Editor: Lọ Đường Nhỏ
Mất một lúc lâu, Triệu Vân Tiêu mới rời khỏi ngực Vân Hỏa. Áo cậu đã ướt sũng. Cậu đã bình tĩnh lại nhưng hốc mắt vẫn còn đỏ hoe, nước mắt trên mặt cũng chưa khô hẳn. Vân Hỏa nhẹ nhàng liếʍ đi những giọt lệ ấy.
Triệu Vân Tiêu cầm lấy hạt châu lớn, hôn nhẹ một cái trước mặt Vân Hỏa, mặt rạng rỡ cười: “Em thật sự rất thích nó.”
Rồi cậu đặt hạt châu xuống, ghé môi in một nụ hôn lên khóe miệng Vân Hỏa: “Cảm ơn anh, Vân Hỏa.”
Đôi mắt đỏ ngầu của Vân Hỏa bỗng mở trừng ra, hơi thở hắn lập tức trở nên gấp gáp, loạn nhịp. Triệu Vân Tiêu dường như còn nghĩ chừng đó chưa đủ đô, cậu ôm lấy đầu Vân Hỏa, rồi ấn thêm mấy cái hôn nữa lên mặt hắn.
“Cảm ơn anh, Vân Hỏa!”
[Vân Tiêu bắt đầu xem Vân Hỏa như một con người rồi. Do đó tui đổi xưng hô cho phù hợp nè]
“Rống!”
Một tiếng gầm lớn vang lên đầy sợ hãi, hai chân trước của Vân Hỏa đè chặt vai Triệu Vân Tiêu. Hắn cúi đầu nhăm nhe liếʍ xuống. Hắn liếʍ rất vội vàng, dồn dập. Lần này, bản năng dã thú đã chiếm lấy lý trí, đầu lưỡi hắn liếʍ lên môi Triệu Vân Tiêu, tách hàm răng cậu ra.
Triệu Vân Tiêu đầu óc quay cuồng ngay khi Vân Hỏa liếʍ miệng mình. Cậu bị bao phủ bởi hơi thở mạnh mẽ, đầy mùi hoang dã của Vân Hỏa. Triệu Vân Tiêu khẽ rên liên hồi, chân cậu vô tình chạm phải cái gì đó cứng ngắc bên dưới, theo bản năng cọ cọ.
“Rống rống!”
Thân thể Vân Hỏa run lên, toàn bộ lông trên người hắn dựng đứng. Đúng lúc Triệu Vân Tiêu nghĩ Vân Hỏa sẽ tiếp tục, thì hắn khó nhọc xoay người nhảy khỏi giường đá, rồi chạy biến.
“Rống rống rống!”
Cả núi rừng vang dội tiếng gầm của Vân Hỏa. Triệu Vân Tiêu mềm nhũn nằm trên giường, lấy tay bịt miệng. Cậu, cậu, cậu... đã hôn Vân Hỏa! Cái ý nghĩ đó làm cơ thể cậu nóng ran không chịu nổi, nhưng ngay sau đó là cảm giác trống rỗng và xót xa. Thân thể cậu đã từng thuộc về người khác rồi, Vân Hỏa có bận tâm chuyện đó không? Cắn môi, Triệu Vân Tiêu bỗng thấy hoảng hốt.
Giống cái hôn hắn rồi, hôn hắn rồi! Dưới chân núi, toàn thân Vân Hỏa ngâm mình trong dòng suối lạnh như băng, hắn cần hạ nhiệt.
Không được, không được, không được.
Đầu óc hắn đang chao đảo kịch liệt. Hắn phải nhịn xuống, tuyệt đối không được chiếm lấy giống cái. Không được! Cắm đầu xuống nước, Vân Hỏa mong rằng có thể đừng nghĩ tiếp nữa. Thế nhưng trong đầu hắn vẫn không ngừng hiện lên bóng dáng giống cái, nụ cười rạng ngời và nụ hôn cực kỳ quyến rũ. Trong đôi mắt đỏ ngầu hằn lên nỗi đau buồn và bất mãn sâu sắc, tại sao hắn lại phải gánh lấy lời nguyền này? Tại sao?
