Editor: Lọ Đường Nhỏ
Vân Hỏa dùng đầu dụi nhẹ vào lòng Triệu Vân Tiêu rồi bước ra khỏi hang. Cậu đứng dậy ngay sau đó, bưng cái nồi sạch sẽ đi múc nước. Trong đầu cậu có rất nhiều việc phải làm, buổi chiều cậu cần giặt da thú, rồi nhờ Vân Hỏa dẫn đi tìm cỏ khô mềm để trải giường. Nhưng việc đầu tiên, cậu phải lo nấu nước trước đã.
Khi Vân Hỏa ngậm con mồi quay về thì đã thấy nước đang được nấu bên ngoài hang. Hắn đặt con mồi lên chiếc lá cây to bên cạnh bếp, rồi vào hang tìm Vân Tiêu. Vừa bước vào, Vân Hỏa liền đờ ra. Bên trong hang, Vân Tiêu đang quay lưng về phía hắn, thân trên trần trụi. Bờ vai gầy cùng thân thể trắng nõn lấm tấm mồ hôi của cậu khiến yết hầu hắn khẽ động. Hắn bước chân thật khẽ khàng đi tới, tâm trí mơ hồ tưởng tượng ra hai quả hồng nhạt màu ở phía trước.
Cành cây lại đứt rồi. Triệu Vân Tiêu bất lực thở dài khi nhìn cành cây trong tay không chịu nổi sức nặng vì cậu cựa quậy liên tục. Nơi này không có dây thừng, cứ dùng cành cây buộc mãi cũng không phải cách. Xem ra, cậu bắt buộc phải làm quần áo. Cậu cầm tấm vải che ngực của mình trên giường đá, nghĩ cách mặc tấm da thú này vào người. Làm một bộ quần áo đơn giản thì không khó mò mẫm, nhưng cái khó là kiếm được công cụ. Bỗng có thứ gì đó phun lên vai, Triệu Vân Tiêu quay đầu lại liền thấy một cái đầu thú hoang to đùng, dọa cậu giật mình.
"Vân Hỏa! Mày vào từ lúc nào thế!"
Vân Hỏa ngậm lấy tấm da thú trong tay Triệu Vân Tiêu, ném lên giường đá. Triệu Vân Tiêu lập tức căng thẳng, cậu nắm lấy lông trên cổ Vân Hỏa, tim đập nhanh hơn. Đôi mắt Vân Hỏa dường như còn đỏ hơn ngày thường.
"Ô..."
Vân Hỏa phát ra tiếng kêu trầm thấp, dường như từ sâu trong tâm hồn, mang theo một yêu cầu nào đó đầy ý nghĩa. Hai chân trước của Vân Hỏa đặt lên giường đá, vây Triệu Vân Tiêu vào lòng, sau đó thè lưỡi ra.
"Đừng, ưm!"
Mắt Triệu Vân Tiêu mở to, Vân Hỏa đang liếʍ cậu, liếʍ mồ hôi trên người cậu, liếʍ xương quai xanh, liếʍ lên ngực cậu. Nhịp tim Triệu Vân Tiêu truyền đến chỗ Vân Hỏa. Vân Hỏa đột ngột dùng một chân trước ấn Triệu Vân Tiêu vào lòng, thở dốc kịch liệt, dường như đang đấu tranh với du͙© vọиɠ bừng bừng của chính mình. Chân Triệu Vân Tiêu chạm phải thứ cứng rắn bên dưới Vân Hỏa, cậu không dám cử động, sâu thẳm trong lòng có một sự xao động khó tả.
Ôm Triệu Vân Tiêu thật lâu cho đến khi bình tĩnh lại, Vân Hỏa mới buông cậu ra, sau đó không dám nhìn nhiều, hắn quay người đi ra ngoài. Triệu Vân Tiêu cắn cắn môi, không đuổi theo. Cậu chưa mặc áo vào, lúc này cậu cũng không biết nên đối mặt với Vân Hỏa như thế nào. Triệu Vân Tiêu bỗng cảm thấy se sắt trong lòng, cậu nghĩ có lẽ Vân Hỏa biết cậu là người, còn hắn là thú, nên hai người không thể ở bên nhau chăng. Cậu vội vàng kéo da thú che đi thân trên, nằm nghiêng sang một bên.
