Chương 1

Editor: Lọ Đường Nhỏ

Cầm theo túi rau củ vừa mua ở siêu thị về, Triệu Vân Tiêu dùng tay còn lại lấy chìa khóa trong túi để mở cửa. Chưa kịp bước vào nhà thì điện thoại trong túi xách đã reo lên. Cậu luống cuống tay chân lấy điện thoại ra, vừa thấy số hiển thị, mắt Triệu Vân Tiêu thoáng lóe lên, rồi bắt máy: "Em nghe đây, Minh Viễn."

"Vân Tiêu, xin lỗi em, anh không về ăn cơm được. Tối nay anh có một buổi xã giao đột xuất."

"...Được, em biết rồi."

"Dạo này anh thực sự rất bận, em đừng ở nhà tự nấu nướng nữa, cứ ra ngoài ăn đi. Hoặc là rủ Thiên Tuấn cùng mấy người bạn đi dạo."

"Không sao đâu, em sẽ tự sắp xếp thời gian. Anh nhớ ăn uống đúng giờ, chú ý giữ gìn sức khỏe nhé."

"Được. Vậy anh gác máy đây."

"Vâng."

Triệu Vân Tiêu đặt điện thoại xuống và thở dài một tiếng. Về lí trí, cậu biết rõ Minh Viễn vất vả như vậy cũng chỉ vì muốn cả hai có cuộc sống tốt hơn, nhưng về mặt tình cảm thì cậu vẫn cảm thấy rất hụt hẫng. Từ đầu năm ngoái, Minh Viễn đã trở nên vô cùng bận rộn, thường xuyên đi công tác. Ngay cả những lúc ở nhà thì anh cũng về vào đêm khuya. Thời gian hai người ăn cơm cùng nhau chỉ đếm trên đầu ngón tay. Đã không ít lần cậu nghĩ đến việc đi làm trở lại, nhưng lần nào cũng bị Minh Viễn ngăn cản: "Tiền trợ cấp của chính phủ cũng đủ cho em tiêu vặt rồi. Chi phí sinh hoạt trong nhà có anh lo. Em cứ ở nhà an tâm nghỉ ngơi đi. Nếu buồn chán thì ra ngoài đi dạo phố hoặc đi du lịch."

Không thể phủ nhận, Minh Viễn là một người đàn ông rất giỏi giang và tài năng. Ngay từ khi còn học đại học, anh đã bắt đầu công việc kinh doanh qua mạng. Vừa tốt nghiệp xong, anh lập tức mở một công ty thương mại. Từ một cửa hàng nhỏ ban đầu, giờ đây Minh Viễn đã mua hẳn hai tầng làm văn phòng tại một tòa nhà cao cấp ở khu trung tâm sầm uất. Công việc làm ăn của anh ngày càng phát đạt, nhà của họ cũng chuyển đến nơi rộng lớn hơn. Chỉ có điều, không khí trong nhà lại ngày càng lạnh lẽo, vắng vẻ.

Triệu Vân Tiêu và Lâm Minh Viễn là bạn học cùng đại học. Ngay từ năm nhất, Lâm Minh Viễn đã để ý đến Triệu Vân Tiêu, người được mệnh danh là "hoa khôi" của trường. Dù sở hữu vẻ ngoài xinh đẹp và là người trung tính có khả năng sinh sản tốt - một lợi thế lớn trong bối cảnh phụ nữ đang suy giảm nghiêm trọng khả năng này, cậu vẫn luôn cẩn trọng trong tình yêu. Với những gì mình có, đương nhiên cậu được rất nhiều người đàn ông ưu tú theo đuổi, và Lâm Minh Viễn không phải là người có điều kiện tốt nhất. Nhưng tình yêu là điều khó lí giải, Triệu Vân Tiêu cuối cùng đã chọn Lâm Minh Viễn.

Sau khi ra trường, Triệu Vân Tiêu từng kề vai sát cánh giúp Lâm Minh Viễn quản lí việc kinh doanh nhỏ của họ. Tuy nhiên, khi công ty lớn mạnh, Lâm Minh Viễn không muốn cậu phải vất vả nữa nên đã bảo cậu ở nhà nghỉ ngơi.

[Bối cảnh về người trung tính]

Người trung tính về ngoại hình vẫn giữ các đặc điểm của nam giới, nhưng yết hầu của họ rất nhỏ, không có râu, khung xương tinh tế, chiều cao nằm giữa phụ nữ và đàn ông. Vì gen quyết định họ có khả năng sinh sản, nên tính cách của họ cũng không quá quyết liệt hay hung hăng như đàn ông thuần túy. Đa số họ đều rất ôn hòa, trầm tĩnh và hướng nội.