Vân Hỏa bỏ chạy với vẻ hốt hoảng giống như những lần trước hắn sắp mất kiểm soát. Triệu Vân Tiêu vừa tự mắng mình quá khinh suất, vừa ngoài lệ thấy mừng rỡ vì Vân Hỏa có ham muốn với cậu. Cậu nghĩ, cậu thật sự đã lún sâu rồi. Mặt khác, cậu cũng chẳng thấy quá khó chấp nhận. Ở cái thế giới xa lạ này, chỉ có Vân Hỏa bầu bạn với cậu, cậu cũng muốn san sẻ nỗi cô đơn với Vân Hỏa.
Vỗ đầu một cái, Triệu Vân Tiêu nhảy xuống giường, rồi mắt cậu mở to. Bên cạnh giường trải da thú có thêm một đống lớn da thú, trên đó đặt một số đồ vật. Triệu Vân Tiêu tiến lại gần ngồi xổm xuống, vô cùng kinh ngạc. Cầm lấy một thanh dài và nhọn, Triệu Vân Tiêu ngắm nghía. Đây là kim! Không sai, chính là cây kim. Nhưng nhìn từ màu sắc đến cảm giác khi cầm thì có vẻ được mài từ xương mà thành, thậm chí còn có lỗ xỏ chỉ. Triệu Vân Tiêu đếm, có đến mười cây kim lớn nhỏ khác nhau. Nhưng điều làm cậu tin không nổi nhất là có cả sợi chỉ! Tuy nhiên, đó không phải là sợi bông hay sợi tơ mà cậu biết, mà trông như gân động vật được chế biến thành sợi. Triệu Vân Tiêu lập tức đi xem vòng cổ và vòng tay của mình, quả thực được xâu bằng loại sợi này. Sợi có rất nhiều, cả một bó dày cộp.
Đặt sợi xuống, Triệu Vân Tiêu lại cầm một vật có hình dáng con dao lên xem. Sau khi xem xét, cậu xác định đây là dao, cũng y hệt là được mài từ xương mà thành. Triệu Vân Tiêu nhíu chặt mày. Những thứ này chắc chắn là Vân Hỏa lấy về, vấn đề là Vân Hỏa tìm được chúng ở đâu? Cậu thật sự không tài nào tưởng tượng nổi bốn móng vuốt của Vân Hỏa làm cách nào để mài xương thành kim và dao, lại làm sao để tách gân động vật được?
Hơn nữa… Cầm lấy kim, Triệu Vân Tiêu lần đầu tiên nghi ngờ về thân thế của Vân Hỏa. Cây kim có lỗ rõ ràng là dụng cụ dùng để may mặc, vấn đề là Vân Hỏa không mặc quần áo, làm sao hắn biết cần phải dùng cái này? Vân Hỏa, rốt cuộc từ đâu tới? Chẳng lẽ, Vân Hỏa thật sự là hoàng tử bị mụ phù thủy biến thành quái thú?
Vân Hỏa không thể nói, hỏi cũng không moi ra được gì. Triệu Vân Tiêu ngẫm nghĩ một lúc lâu, quyết định vẫn là tiếp tục quan sát. Sống chung lâu, cậu tự khắc sẽ biết bí mật của Vân Hỏa. Có lẽ, những nỗi buồn và khổ sở thỉnh thoảng Vân Hỏa lộ ra có liên quan đến những bí ẩn này. Thấu hiểu những điều này, Triệu Vân Tiêu siết chặt tay, cậu nhất định sẽ làm rõ tất cả! Nếu thế giới này thật sự có mụ phù thủy, cậu nhất định sẽ cứu Vân Hỏa khỏi lời nguyền của bà ta.
Có mục tiêu rõ ràng để hướng đến, Triệu Vân Tiêu thu dọn những công cụ quý giá này. Tạm thời dùng dây leo buộc lại áo trên, cậu bước ra khỏi cửa hang. Đúng như cậu nghĩ, những tấm da mà Vân Hỏa mang về cho cậu hôm qua cũng đã được hắn vệ sinh sạch sẽ, đang phơi trên tảng đá ngoài hang.