Vân Hỏa rất nhanh đã quay lại, ngậm theo mấy cành cây mềm mại trong miệng. Triệu Vân Tiêu im lặng nhận lấy. Vân Hỏa nhìn cậu thật sâu một cái, xoay người, quay lưng về phía cậu, nhưng lại không đi nữa. Triệu Vân Tiêu cầm mấy cành cây đó, nhìn tấm lưng của Vân Hỏa, bỗng cảm thấy Vân Hỏa thật cô độc, hiu quạnh. Mũi cậu có chút cay cay, Triệu Vân Tiêu buộc chặt tấm da thú, rồi giơ tay đặt lên người Vân Hỏa. Cơ thể dưới lòng bàn tay rõ ràng căng cứng, sau đó Vân Hỏa xoay người lại.
"Tao đói rồi."
Vân Hỏa dùng đuôi cuốn lấy eo Triệu Vân Tiêu, dẫn cậu ra bên ngoài. Vừa ra khỏi hang, cậu đã thấy thịt tươi. Triệu Vân Tiêu đi rửa sạch trước, Vân Hỏa bay đi hái những loại trái cây và rau dại Triệu Vân Tiêu thích. Khi Triệu Vân Tiêu dùng móng vuốt phân thịt thành miếng để nấu, Vân Hỏa mang về trái cây, rau dại và quả muối.
"Vân Hỏa, tao muốn thật nhiều cái này"
Triệu Vân Tiêu cầm lấy quả muối, làm dấu tay thể hiện rất nhiều. Vân Hỏa gật đầu, rồi lại bay đi. Sau khi Vân Hỏa rời khỏi, Triệu Vân Tiêu lấy máy tính bảng ra khỏi túi, trước hết chụp ảnh quả muối, sau đó ghi chép. Cậu muốn ghi lại tất cả những thứ cậu nhìn thấy ở thế giới này, hy vọng có thể để lại cho người đời sau. Sờ bụng, Triệu Vân Tiêu buồn bã, cậu biết mình hẳn là sẽ không có con cái của chính mình. Sờ bụng, Triệu Vân Tiêu thoáng buồn bã vì biết bản thân sẽ không có con. Nhưng cậu lại tự an ủi rằng không có con cũng tốt. Bởi lẽ, nếu có con, trong tình cảnh cậu đang mắc kẹt ở thế giới khác, con cái ở thế giới cũ, còn Lâm Minh Viễn lại nɠɵạı ŧìиɧ, thì đứa trẻ sẽ là người đáng thương nhất.
Ghi chép xong, Triệu Vân Tiêu đặt máy tính bảng lên chiếc giường đá. Thấy Vân Hỏa thông minh như vậy, cậu nôn nóng muốn thử dạy nó dùng điện thoại di động, máy tính bảng, hoặc thậm chí là học chữ. Một con dã thú biết đọc sách, điều này khiến Triệu Vân Tiêu vô cùng hứng thú.
Canh thịt nấu xong, hương thơm lan tỏa, Vân Hỏa cũng vừa quay về. Trong miệng nó ngậm một chiếc lá cây to được gấp lại. Nó đặt chiếc lá xuống, bên trong là đầy một đống quả muối.
"Vất vả rồi."
Triệu Vân Tiêu xoa xoa cái đầu to mà Vân Hỏa đưa lại gần, sau đó lấy một miếng da thú vắt nước để lau mặt cho nó. Vân Hỏa nheo mắt hưởng thụ. Lau mặt xong cho Vân Hỏa, Triệu Vân Tiêu vỗ vỗ bên cạnh mình và bảo: "Ăn cơm đi."
Vân Hỏa ngồi xuống cạnh Vân Tiêu. Vân Tiêu múc phần của mình, còn lại đều là của Vân Hỏa. Uống canh thịt, Triệu Vân Tiêu tự nhủ rằng, mỗi ngày chỉ có thịt nướng hoặc nấu canh thì ngán quá, giờ cậu đã có chỗ ở cố định rồi, nên thử cải thiện bữa ăn.
