lá cỏ vàng, dùng sức chà xát cho nát trong tay, sau đó bôi khắp người, xoa bóp. Vân Hỏa liếʍ liếʍ chỗ vừa bị hôn, rồi lại chạy đi. Triệu Vân Tiêu vui vẻ kì cọ thân thể. Cậu nghĩ loại cỏ này có phải tương tự với thực vật tạo xà bông viết trong sách không nhỉ. Ừm, vậy cứ gọi nó là cỏ xà bông đi.
Vân Hỏa lại tìm thêm một ít cỏ xà bông mang về. Triệu Vân Tiêu đem tóc dài vừa rửa sạch gội lại một lần nữa, coi như đã sạch sẽ hoàn toàn. Cậu ngồi xổm trước mặt Vân Hỏa, hắt nước lên người hắn. Vân Hỏa không để cậu phải vất vả như vậy, chủ động đi tới chỗ nước sâu lặn xuống. Ngâm một lát, hắn đứng lên, toàn thân liền ướt hết.
"Mau tới đây." Triệu Vân Tiêu chà chà cỏ xà bông.
Vân Hỏa tiến đến trước mặt cậu, hiểu ý ngồi thấp xuống một chút. Triệu Vân Tiêu bôi cỏ xà bông đã chà nát cùng bọt mịn lên người Vân Hỏa, tắm cho hắn. Vân Hỏa còn mở cả đôi cánh ra, để Triệu Vân Tiêu dễ dàng kì cọ cho mình.
Tắm cho Vân Hỏa là một việc rất tốn sức. Triệu Vân Tiêu phải hi sinh cái quần của mình, vì không có khăn. Dùng hết tất cả cỏ xà bông còn lại, cái quần cũng rách te tua, Triệu Vân Tiêu cuối cùng cũng tắm xong cho Vân Hỏa. Từ đầu đến cuối, Vân Hỏa chỉ ngồi hoặc dựa theo yêu cầu của Triệu Vân Tiêu mà nhấc chân trước, nhấc móng vuốt sau, sung sướиɠ hưởng thụ.
Tắm xong thân thể và cánh cho Vân Hỏa, Triệu Vân Tiêu bảo hắn há miệng, làm sạch răng. Không có bàn chải, chỉ có thể dùng cành cây. Rửa sạch toàn bộ hàm răng Vân Hỏa, Triệu Vân Tiêu vỗ vỗ dã thú: "Xong rồi, chúng ta về nhà thôi."
Cái đuôi Vân Hỏa quấn lấy thắt lưng Triệu Vân Tiêu đưa cậu an toàn đến mảnh đất trên bờ, sau đó hắn nửa bay đến nơi xa để vẩy khô. Lúc hắn đang vẩy, Triệu Vân Tiêu liền bọc mình lại. Bộ đồ của cậu đã mất quần, chỉ còn lại qυầи ɭóŧ là còn có thể miễn cưỡng mặc một chút.
Vân Hỏa muốn đưa Triệu Vân Tiêu trở về trước, nhưng Triệu Vân Tiêu thì nhanh chân đến xem con mồi Vân Hỏa đã bắt. Vân Hỏa vốn đã nghe lời Triệu Vân Tiêu, giờ quan hệ hai người lại càng thân mật hơn, tất cả đều lấy ý cậu làm đầu. Đến chỗ con mồi đã xử lý xong, quả nhiên nội tạng và đầu đã bị vứt đi. Triệu Vân Tiêu hiện tại không dám tự mình xử lý đầu con mồi. Cậu chỉ vào cái bụng trống trơn của con mồi, làm động tác ăn.
Vân Hỏa thì không tán thành, những thứ đó sao có thể để giống cái của hắn ăn. Triệu Vân Tiêu cố gắng lặp lại động tác mấy lần. Vân Hỏa cuối cùng cũng chấp nhận, vì hắn không biết nói sao để Triệu Vân Tiêu hiểu rằng hắn có thể săn đủ thức ăn ngon, hoàn toàn không cần thiết phải đi ăn nội tạng con mồi. Gật đầu tỏ vẻ đã hiểu, Vân Hỏa nằm phục xuống để Triệu Vân Tiêu leo lên. Triệu Vân Tiêu ôm tấm da thú đựng thức ăn trèo lên. Sau khi cậu ngồi vững vàng, Vân Hỏa từ từ đứng dậy, há miệng ngậm con mồi.
Đưa Triệu Vân Tiêu trở về trước, Vân Hỏa lại bay đi. Triệu Vân Tiêu biết hắn đi lấy những thứ nội tạng đã vứt bỏ kia. Thoải mái vì tắm rửa sạch sẽ, người cậu dễ chịu hơn rất nhiều. Triệu Vân Tiêu trước tiên đem con mồi kéo đến nơi khô ráo thoáng mát bày ra, sau đó đem thức ăn cậu hái hôm nay cũng để vào chỗ thoáng mát. Cậu muốn đi giải quyết vấn đề quần áo mặc của mình trước.