Vân Hỏa tối qua chắc là đã không ngủ? Triệu Vân Tiêu thấy thương nhưng cũng thấy ấm lòng. Cậu sờ thử tấm da thú, còn hơi ẩm, mỡ và các thứ khác dưới da đã được Vân Hỏa làm sạch hết. Phần da đã phơi khô, chỉ cần xử lý thêm một chút là có thể làm quần áo.
“Vân Hỏa, đi ăn sáng thôi, hết sạch đồ ăn rồi…”
Triệu Vân Tiêu gọi lớn về phía núi rừng. Vân Hỏa hôm qua bận rộn cả ngày, con thú săn về cũng đã ăn xong. Trong hang hiện tại chẳng còn thức ăn gì.
“Rống.”
Vân Hỏa trở lại, trên người vẫn còn dính nước. Triệu Vân Tiêu giang hai tay về phía Vân Hỏa, hắn liền bay đến trước mặt cậu. Vỗ vỗ lưng Vân Hỏa, bảo hắn nằm xuống, Triệu Vân Tiêu cầm một tấm da thú trèo lên lưng hắn, miệng nói: “Chở em vào rừng xem một chút, có cái gì ăn được không.”
Vân Hỏa cũng biết trong hang hết thức ăn. Mặc dù không thích dẫn giống cái đi săn, nhưng nhìn giống cái tỏ vẻ muốn thử, hắn cũng đành chịu. Đợi Triệu Vân Tiêu nằm sấp xuống ngay ngắn, hắn xoay người, bay xuống sườn núi.
Triệu Vân Tiêu bây giờ mới biết chỗ họ ở cách mặt đất cao đến vậy. Đợi Vân Hỏa đáp xuống đất rồi cậu ngẩng đầu nhìn, chỉ có thể thấy những cây đại thụ cao che trời, hoàn toàn không thấy hang đá họ ở. Thảo nào buổi tối không nghe tiếng dã thú nào, hóa ra là ở quá cao, dã thú không trèo lên được. Có lẽ dã thú có thể bay như Vân Hỏa khá là hiếm.
Vân Hỏa cõng Vân Tiêu đi sâu hơn vào trong rừng. Triệu Vân Tiêu vỗ vỗ hắn, Vân Hỏa liền dừng lại. Bước xuống, Triệu Vân Tiêu nói: “Anh đi săn, em xem thử chỗ này có gì ăn được không.”
Nói rồi, cậu liền bắt đầu tìm kiếm.
Nhìn Triệu Vân Tiêu một lát, Vân Hỏa liền hiểu ý cậu. Hắn chạy đến khuất sau một cây đại thụ, cào một móng vuốt vào thân cây khô, lại chạy đến dưới cây đại thụ phía bên kia cào một móng vuốt, để đánh dấu Triệu Vân Tiêu không được đi ra khỏi khu vực này. Lúc Triệu Vân Tiêu gật đầu, Vân Hỏa mới chạy đi. Xung quanh còn có con mồi, nếu Triệu Vân Tiêu gặp nguy hiểm, hắn rất nhanh có thể quay lại.
Không còn sợ hãi Vân Hỏa bỏ rơi mình, Triệu Vân Tiêu chăm chú tìm kiếm thức ăn xung quanh. Đầu tiên tìm được một chút cải ngọt, cỏ thơm và cây trúc mà cậu biết. Triệu Vân Tiêu lúc đi ra ngoài đã mang theo con dao xương. Cậu không bẻ gãy được cây trúc, liền đi tìm tảng đá kê phía dưới cây trúc rồi dùng đá đập gãy, sau đó kéo về chỗ trải da thú.
Triệu Vân Tiêu cảm giác mình hiện tại hoàn toàn xứng đáng được gọi là người tiền sử rồi. Nhìn xem, công cụ dùng là tùy tiện lấy đá, xương và các thứ khác dùng, nhưng mà cậu cũng chẳng thấy buồn bực. Tiếp theo, cậu tìm được quả vàng và quả bánh mì, nhưng chúng đều ở quá cao, cậu không với tới. Những quả bánh mì rụng xuống đất đều có sâu bọ bu bám, cậu đành phải bỏ qua.
