Chương 11

Editor: Lọ Đường Nhỏ

Triệu Vân Tiêu nghĩ thầm: "Thôi, để sau này nói chuyện nhiều hơn vậy."

Vân Hỏa xé thịt ra từng miếng, rồi Triệu Vân Tiêu cho chúng vào nồi nước đang sôi. Vì Vân Hỏa ăn khỏe mà cái nồi lại nhỏ, Triệu Vân Tiêu đành đặt chỗ thịt còn lại bên cạnh lửa để nướng. Trong lúc chờ thịt chín, cậu tranh thủ giải quyết bữa sáng của mình. Sáng sớm, cậu không thích ăn thịt.

Lại là một bữa sáng thịnh soạn, sau khi dọn dẹp xong, Triệu Vân Tiêu định đọc sách một lát, nào ngờ Vân Hỏa bảo cậu leo lên lưng hắn. Triệu Vân Tiêu nghi hoặc trèo lên lưng Vân Hỏa. Vân Hỏa cất cánh bay lên, nhưng không phải để đưa cậu đi chơi, mà là mang Triệu Vân Tiêu về hang đá nằm cạnh tảng đá nghỉ ngơi trước đây. Hắn bảo Triệu Vân Tiêu xuống, rồi dùng đầu húc cậu vào trong hang, cọ cọ mặt Triệu Vân Tiêu, sau đó hắn bay đi mất. Triệu Vân Tiêu ngơ ngác nhìn Vân Hỏa bay vào rừng, lòng cậu chùng xuống: "Vân Hỏa... đi rồi sao?"

Tiếng "Rống rống" từ rừng rậm vọng lại, Triệu Vân Tiêu dựa vào cửa hang, mặt trắng bệch. Cậu không dám nghĩ đến cảnh nếu Vân Hỏa bỏ đi, cậu sẽ sống sót thế nào. Tiếp đó, cậu càng thêm bàng hoàng. Chẳng lẽ cậu đã không thể rời xa Vân Hỏa nữa rồi sao?

Đúng lúc Triệu Vân Tiêu đang suy nghĩ lung tung, Vân Hỏa từ trong rừng ra, trên lưng cõng một cái bọc to đùng. Triệu Vân Tiêu biết đó là da và xương của con Thanh Bì thú. Vân Hỏa gầm lên vài tiếng về phía Triệu Vân Tiêu, sau đó lấy đà chạy, rồi bay lên.

"Rống rống"

Vân Hỏa ra hiệu để giống cái ở đây chờ hắn, hắn cõng số xương cốt nặng trịch bay đi.

Vân Hỏa... Triệu Vân Tiêu nhìn Vân Hỏa bay vụt qua đầu mình, cậu cuộn tròn người ngồi xuống. Vân Hỏa sẽ không bỏ rơi cậu chứ? Lặng lẽ chờ đợi, trong đầu Triệu Vân Tiêu ngập tràn những kỉ niệm nhỏ nhặt khi ở bên Vân Hỏa. Cậu không ngờ Vân Hỏa lại trở nên quan trọng với mình đến thế. Triệu Vân Tiêu cắn môi, tình cảm cậu dành cho Vân Hỏa dường như đã vượt ngoài mong đợi. Tính ra, thời gian cậu ở bên Vân Hỏa cũng không dài, tại sao trong khoảng thời gian ngắn ngủi này, khi nhớ đến Lâm Minh Viễn lại chỉ còn lại một nỗi buồn man mác?

Lúc yêu Minh Viễn cũng rất hạnh phúc, ngọt ngào. Nhưng tuyệt đối sẽ không giống như cậu và Vân Hỏa đã cùng nhau trải qua thử thách sinh tử. Khi suýt bị khủng long ăn thịt, Vân Hỏa từ trên trời lao xuống, bất chấp nguy hiểm cứu cậu. Dù bị thương nặng, nó vẫn cố gắng chăm sóc cậu. Vân Hỏa như vậy khiến cậu cảm động, khiến cậu thương xót. Có lẽ, thế giới này căn bản không có loài người, chỉ có các loài vật và Vân Hỏa là một trong số đó. Toàn thân đỏ rực, đỏ đến mức khiến người ta sợ hãi, nhưng lại khiến tim cậu loạn nhịp.