Kể từ trường hợp người trung tính đầu tiên xuất hiện vào đầu thế kỷ 21, qua hàng trăm năm, công nghệ nhân loại đã phát triển vượt bậc, kéo theo những biến đổi lớn về chủng loại. Tỉ lệ sinh sản của phụ nữ ngày càng thấp, sự thoái hoá về khả năng này ngày càng hiện rõ. Các nhà khoa học dự đoán đến cuối thế kỷ 28, phụ nữ có thể sẽ không còn tồn tại. Thay thế vào đó là người trung tính, những người thích nghi tốt hơn với sự thay đổi của môi trường. Người trung tính được đánh giá là có khả năng học tập mạnh mẽ và khả năng sinh sản vượt trội. Hầu hết người trung tính mỗi lần mang thai đều sinh ít nhất là hai đứa trẻ.

Hiện tại là năm 2687 theo lịch Trái Đất, nhân loại đã bắt đầu sinh sống và cư trú trên nhiều hành tinh khác. Là sự tiến hoá của quy luật sinh tồn, người trung tính không chỉ được xã hội loài người công nhận, mà còn trở thành bạn đời được đàn ông săn đón. Dù ban đầu, người trung tính cũng có thể kết hợp để khiến phụ nữ mang thai, nhưng luật pháp quốc tế không cho phép người trung tính kết hôn với phụ nữ. Họ cho rằng đó là sự lãng phí tài nguyên di truyền quý giá.

Người trung tính dù sao cũng chỉ là một chủng loại mới xuất hiện hơn năm trăm năm, nên số lượng hiện tại còn lâu mới đủ đáp ứng nhu cầu của đàn ông độc thân trên toàn thế giới. Người trung tính sẽ không sinh ra phụ nữ, chỉ có phụ nữ mới có thể sinh ra phụ nữ. Nhưng với tỉ lệ sinh giảm nghiêm trọng cùng tuổi thọ ngắn, số phận biến mất của phụ nữ đã được dự đoán trước. Ngoại trừ đàn ông không ngừng tiến hóa, cả người trung tính và phụ nữ đều là đối tượng được luật pháp quốc tế bảo vệ. Thậm chí, nhờ khả năng sinh sản mạnh mẽ, địa vị của người trung tính hiện nay còn cao hơn cả phụ nữ.

Tuy nhiên, số lượng người trung tính đã đăng ký trên toàn thế giới hiện chỉ mới hơn mười triệu. Điều này báo trước rằng con người sẽ phải trải qua một thời kỳ dài với tỉ lệ sinh thấp và dân số ít ỏi. Các nhà khoa học đang cố gắng nghiên cứu để phát minh ra công nghệ tăng tỉ lệ sinh sản của người trung tính, nhưng hiệu quả đạt được vẫn rất khiêm tốn. Nguyên nhân là do gen của người trung tính phức tạp hơn gen phụ nữ - đây cũng chính là điểm ưu việt của họ. Sự phức tạp này đang là rào cản khiến các nhà khoa học đau đầu.

Mẹ của Triệu Vân Tiêu là một phụ nữ, bà chỉ sinh được mình cậu. Để giữ được cậu, bà đã phải trải qua muôn vàn khó khăn. Cái tên Triệu Vân Tiêu mang theo hy vọng lớn lao của cả cha lẫn mẹ. Người trung tính không chỉ được luật pháp quốc tế bảo hộ nghiêm ngặt, mà sau khi sinh còn được hưởng trợ cấp và được nhà nước hỗ trợ nuôi dưỡng. Triệu Vân Tiêu có thể nói là sinh ra đã ngậm thìa vàng. Theo thiên tính tự nhiên, người trung tính từ khi sinh ra đến mười tuổi bắt buộc phải sống bên cạnh người lớn tuổi cùng là người trung tính, nếu không sẽ dễ gặp các vấn đề như chậm phát triển hay tính cách khác thường. Triệu Vân Tiêu sau khi sinh được ông nội - cũng là người trung tính - nuôi nấng, mãi đến khi tính cách ổn định mới về sống cùng cha mẹ.

Ngay từ khi đi học, Triệu Vân Tiêu đã hiểu vì sao cậu lại nhỏ bé hơn tất cả các bạn nam cùng lớp, và vì sao các bạn ấy luôn thích vây quanh cậu. Ý thức được sau này mình sẽ kết hôn với một người đàn ông, Triệu Vân Tiêu đã chú tâm bồi dưỡng các kỹ năng quản gia như nấu ăn, dọn dẹp nhà cửa... mọi việc cậu đều thành thạo. Cậu không ngừng tưởng tượng về người chồng tương lai của mình: liệu anh ấy có yêu thương và trân trọng cậu như cách cha đã dành cho mẹ không.