Trong rừng rậm, muỗi cũng không nhiều như Triệu Vân Tiêu nghĩ, nhưng vai cậu vẫn bị một con bọ nào đó đốt một cái vừa ngứa vừa rát. Triệu Vân Tiêu trong mấy ngày chăm sóc Vân Hỏa cũng biết được vài loại cây thuốc, những loại này mọc khắp nơi trong rừng. Triệu Vân Tiêu hái vài cái lá, nhai nát rồi bôi thoa lên người mình. Nơi đây không phải thành phố hiện đại, trên lá cây cũng chẳng có bụi bẩn gì, còn đọng sương mai chưa kịp tan. Hơn nữa, ở chốn này Triệu Vân Tiêu cũng chẳng cần để ý nhiều như vậy.
Bôi nước thuốc xong, cũng không còn sâu cắn Triệu Vân Tiêu nữa. Cậu hái từ phần thân thuốc, còn rễ thì giữ lại, để chúng có thể tiếp tục sinh trưởng. Đặt cây thuốc lên da thú, Triệu Vân Tiêu tiếp tục tìm kiếm. Ở giữa hai cây, cậu phát hiện một loại cây đậu lớn. Thực vật nơi này cao lớn bất thường, quả đậu treo chi chít trên các nhánh cây từ dưới lên. Triệu Vân Tiêu hái một quả đậu tách ra xem, cậu cười. Đó là loại đậu tối hôm qua họ đã ăn. Loại cây đậu này hơi giống đậu đỏ, nhưng mùi vị không ngọt như đậu đỏ, rất dễ nấu mềm. Triệu Vân Tiêu bắt đầu hái quả đậu. Đậu nấu chung với thịt sẽ rất thơm, có lẽ sau này cậu có thể làm bánh đậu. Triệu Vân Tiêu liếʍ môi, cậu không phủ nhận rất nhớ thức ăn ngon ở thời hiện đại.
Tiếng ồn từ nơi xa vọng tới, Triệu Vân Tiêu nghe thấy tiếng gọi của Vân Hỏa. Cậu đoán Vân Hỏa chắc là đã bắt được con mồi. Quả đúng như vậy, khi cậu mang thức ăn trở lại chỗ tấm da thú, Vân Hỏa đã kéo về một con mồi rất to. Nhả con mồi ra, Vân Hỏa đi tới bên cạnh Triệu Vân Tiêu, ngó qua thành quả trên da thú. Hắn nằm xuống, chuẩn bị đưa Triệu Vân Tiêu về, rồi hắn sẽ đi xử lý con mồi sau.
Triệu Vân Tiêu nhìn con mồi có cái sừng đen, sau đó nói với Vân Hỏa: “Em muốn đi cùng anh.”
Nói xong, cậu không trèo lên lưng Vân Hỏa, mà đi tới trước đầu con mồi kia, cố chịu đựng mùi máu tanh xộc lên. Cậu nắm lấy sừng con mồi bước đi, mặc dù chính cậu cũng không biết đi đâu để làm thịt con mồi.
"Ô ô…"
Vân Hỏa đã chạy tới, ngậm lấy con mồi, không cho Triệu Vân Tiêu chạm vào. Triệu Vân Tiêu níu lấy lông trên cổ hắn, nhất quyết phải đi cùng. Tiếp tục giằng co, cuối cùng vẫn là Vân Hỏa nhường. Hắn nằm xuống để Triệu Vân Tiêu leo lên. Triệu Vân Tiêu cười, cậu chạy về bọc tấm da thú lại, sau đó chạy trở lại trèo lên lưng Vân Hỏa. Vân Hỏa bất lực dẫn cậu đi đến bờ suối để xử lý con mồi. Giống cái quá yếu ớt, hắn không muốn cậu thấy những thứ máu me đó.