Hai người ăn bữa trưa trong yên tĩnh và ấm áp. Ăn xong, Vân Hỏa lại bay xuống chân núi bận rộn. Triệu Vân Tiêu tiếp tục thu dọn hang động. Cậu đi vào nhà kho, mở túi da Thanh Bì thú ra. Vừa mở túi, những khúc xương đã được cọ rửa sạch sẽ trải khắp nền hang, tất cả vẫn còn ướt. Triệu Vân Tiêu cố sức kéo tấm da thú đựng số xương này ra ngoài hang để phơi khô trước khi mang vào lại. Cậu trải xương ra, đặt sao cho từng khúc đều được gió thổi tới.
Sau đó, cậu đi thu dọn những tấm da thú mà mình đã lấy ra. Ở đây có một loại cỏ rất thơm dịu, dễ ngửi, Triệu Vân Tiêu gọi nó là hương thảo. Cậu rất thích thêm một chút loại cỏ này vào lúc nấu canh hay nướng thịt. Loại cỏ này có những phiến lá nhỏ, nếu dùng nhiều quá sẽ làm món ăn có mùi vị quá nồng, gây khó chịu, nhưng làm nguyên liệu phụ thì lại rất thích hợp.
Vân Hỏa đã hái loại cỏ này cho cậu lúc nãy. Lúc ăn cơm, Triệu Vân Tiêu chưa dùng ngay vì cậu tính sẽ nấu loại cỏ này lấy nước để lau da thú, khử bớt mùi lạ. Da thú phơi qua nắng đã không còn nặng mùi như trước, Triệu Vân Tiêu dùng sức vỗ mạnh để làm rơi bụi bẩn và côn trùng nhỏ có thể bám trên da. Sau khi vỗ xong tất cả da thú, nước hương thảo cũng vừa nấu xong, Triệu Vân Tiêu bắt đầu công đoạn lau da. Khoa học kỹ thuật ở thế kỷ 27 đã phát triển đến một tầm cao không thể tưởng tượng, nhưng nền giáo dục mà người trung tính nhận được từ nhỏ lại đặc biệt truyền thống. Tuy lớn lên trong sự nuông chiều của cha mẹ và sự che chở của xã hội, Triệu Vân Tiêu vẫn được học đầy đủ lễ nghi và các kỹ năng sống cần thiết. So sánh lại, những người phụ nữ vốn đang dần rời khỏi dòng lịch sử của loài người thì ngược lại, họ càng trở nên cởi mở và tự do hơn.
Xã hội bồi dưỡng và giáo dục người trung tính càng thiên về lối dạy dỗ tiểu thư khuê các thời xưa. Môi trường giáo dục của người trung tính và đàn ông/phụ nữ có thể coi là hai thái cực hoàn toàn đối lập. Phụ nữ có thể mặc bikini đi dạo phố, còn người trung tính ra ngoài nhiều nhất chỉ được lộ cánh tay và cẳng chân, ngay cả đùi cũng không được phép hở. Giữa bầy sói, lộ càng nhiều thì càng nguy hiểm. Dù loài người phát triển đến đâu, việc sinh sản và duy trì nòi giống vẫn là bản năng tự nhiên. Hơn nữa, không rõ có phải vì sự xuất hiện của người trung tính hay không, nhưng sức hấp dẫn của người trung tính đối với đàn ông ngày càng khó ngăn cản. Khái niệm "đồng tính luyến ái" đã sớm trở thành một thứ chỉ còn tồn tại trong lịch sử. Trừ việc người trung tính và phụ nữ bị cấm kết hôn, các hình thức kết hôn khác đều là hợp pháp.
Khả năng lo việc nhà và nấu ăn của Triệu Vân Tiêu vô cùng mạnh mẽ, đây là kỹ năng bắt buộc của mỗi người trung tính. Người trung tính cần phải lớn lên bên cạnh người trung tính, nếu người trung tính không biết gì, không hiểu gì, thì không có cách nào chăm sóc tốt cho con của mình. Cho nên ở điểm này, xã hội quốc tế đặc biệt chú trọng đến việc giáo dục người trung tính, đây cũng là để loài người sinh sản tốt hơn.