Tuổi thọ của phụ nữ nhiều nhất chỉ khoảng sáu mươi tuổi. Vào năm Triệu Vân Tiêu tốt nghiệp đại học, mẹ cậu qua đời vì bạo bệnh. Dù thọ mệnh ngắn ngủi, bà đã có một cuộc đời rất hạnh phúc, được chồng và con trai hết mực yêu thương. Sau khi mẹ mất, Triệu Vân Tiêu ngỏ ý đón cha về sống cùng, nhưng cha cậu từ chối. Về sau, khi sự nghiệp của Lâm Minh Viễn ngày càng phát triển, cha cậu càng không muốn đến làm phiền cuộc sống của hai người.

Triệu Vân Tiêu cẩn thận xếp từng món ăn đã chuẩn bị cho Minh Viễn vào tủ lạnh. Cậu không dám để cha biết Minh Viễn bận rộn đến mức nào, cũng không dám để ông biết Minh Viễn thường xuyên đi công tác vắng nhà. Người trung tính là bảo bối trong mắt mọi cặp cha mẹ. Nếu cha cậu biết chuyện, ông nhất định sẽ bắt cậu và Minh Viễn ly hôn. Luật pháp quốc tế quy định chặt chẽ rằng: đàn ông muốn kết hôn với người trung tính phải nộp đơn xin phép và được xác nhận không có tiền án hay hồ sơ xấu. Hơn nữa, nếu người trung tính yêu cầu ly hôn vì cuộc sống hôn nhân không hạnh phúc, hoặc nếu phát hiện hành vi ngược đãi, thì người kia sẽ vĩnh viễn không được phép kết hôn lần nữa.

Triệu Vân Tiêu rất yêu Lâm Minh Viễn. Thuở cả hai còn cùng nhau lập nghiệp, dù bận rộn và mệt mỏi thế nào, Minh Viễn vẫn luôn nấu cho cậu một chén trà hoa hồng đường phèn. Sự dịu dàng, quan tâm đó khiến cậu ngày càng không thể rời xa anh ấy. Lâm Minh Viễn là mối tình đầu, là người bạn đời mà cậu đã cẩn thận tìm kiếm. Cậu không thích những trò chơi tình ái, chỉ thích sự một lòng một dạ đến già - đã ở bên nhau là chuyện cả đời.

Dọn dẹp đồ ăn xong, Triệu Vân Tiêu vào phòng khách rộng lớn, mở TV. Cậu lơ đãng chuyển kênh, tâm trạng vẫn chưa thể ổn định sau cuộc gọi của Lâm Minh Viễn. Cậu nhẩm tính, đã cuối tháng mà Minh Viễn về nhà ăn cơm còn chưa đủ một tuần. Tiếng chuông điện thoại phòng khách vang lên, Triệu Vân Tiêu bừng tỉnh khỏi nỗi thất vọng và nhấc máy: "Alo?"

"Vân Tiêu, là cha đây."

"Con nghe đây cha!" Trên gương mặt Triệu Vân Tiêu thoáng hiện lên niềm vui khi nghe giọng cha.

"Con đang làm gì đó?"

"Con đang xem TV ạ."

"Tối nay cùng Minh Viễn về nhà ăn cơm đi, cha nửa tháng rồi chưa gặp con."

"... Vâng ạ. Nhưng con phải hỏi Minh Viễn xem tối nay anh ấy có về được không, hôm nay công ty anh ấy vừa có khách hàng đến."

Triệu Phú Cường bất mãn nói: "Cha biết nó bận công việc, nhưng dù bận thế nào cũng phải về cùng con chứ. Mà này Vân Tiêu, con 26 tuổi rồi, hai đứa định khi nào mới có con? Con hiện tại không đi làm, có con rồi hoàn toàn có thể tự mình chăm sóc, cha cũng có thể giúp con. Minh Viễn mở công ty, cha tin nó đủ tiền mua người máy bảo mẫu, nếu nó không mua thì cha sẽ mua cho con!"

Triệu Vân Tiêu nở nụ cười cay đắng ở nơi ba không nhìn thấy: "Cha, tụi con có kế hoạch rồi ạ. Sau 30 tuổi rồi mới tính đến chuyện con cái, con hiện tại chưa sẵn sàng để sinh con."

"Sinh con sao có thể dựa vào kế hoạch được, có thì phải có thôi. Cha không chờ được muốn làm ông nội rồi, con đừng có trì hoãn nữa."

"Cha cứ để con tự do thêm hai năm nữa đi."

"Con đấy, cha cũng không hiểu sao con lại thích tự do đến thế. Nhưng dù sao cũng không thể không có con cái."

"Con sẽ có mà."

"Vậy con đi hỏi Minh Viễn xem tối nay nó có thời gian không."

"Vâng ạ."