Tắm rửa xong người cậu nhẹ nhàng hơn nhiều nhưng da lại rất khô ráp, dù sao đó cũng là thực vật tự nhiên không có hiệu quả dưỡng ẩm cao. Triệu Vân Tiêu lập tức tìm kiếm trong đống đồ của mình, sau đó chọn ra một chén mỡ động vật mà tối qua cậu đặc biệt chế ra, cỏ hương và quả vàng. Múc một chút xíu mỡ động vật vào trong một chén khác, Triệu Vân Tiêu nhóm lửa. Cầm chén đặt trên lửa, rất nhanh dầu liền tan chảy.
Cậu đem dầu đã tan ra rót vào một chén khác, rửa sạch tạp chất bẩn ở đáy chén. Sau ba lần lặp lại, dầu trở nên trong veo. Tiếp theo, cậu nghiền nát cỏ hương và hoàng quả, cho vào nước nấu đến khi đặc sệt. Cậu trộn một chút dầu đã nguội và hỗn hợp này lại với nhau. Trộn xong, cậu dùng tay thoa lên khắp người và mặt. Mùi cỏ hương và quả vàng hoàn toàn che đi mùi của mỡ động vật. Cậu xoa đều trên người, cố gắng để "kem dưỡng da" thấm vào da, mãi cho đến khi da bị chất đường trong quả vàng làm bết dính lại.
Triệu Vân Tiêu đến thác nước bên kia rửa trôi chất dính trên người. Dùng da thú lau khô, Triệu Vân Tiêu sờ sờ da mình, rất hài lòng. Cơ thể cậu không còn thấy thô ráp, xem ra phát minh của cậu không tệ lắm. Tốt nhất là có thể làm ra kem dưỡng ẩm da không cần rửa sạch, nếu không vẫn là bất tiện. Cậu lấy một mảnh lá cây trong nhà để xuống che lại "kem dưỡng da" còn dư, giữ lại cho lần sau dùng. Những tấm da xinh đẹp Vân Hỏa cho Triệu Vân Tiêu vẫn chưa được xử lý xong hẳn. Triệu Vân Tiêu lấy ra tấm da thú ngày hôm qua cậu đã lựa, ướm lên người, cậu dùng móng vuốt vẽ ra một vòng tròn ở giữa, sau đó bắt đầu công việc cắt vất vả. Không có kéo, chỉ có thể dùng móng vuốt và dao xương để cắt bỏ cái vòng tròn kia.
Vân Hỏa lúc trở về liền thấy giống cái tя͢ầи ͙ȶя͢υồиɠ ngồi ở trên giường đá xử lý da thú. Da thú Triệu Vân Tiêu mặc lúc trước đã giặt, phơi ở bên ngoài. Dù sao cũng là muốn làm quần áo, cậu cũng chưa có cầm da thú bọc lại. Ánh sáng bên trong động tối sầm lại, Triệu Vân Tiêu ngẩng đầu rồi hướng dã thú đang che khuất ánh sáng mà cười, giơ đồ trong tay: "Em muốn làm quần áo."
Vân Hỏa đi tới bên giường, lỗ mũi động đậy, ngửi tới ngửi lui trên người Triệu Vân Tiêu, còn muốn liếʍ liếʍ. Triệu Vân Tiêu cười đẩy đầu Vân Hỏa ra: "Em muốn làm quần áo."
Giống cái bỗng dưng thơm thế này, Vân Hỏa cuống quýt muốn liếʍ. Triệu Vân Tiêu lùi vào giữa giường trốn, nhìn thấy cái túi của mình, cậu lập tức hô ngừng: "Chờ một chút!".
Vân Hỏa tạm dừng. Đôi mắt hắn nhìn chằm chằm bên dưới của Triệu Vân Tiêu, liếʍ liếʍ mép.
"Đồ háo sắc!" Gõ đầu Vân Hỏa, Triệu Vân Tiêu đỏ mặt nắm một tấm da thú che bên dưới, sau đó cầm lấy túi của mình lấy điện thoại di động ra. Lúc này Vân Hỏa thấy rõ cậu mở túi ra như thế nào, mắt đỏ ngầu lộ vẻ khó hiểu.
Triệu Vân Tiêu lấy điện thoại di động ra, mở máy ảnh, sau đó tựa vào đầu Vân Hỏa nói: "Em tìm cho anh một ít chuyện để làm."
Vân Hỏa tò mò nhìn cái hộp này, cái lần trước giống cái lấy ra hình như không phải cái này. Triệu Vân Tiêu giơ điện thoại di động lên, xoẹt, cậu và Vân Hỏa bị chụp vào. Đôi mắt đỏ ngầu của Vân Hỏa không ngoài dự đoán trợn tròn. Cái hộp này cũng có thể đem người cất vào!
"Vân Hỏa, anh ấn chỗ này." Triệu Vân Tiêu giơ chân trước bên trái của Vân Hỏa lên, dùng đệm thịt của hắn nhấn nút chụp.
"Xoẹt!"
Vẻ mặt tò mò nghiên cứu của Vân Hỏa đã bị ghi lại trong điện thoại rồi.
"Được rồi, anh tự mày mò đi, em còn muốn làm quần áo." Không chút lo lắng đưa điện thoại di động của mình nhét vào trong móng vuốt to của Vân Hỏa, Triệu Vân Tiêu bắt đầu làm quần áo. Vân Hỏa nhìn chằm chằm cái hộp trong móng vuốt, vẫn đang thắc mắc: "Giống cái rốt cuộc có bao nhiêu đồ vật lạ thế nhỉ?"