Vân Tiêu bỗng không còn oán trách Lâm Minh Viễn. Chắc chắn giữa Minh Viễn và người phụ nữ kia cũng có những điều khó quên và khắc cốt ghi tâm mà cậu không hề biết. Đó là điều mà mình và Minh Viễn thiếu. Minh Viễn theo đuổi, cậu chấp nhận, rồi hai người ở bên nhau, mọi thứ diễn ra thật tự nhiên, nhưng giờ nghĩ lại, thứ tình cảm như vậy sẽ có ngày nhạt phai. Tình cảm Minh Viễn dành cho cậu nhạt đi, tình cảm cậu dành cho Minh Viễn sao lại không phai nhạt? Nếu không, Vân Tiêu đã không thể trong khoảng thời gian ngắn ngủi như vậy mà kí ức về Minh Viễn đã không còn rõ ràng như trước. Tim, vẫn hơi nhói đau, nhưng sẽ không còn như lúc ban đầu, mỗi khi nhớ lại là lại muốn khóc.

So sánh lại, Vân Hỏa mang đến cho Vân Tiêu cảm giác an toàn chưa từng có, ngay cả Minh Viễn cũng không bằng. Có lẽ, Vân Hỏa xuất hiện đúng lúc quá đặc biệt, có lẽ cậu quá sợ hãi, cực kỳ cần một "người" mạnh mẽ như Vân Hỏa xuất hiện trước mặt. Với thân phận người trung tính, khi đến thế giới xa lạ này, cậu rất muốn kiên cường và đã cố gắng kiên cường, nhưng cuối cùng vẫn không thể đánh bại được khát vọng được ai đó che chở, nâng niu. Đây có tính là nỗi buồn của một người trung tính không? Rõ ràng cơ thể giống nam giới hoàn toàn, nhưng lại vô dụng như vậy.

"Rống rống"

Cơ thể Triệu Vân Tiêu rung lên, cậu lập tức đứng dậy, Vân Hỏa đã về!

"Rống rống"

Một vệt lửa đỏ một lần nữa từ trên trời lao xuống. Triệu Vân Tiêu không hề nghĩ ngợi, lao tới ôm chầm lấy đối phương: "Vân Hỏa!"

Mắt đỏ của Vân Hỏa tràn đầy vẻ mừng rỡ, hắn nâng một chân trước ôm lấy Triệu Vân Tiêu, liếʍ mặt, liếʍ tay cậu. Rất xin lỗi, cậu chắc chắn sợ hãi lắm. Làm sao hắn có thể bỏ rơi cậu? Chỉ cần cậu muốn, hắn sẽ mãi ở bên cậu.

"Vân Hỏa, tao cứ tưởng mày bỏ đi rồi."

"Ô..."

Vân Hỏa nằm sấp xuống, Triệu Vân Tiêu lập tức leo lên lưng hắn. Vân Hỏa đứng dậy dang cánh, bay đến sau tảng đá nơi họ đã từng nghỉ ngơi. Ngậm chiếc túi của Triệu Vân Tiêu đưa cho cậu, Vân Hỏa chuẩn bị rời đi.

"Khoan đã!"

Vân Hỏa thu cánh lại. Đeo túi chéo trên vai, Triệu Vân Tiêu trượt xuống khỏi lưng Vân Hỏa, đi thu dọn đống da thú dưới đất, miệng nói: "Mấy thứ này cũng phải mang đi, không được lãng phí." Quay lưng về phía Vân Hỏa, trên mặt cậu là nụ cười vui sướиɠ, Vân Hỏa muốn đưa cậu đi rồi.