Đi được một đoạn, Triệu Vân Tiêu ôm một bọc lớn ngồi trên lưng Vân Hỏa, tò mò nhìn xung quanh. Thấy một vật lạ, cậu vội vàng vỗ vỗ Vân Hỏa, chỉ tay vào bên kia hỏi: “Đây là cái gì?”
Vân Hỏa bỏ con mồi lại, đưa Triệu Vân Tiêu đi qua. Trong lùm cây rậm rạp, một loại quả tròn lớn bên ngoài đen thui. Triệu Vân Tiêu nghĩ là một loại dưa, nhưng lại gần nhìn, cậu lại không chắc chắn. Những quả này đường kính lớn nhất gần một mét, nhỏ nhất cũng mười mấy xăng-ti-mét. Bên ngoài có một chút màu xanh, còn phần lớn mặt ngoài là màu đen. Triệu Vân Tiêu gõ, nghĩ thầm chắc không phải là rỗng ruột. “Đây là cái gì?”
Triệu Vân Tiêu nhìn về phía Vân Hỏa. Vân Hỏa trả lời bằng hành động, hắn dùng móng vuốt cào lấy một quả nhỏ. Móng vuốt cắm thẳng xuống, cậy một cái, trái cây mở ra, bên trong vỏ quả là phần thịt màu trắng rơi trên mặt đất. Triệu Vân Tiêu kêu lên một tiếng, nhặt lên một nửa vỏ quả. Bóc lớp vỏ màu xanh ra, cậu giơ lên trước mặt Vân Hỏa: “Cái này chính là cái chén em đang dùng mà?”
Tiếp theo, cậu nhìn về phía những viên tròn rất to kia, cái nồi cậu dùng chẳng lẽ cũng là vỏ loại trái cây này sao?! Vỏ quả trong tay cậu không cứng như cái chén của cậu, nhưng nhìn thế nào cũng y hệt cái chén cậu đang dùng, chắc là do chưa được phơi khô. Vỏ quả tách ra từ giữa, vừa đủ làm hai cái chén. Cậu nhặt phần thịt quả rơi dưới đất lên đưa vào miệng nếm thử. Vừa nếm xong, ánh mắt Triệu Vân Tiêu lập tức sáng bừng.
"Em muốn thứ này!" Gần như là hét lên.
Nhìn cậu vui mừng như vậy, Vân Hỏa không hiểu chuyện gì. Hắn gật đầu, sau đó nằm xuống để Triệu Vân Tiêu leo lên. Làm thịt con mồi trước rồi hắn sẽ quay lại chở những thứ này sau.
Triệu Vân Tiêu ôm da thú trèo lên, vui sướиɠ khôn tả. Loại thịt quả màu trắng ăn vị giống như bánh bao, đây chính là bánh bao tự nhiên! Trời ơi, cậu nhớ món chính biết bao! Không cần đi tìm lúa mì, mà cậu có thể ăn được bánh bao có sẵn. Triệu Vân Tiêu cúi người hôn một cái lên đầu Vân Hỏa: "Vân Hỏa, chúng ta sắp có đồ ăn ngon rồi."
Vân Hỏa đứng im, lông toàn thân xù lên. Triệu Vân Tiêu vui vẻ vuốt ve bộ lông mềm mượt của hắn, chỉ thấy cuộc sống ngày càng tốt đẹp hơn. Vừa đi một đoạn đường, Triệu Vân Tiêu phát hiện rất nhiều thức ăn có vẻ ăn được. Nhưng mà họ hiện tại cần giải quyết vấn đề bữa sáng trước đã, hơn nữa rừng rậm ngay dưới chân núi nhà của họ, cậu có đủ thời gian ở đây từ từ thu thập thức ăn, không cần vội.