Sau khi nói chuyện với cha xong, Triệu Vân Tiêu gọi thẳng vào di động của Lâm Minh Viễn, nhưng máy đã tắt. Cậu thấy hơi khó chịu, liền gọi đến điện thoại văn phòng, chuông reo hồi lâu vẫn không có ai nhấc máy. Cuối cùng Triệu Vân Tiêu đành gọi cho thư ký. Lần này thì kết nối được: "Alo, Tiểu Lý, Minh Viễn có ở công ty không? Tôi gọi di động cho anh ấy thì thấy tắt máy."

"Chào ngài Triệu, à... Sếp hiện tại không có ở công ty. Chắc anh ấy không tiện nghe điện thoại, ngài đợi hai tiếng nữa hãy gọi lại nhé."

"..." Triệu Vân Tiêu siết chặt điện thoại.

"Anh ấy đi đâu?"

"À, tôi cũng không rõ lắm. Sếp đã ra ngoài từ chiều rồi."

Triệu Vân Tiêu cắn môi, nói: "Tôi biết rồi." Sau đó cậu cúp điện thoại.

Nhìn chiếc điện thoại, Triệu Vân Tiêu nhíu mày. Cậu nghe rõ sự ấp úng và bối rối trong lời nói của thư ký Lý. Vì sao Minh Viễn lại tắt máy? Vì sao thư ký Lý lại muốn cậu hai tiếng nữa mới gọi lại?

Nghĩ đến chuyện cha vừa nhắc về con cái, l*иg ngực Triệu Vân Tiêu thấy quặn thắt, rồi cậu lại cười nhẹ. Cậu và Minh Viễn một tháng nhiều nhất chỉ ân ái được hai lần, mà Minh Viễn còn cẩn thận dùng biện pháp tránh thai, làm sao cậu có con được? Triệu Vân Tiêu tự trấn an bản thân, không cho phép mình nghĩ theo hướng tiêu cực. Có lẽ chuyện Minh Viễn chưa muốn có con là sự thật như anh đã nói: "Anh muốn có thêm hai năm tận hưởng thế giới tự do của hai người."

Để ngăn những cảm xúc tiêu cực xâm chiếm tâm trí, Triệu Vân Tiêu đứng dậy, cầm túi xách và ra khỏi nhà để tìm người bạn thân - Thiên Tuấn. Thiên Tuấn là hàng xóm và là bạn thân từ thuở nhỏ của Triệu Vân Tiêu, bởi cả hai cùng là người trung tính và xấp xỉ tuổi nhau. Từ lớp một đến lớp mười, họ luôn học cùng một trường. Cả trường học chỉ có hai người trung tính là họ nên việc họ nhận được sự cưng chiều đặc biệt từ bạn bè và giáo viên là điều hiển nhiên. Tuy nhiên, thiên tính của người trung tính không hề khiến họ trở nên ngang ngược hay tùy hứng. Cũng nhờ họ là người trung tính, mỗi khi ra vào trường, luôn có giáo viên đi kèm để bảo vệ họ khỏi sự quấy rầy của các bạn học nam khác.

Thiên Tuấn cũng đã kết hôn. Chồng cậu là Thạch Phương, một quan chức chính phủ, lớn hơn họ bảy tuổi. Thiên Tuấn đã được hứa gả cho Thạch Phương từ khi còn nằm trong bụng mẹ, có thể coi là thanh mai trúc mã. Ngay khi Thiên Tuấn tốt nghiệp cấp ba, Thạch Phương đã nộp đơn xin cưới cậu. Tháng thứ hai sau hôn nhân, Thiên Tuấn đã mang thai. Thạch Phương lấy lý do muốn sớm ổn định hôn nhân và ngăn chặn những người đàn ông độc thân khác tơ tưởng nên đã lấy đứa bé làm cớ để giữ Thiên Tuấn lại, không cho cậu đi học đại học.

Mỗi lần nghĩ đến Thiên Tuấn, Triệu Vân Tiêu vừa chúc phúc vừa vô cùng ngưỡng mộ. Thạch Phương và Thiên Tuấn đã là cha và ba của sáu đứa bé. Thiên Tuấn sinh ba lần, mỗi lần đều là sinh đôi. Cha của Thạch Phương khi được sáu đứa cháu vây quanh đều ca ngợi thành tích vĩ đại của mình - sớm đặt hôn ước từ khi chúng còn trong bụng mẹ. Trong xã hội hiện tại, chỉ có gia đình có người trung tính mới có thể có đông con như vậy. Đối với hầu hết các gia đình khác, việc có được một đứa con đã là một điều cực kỳ may mắn.

Editor: mình thống nhất xưng hô như sau cho dễ phân biệt phụ nữ - mẹ, người trung tính - ba, đàn ông - cha.

P/s: 4 chương đầu chủ yếu viết nền cho truyện, mọi người lướt nhanh cũng được nha.