Mặc dù cuộc sống ở đây khô khan và đơn điệu, mỗi ngày chỉ là tìm kiếm thức ăn, nhưng Triệu Vân Tiêu không hề phàn nàn hay cảm thấy nhàm chán. Người trung tính không giống đàn ông thích mạo hiểm, thích thử thách, theo đuổi kí©h thí©ɧ. Họ yên tĩnh, hơi hướng nội, theo đuổi cuộc sống ổn định, không thích có quá nhiều thay đổi lớn trong cuộc sống. Cuộc sống ở bên Vân Hỏa chính là như vậy. Mặc kệ điều kiện có gian khổ đến mấy, nhưng bên cạnh cậu, chỉ có Vân Hỏa; bên cạnh Vân Hỏa, cũng chỉ có cậu, cậu thích như vậy.
Cậu nhận ra, người trung tính thật ra rất tẻ nhạt, cũng khó trách Minh Viễn sẽ yêu người khác. Cậu lo lắng, liệu Vân Hỏa có cảm thấy chán mình không? Triệu Vân Tiêu thở dài một tiếng. Cậu thấy mình đã rất khó coi Vân Hỏa là một con dã thú bình thường, hắn chính là một người khoác da dã thú bên ngoài. Bằng không nào có dã thú lại nhịn được du͙© vọиɠ "ăn" miếng "thịt" đã đến miệng. Trên đùi lại có cảm giác nóng rực như bị thứ cứng rắn của Vân Hỏa chạm vào. Triệu Vân Tiêu xoa xoa chân, cho rằng có lẽ mình thật sự quá cô đơn, quá khao khát có người thật lòng yêu mình, yêu mình cả đời. Đó chính là nỗi buồn của người trung tính. Cậu thầm hứa, nếu con cái mình sau này có người trung tính, cậu nhất định phải bồi dưỡng nó thành tính cách hoạt bát như đàn ông, chứ không phải giống cậu, vô vị lại nặng nề.
Triệu Vân Tiêu trong lòng rất khó chịu. Lâm Minh Viễn nɠɵạı ŧìиɧ khiến cậu sinh ra sự nghi ngờ nghiêm trọng về chính mình. Tất cả những người trung tính cậu biết đều có gia đình và hôn nhân vô cùng hạnh phúc, tin tức báo chí cũng rất ít khi đưa tin người trung tính nào bị chồng bỏ, thậm chí còn có rất nhiều người trung tính không chịu đựng được chồng mình liền đòi ly hôn. Chỉ có cậu, bị bỏ rơi, lại còn bị lừa dối suốt hơn một năm. Cậu thấy mình thật sự thất bại quá mà.
Vẫy vẫy đầu, hất bỏ những cảm xúc tiêu cực này, Triệu Vân Tiêu không muốn mình trở thành người tự oán tự than. Tấm da thú màu nâu nhạt đang chà lau trên tay rất mềm mại, lông cũng rất ngắn. Triệu Vân Tiêu đứng lên giang ra, sau đó ướm thử trên người, tấm da này hoàn toàn có thể làm một bộ quần áo cho cậu. Vấn đề lại quay về công cụ: cậu phải làm thế nào đây? Triệu Vân Tiêu buông da thú quay lại lật xem sách điện tử của mình, xem trong số sách cậu lưu trữ có giới thiệu về cuộc sống của người cổ đại không.
Chiều tối, Vân Hỏa xách theo một phần xương cốt và các vật khác trở về thì thấy Triệu Vân Tiêu đang ngồi ngoài hang, tay cầm cái máy tính bảng bí ẩn kia. Hắn đặt đồ xuống rồi đi tới.
"Ô ô."
Triệu Vân Tiêu ngẩng đầu, mắt lộ ra vẻ kinh ngạc mừng rỡ: "Mày về rồi." Sau đó cậu mới phát hiện trời đã tối, lập tức buông máy tính bảng đứng lên nói: "Tao xin lỗi, tao quên mất thời gian, da thú vẫn chưa xử lý xong."
Vân Hỏa thò đầu qua xem cái máy tính bảng có gì, toàn là ký hiệu kỳ quái dày đặc. Triệu Vân Tiêu đặt máy tính bản lên giường đá, nói: "Tao muốn làm một cái áo da thú, nhưng không biết làm thế nào để chế tạo công cụ. Mày chờ một chút." Nói rồi cậu chạy ra ngoài. Vân Hỏa tò mò hít hít ngửi ngửi trên máy tính bảng.