Vân Hỏa đã hiểu ý Triệu Vân Tiêu, hắn ngậm nồi, bát, muỗng gỗ các thứ mang đến cho Triệu Vân Tiêu, Triệu Vân Tiêu gom lại đóng gói mang đi. Dọn dẹp xong, cậu cầm hành lý của mình leo lên lưng Vân Hỏa, nắm chặt lớp lông chắc khỏe trên cổ hắn, nói: "Tao xong rồi."

Đôi cánh màu đỏ dang rộng, Vân Hỏa cất tiếng kêu vui sướиɠ, hắn bay vυ"t đi. Lưng hắn, chỉ có bạn lữ của hắn mới có thể cưỡi. Mặc kệ cậu có hiểu hay không, hắn đã xác định cậu chính là bạn lữ cả đời của hắn.

"Ô ô"

"Vân Hỏa, tao muốn bay lên trời"

"Rống"

Hồ nước dần xa khỏi tầm mắt, Triệu Vân Tiêu quay đầu lại, thầm nghĩ trong lòng: "Ba, con xin lỗi, con không về được nữa rồi. Xin người đừng lo lắng cho con, ở thế giới xa lạ này, con sẽ sống tốt." Bởi vì, Vân Hỏa sẽ không để cậu đói, để cậu lạnh, cậu tin là như vậy.

Vân Hỏa bay rất vững, bởi vì trên lưng hắn có một người vô cùng quan trọng đối với hắn. Núi đá, hồ nước, rừng rậm, đều nằm dưới chân hắn. Triệu Vân Tiêu đang rất hồi hộp, nhưng cũng xen lẫn sự vui vẻ và phấn khích. Cảm giác này hoàn toàn khác biệt so với ngồi máy bay hay phi thuyền không gian. Bất chợt nổi lên một ý nghĩ bồng bột, Triệu Vân Tiêu há miệng hét to: "A a, tao bay lên rồi, bay lên rồi, Vân Hỏa đang đưa Vân Tiêu bay lên rồi". Đây là điều câu chưa từng làm.

Vân Hỏa không hiểu cậu đang kêu gì, nhưng hắn cảm nhận được niềm vui của cậu. Hắn cũng phối hợp cất tiếng gọi: "Rống rống. Cậu ấy là giống cái của hắn, của hắn!"

La hét điên cuồng suốt dọc đường, khiến nhiều chim chóc thú vật bên đường hoảng sợ bỏ chạy, Vân Hỏa đưa Triệu Vân Tiêu đến nơi cần đến, một cái hang đá lớn nằm ở giữa sườn núi. Nơi này không xa chỗ hồ nước Triệu Vân Tiêu xuyên qua là mấy, nhưng núi đá cao ngất san sát, giữa các ngọn núi còn có cây cối rậm rạp, đi bộ qua là điều không thể. Cũng bởi vì Vân Hỏa thường đến bên hồ nước kia uống nước, tắm rửa, tiện thể săn mồi, hắn mới phát hiện ra sự tồn tại của Triệu Vân Tiêu. Nơi đó khá xa bộ lạc, hiếm khi có giống đực nào đến săn mồi, vừa hay tạo điều kiện cho Vân Hỏa.

Bước xuống khỏi lưng Vân Hỏa, ôm bọc hành lý, Triệu Vân Tiêu thám hiểm đi vào hang. Bên ngoài hang có một bãi đất dốc bằng phẳng, vừa đủ để làm một chỗ quan sát. Đối diện cửa hang có những tảng đá xếp thành khu vực nhóm lửa, phía trên đặt một cái nồi trắng giống cái của cậu, nhưng đáy đã đen kịt, nhìn là biết đã dùng rất lâu. Bên cạnh là một cái giá nướng thịt bằng gỗ thô sơ, có một ít xương cốt linh tinh. Phía bên trái hang là một tảng đá lớn bằng phẳng, trên đó trải một tấm da thú. Ngoài ra thì không có gì khác.