Có tiếng nước chảy, Triệu Vân Tiêu hơi ngổm người dậy. Ngồi trên lưng Vân Hỏa cao lớn, cậu dễ dàng nhìn xuyên qua bụi cây rậm rạp cao vυ"t thấy được phía trước có một con suối rộng. Triệu Vân Tiêu ngay lập tức nhận ra Vân Hỏa đã làm sạch những tấm da và xương ở đâu rồi. Đợi tới gần, Triệu Vân Tiêu không khỏi thốt lên kinh ngạc. Lá khô trong rừng rụng quanh năm phủ kín tảng đá bên cạnh dòng suối. Dòng suối cũng không chảy xiết mà thong thả uốn lượn hướng vào giữa rừng rậm, róc rách như bản nhạc vui tai. Ở chỗ dòng suối yên ả, mấy con cá nhảy vọt từ trong nước, dường như đang thi nhau ai nhảy cao hơn. Triệu Vân Tiêu quay đầu: "Vân Hỏa, em thích nơi này."
Vân Hỏa nhìn thấy cậu vui vẻ, cọ cọ đầu cậu, sau đó giơ một móng vuốt đẩy nhẹ cậu về phía dòng chảy êm đềm. Vân Hỏa lại dùng đầu húc nhẹ cậu, bảo cậu tránh ra. Triệu Vân Tiêu bị động bị Vân Hỏa đẩy đi, đây không phải là lần đầu tiên Vân Hỏa muốn cậu rời khỏi. Triệu Vân Tiêu nhanh chóng hiểu ý của Vân Hỏa, hợp tác nói: "Được rồi, được rồi, em tránh sang một bên, không nhìn anh làm thịt con mồi thế nào đâu."
Vẫn đẩy Triệu Vân Tiêu tới chỗ chắc chắn không nhìn thấy hắn làm thịt con mồi, Vân Hỏa cọ cọ Triệu Vân Tiêu, giống như nói: "Em ngoan ngoãn một chút, ở chỗ này đợi anh nha."
"Được, em không nhìn, anh đi nhanh lên. Em xem thử có đồ ăn ngon hay không."
Vò nhẹ lông trên cổ Vân Hỏa, Triệu Vân Tiêu khoát tay với Vân Hỏa. Vân Hỏa xoay người rời đi, Triệu Vân Tiêu cười nhẹ: "Đúng là thần bí." Thôi vậy, Vân Hỏa không muốn để cậu nhìn, cậu sẽ không nhìn, dù sao thời gian còn dài.
Trước mắt là dòng suối, bên tai cũng là tiếng nước róc rách, Triệu Vân Tiêu bỗng thấy trên người hơi ngứa ngáy. Đến đây lâu rồi, cậu còn chưa tắm rửa tử tế một lần nào. Vân Hỏa vẫn cần một khoảng thời gian mới làm xong, Triệu Vân Tiêu không nghĩ nhiều, đi đến bên dòng suối thử nhiệt độ nước một chút. Ừm, hơi lạnh, nhưng mà… Mở nút buộc cành cây trên người, cởϊ áσ xuống, tiếp tục cởϊ qυầи và giày không thể bẩn hơn được nữa, Triệu Vân Tiêu chịu đựng nước lạnh buốt giẫm chân vào trong nước. "Tê..tê.." cơ thể lập tức nổi da gà.
Trong rừng rậm cây cối um tùm, dòng suối dù không hẳn là kín, nhưng hai bên cây cổ thụ cũng có thể che bớt bầu trời, ánh mặt trời chiếu xuống không nhiều. Nếu so với cái hồ lúc trước thì nước suối lúc này đã khá ấm áp rồi. Đi tới chỗ sâu nhất, nước suối vừa tới cẳng chân. Triệu Vân Tiêu nhanh chóng ngồi xổm xuống, cả người ngâm hẳn vào trong nước. Làm như thế có thể giúp người ta nhanh thích nghi với nước lạnh giá.
Mặc dù lúc mới xuống, da cứ như bị vô số kim châm vào. Cho đến khi không chịu nổi, Triệu Vân Tiêu mới ngóc đầu lên. Đi hai bước đến tảng đá bên cạnh, cậu dựa vào tảng đá ngồi xuống. Nơi này không có sữa tắm, ngay cả xà phòng bình thường cũng không có. Cậu chỉ có thể từ từ tìm tòi từ khu rừng này, xem thử có loại cây nào giúp làm sạch hiệu quả không.