Triệu Vân Tiêu quay lại, tay cầm tấm da thú kia, áp vào người cho Vân Hỏa xem: "Mày xem, tao làm một bộ áo da như thế này thì sao?"
Trong mắt Vân Hỏa lóe lên một cảm xúc phức tạp, hắn đi đến trước mặt Triệu Vân Tiêu, ngậm lấy tấm da thú ném sang một bên, rõ ràng là không thích. Triệu Vân Tiêu bất đắc dĩ nhặt da thú lên, nói: "Tao thấy rất tốt mà." Cậu sờ sờ nó, rồi cọ cọ lên mặt Vân Hỏa: "Mày xem, rất mềm và rất mỏng, ban ngày nóng như thế, tấm trên người tao lại dày quá."
Phản ứng của Vân Hỏa là lại ngậm lấy tấm da thú đó đi ra ngoài. Triệu Vân Tiêu đuổi theo hắn, vẫn nói: "Tao thấy rất tốt."
Vân Hỏa ném tấm da thú đó ra ngoài hang, sau đó bay đi mất. Triệu Vân Tiêu ngơ ngác nhìn Vân Hỏa bay đi, đầu đầy dấu chấm hỏi, không hiểu rốt cuộc Vân Hỏa có ý gì.
Nhìn hướng Vân Hỏa đã khuất, lại nhìn cái túi da mới Vân Hỏa đặt ở bên ngoài, Triệu Vân Tiêu nhặt tấm da thú bị Vân Hỏa ghét bỏ lên, giũ giũ, sau đó mang về "phòng ngủ" trải lên giường đá. Tiếp theo, cậu lại mở cái túi da Vân Hỏa mang về, bên trong vẫn là xương cốt. Cậu nhận ra Vân Hỏa đã phân da khủng long thành hai khối. Da khủng long toàn là vảy, Triệu Vân Tiêu kéo thử thấy độ dai cực mạnh mà còn rất cứng. Cậu không hiểu Vân Hỏa đã tách nó ra bằng cách nào, cảm thấy Vân Hỏa càng ngày càng bí ẩn. Số xương cốt lúc trước đều đã khô, Triệu Vân Tiêu kéo về nhà kho, sau đó mở số xương mới này ra.
Nhà kho tối om, cũng nên chuẩn bị bữa tối, Triệu Vân Tiêu quyết định ngày mai lại làm công việc phân loại. Con vật giữa trưa Vân Hỏa mang về rất lớn, đủ cho họ ăn thêm một bữa tối mà vẫn còn thừa. Cậu chợt nghĩ đến ban ngày rất nóng, vội vàng lấy thịt ra ngửi thì may mắn là thịt không hư. Cậu đã cẩn thận đặt thịt dưới bóng cây vì sợ hỏng. Cậu nhận thấy khí hậu bên này chỉ cần ở chỗ râm mát là đã rất dễ chịu, cũng coi như không tệ.
Mỗi ngày chỉ canh thịt, thịt nướng, Triệu Vân Tiêu thực sự rất ngán. Cậu cũng không biết Vân Hỏa khi nào trở về, Triệu Vân Tiêu tính tối nay thử một loại hương vị mới. Cậu tiếc nuối vì Vân Hỏa đã ném nội tạng động vật đi. Cậu quyết định tối nay phải trao đổi với Vân Hỏa về chuyện này. Triệu Vân Tiêu đi đến đống xương khủng long đã phơi khô tìm năm sáu cái xương nhỏ nhất, lại chọn một cái cứng nhất từ móng vuốt khủng long, tiếp theo ở gần đó tìm được một tảng đá cậu vừa đủ cầm bằng một tay.
Dùng tảng đá đập vỡ một khúc xương, ngửi ngửi, không có mùi thối, xương cũng không bị biến đen. Triệu Vân Tiêu rửa sạch lại mấy khúc xương này, cho vào nồi nấu, ném vào hương thảo, quả muối cùng một ít hạt đậu màu đỏ cậu tìm thấy bên hồ. Cậu nhớ lại Vân Hỏa bảo đó là thứ có thể ăn. Xương khủng long so với xương động vật khác có một cảm giác trong suốt, cầm trên tay mát lạnh. Soi dưới ánh sáng, dường như còn có thể nhìn thấy tủy xương, không giống xương động vật bình thường chỉ là trắng trong.