Đặt hành lý xuống đất, Triệu Vân Tiêu ra khỏi hang rồi đi vào một cái hang nhỏ bên cạnh. Hang nhỏ hơi tối, nhưng vẫn có thể nhìn rõ bên trong có những gì. Trong hang chất đầy xương cốt và da thú, những khúc xương lớn nhỏ được sắp xếp rất gọn gàng, da thú cũng được xếp từng tấm một chồng lên nhau. Còn có sọ động vật, móng vuốt, cỏ khô lạ lẫm, nồi và nhiều thứ lặt vặt khác. Cái túi da lớn lúc nãy Vân Hỏa mang đi đặt bên trong, vẫn chưa được sắp xếp, cái hang nhỏ này đích thị là một nhà kho.

Triệu Vân Tiêu bước ra hỏi Vân Hỏa vẫn luôn đi theo cậu: "Đây là chỗ mày ở sao?"

Vân Hỏa dùng đuôi cuốn lấy cổ tay Triệu Vân Tiêu kéo cậu đến cái hang lớn dùng để nghỉ ngơi. Sau đó hắn bỏ đuôi ra, dùng móng vuốt cào tấm da thú dơ bẩn trên giường đá xuống đất. Triệu Vân Tiêu đi đến bên cạnh Vân Hỏa ngăn hành động dọn dẹp của hắn, nói: "Chỗ này tao làm, mày đi dọn dẹp xương khủng long đi."

Vân Hỏa nghe không hiểu, nhưng giữa hắn và Triệu Vân Tiêu đã có sự ăn ý nhất định. Hắn mạnh dạn liếʍ liếʍ mặt Triệu Vân Tiêu, rồi quay ra ngoài. Quan sát hang một lần nữa, Triệu Vân Tiêu tháo túi xách xuống đặt ở góc giường, quấn chặt tấm vải che ngực (tấm quần rách và qυầи ɭóŧ của cậu làm) rồi chuẩn bị quét dọn, rửa sạch.

"Nơi này, về sau chính là nhà của mình và Vân Hỏa rồi..." Nghĩ vậy, cậu có chút mất mát, nhưng cũng có chút háo hức về cuộc sống tương lai. Mất mát là bởi vì cậu có thể sẽ không bao giờ trở về được nữa, cậu lo cho cha mình, và nỗi buồn bã cũng chỉ vì lý do đó.

Muốn quét dọn trước hết phải có nước, rồi phải có chổi, giẻ lau nữa. Xem miếng da thú bị Vân Hỏa vứt bỏ, Triệu Vân Tiêu ra khỏi hang, đi vào hang nhỏ bên cạnh. Nhưng rất lạ, Vân Hỏa không có ở đó, cái túi da lớn cũng biến mất. Lần này không còn lo lắng Vân Hỏa bỏ rơi mình, Triệu Vân Tiêu quay lại hang lớn. Lấy đá lửa ra từ hành lý của mình, Triệu Vân Tiêu lại chọn một cành cây thích hợp từ đống tạp vật, đánh lửa, nhóm lửa, sau đó lại đi vào nhà kho. Triệu Vân Tiêu muốn xem trong nhà kho có dụng cụ nào phù hợp không.

Trong lúc tìm kiếm, Triệu Vân Tiêu lại một lần nữa thán phục sự thông minh và trí tuệ gần như ngang bằng con người của Vân Hỏa. Xương cốt trong nhà kho tuy có chút bụi, nhưng vẫn có thể nhận ra khi đặt ở đây chúng đã được rửa sạch. Trên xương không dính thịt hay gân. Những móng vuốt, sọ động vật cũng được rửa sạch sẽ, ngay cả da thú cũng được sơ chế, tuy chưa đạt đến độ mềm mại, sáng bóng, nhưng cũng có thể dùng được. Cậu biết da lông động vật cần phải qua một quá trình xử lý mới có thể trở nên mềm mại, sử dụng hằng ngày được, ngay cả việc sơ chế như vậy cậu đã thấy thật khó tin. Vân Hỏa dùng bốn cái móng vuốt đã xử lý những tấm da lông đó, rửa sạch xương cốt này như thế nào? Cậu nghĩ mãi không ra. Cậu lại một lần nữa thay đổi nhận thức về Vân Hỏa. Vân Hỏa ngoại trừ vẻ ngoài khác xa con người, thì hoàn toàn có thể được đối xử như một người.

"Hay là, nơi này vốn không phải chỗ Vân Hỏa ở, mà là của người khác?"

Triệu Vân Tiêu nhanh chóng bác bỏ ý nghĩ này, sự thông minh của Vân Hỏa cậu đã biết từ lâu, Vân Hỏa còn có thể thắt da thú, thì việc rửa xương, xử lý da thú dĩ nhiên không thành vấn đề. Nghĩ đến việc mình còn phải làm, Triệu Vân Tiêu không nghĩ miên man nữa. Cậu tìm thấy một cây rất nhọn trong đống móng thú. Cậu lại chọn mười mấy tấm da thú mềm một chút, rồi dọn hết ra chỗ râm mát ngoài hang để phơi. Da thú không mềm như ở thế giới hiện đại, còn có mùi không được dễ chịu lắm, không phơi thì không được.

Trở lại trong hang, cậu dùng móng vuốt chia tấm da thú ban đầu trải giường ra thành mấy miếng nhỏ. Móng vuốt tuy bén nhọn, nhưng rốt cuộc không phải kéo hay dao, cắt vẫn rất tốn sức. Mất hơn nửa ngày mới cắt được một tấm da thú thành mười miếng, Triệu Vân Tiêu cầm một miếng, số còn lại xếp gọn để dự phòng. Giẻ lau đã có, còn lại là nước.

Ra khỏi hang, Triệu Vân Tiêu đi một đoạn ngắn, phát hiện có một cái thác nước nhỏ hẹp chảy từ trên đỉnh núi xuống. Cậu đem cái nồi ban đầu trong hang rửa sạch một lượt, sau đó hứng một nồi nước đem về. Từ nay về sau cái nồi này sẽ dùng làm thau rửa mặt. Có giẻ lau, có nước, Triệu Vân Tiêu bắt đầu bận rộn. Đầu tiên sắp xếp lại đống tạp vật, đem những thứ không cần thiết bỏ sang hang bên cạnh, sau đó dọn hết những tảng đá làm bếp ra ngoài hang, rửa sạch những thứ không cần thiết đặt trong phòng ngủ, Triệu Vân Tiêu dùng một miếng da thú để dọn dẹp giường và nền đất. Dọn dẹp hai lần, cậu bắt đầu lau giường và sàn nhà.

Triệu Vân Tiêu mải mê làm việc đến quên cả thời gian, khi Vân Hỏa ngậm một cái túi lớn từ bên ngoài trở về, hắn thấy cậu đang ngồi xổm ở cửa hang dọn đá, để lộ cánh tay, cổ và xương quai xanh lấm tấm một tầng mồ hôi mỏng. Hắn nhìn vào trong hang, đôi mắt đỏ hiện rõ vẻ hạnh phúc và xót xa. Hạnh phúc vì nhà hắn được cậu dọn dẹp rất sạch sẽ, xót xa vì cậu đã vất vả.

"Vân Hỏa, mày làm xong rồi sao?"

Triệu Vân Tiêu tính đặt khu vực nấu nướng ở bên trái cửa hang, gió thổi từ bên phải qua, làm vậy lúc nấu ăn khói sẽ không bay vào trong hang.

Vân Hỏa đem túi đồ ngậm vào nhà kho, sau đó dùng đuôi cuốn lấy người Triệu Vân Tiêu kéo cậu lên, rồi đưa cậu đến bên giường đá trong hang như bảo cậu nghỉ ngơi. Việc còn lại hắn sẽ làm.

Triệu Vân Tiêu cười xoa xoa đầu to của Vân Hỏa, nói: "Tao không mệt, nhưng mà đói rồi. Khi nào thì có thể ăn cơm?"