Cậu đỡ lấy chiếc cặp nhỏ của cô bé, kiểm tra qua một lượt: không bẩn, không rách, hộp khăn giấy vẫn còn, bình sữa cạn sạch.
“Không đánh nhau chứ?”
“Dạ không~” An Hạ đáp, miệng cong cong, hai má đỏ bừng vì nắng chiều.
Về đến nhà, Hoài Phong không cho cô bé chạy đi lung tung. Cậu dẫn An Hạ lên phòng, mở sẵn nước ấm, chọn sẵn bộ đồ ngủ.
“Ngồi xuống. Tắm.”
“Anh... anh tắm cho em hoài, ngại lắm á...” An Hạ phụng phịu, nhưng vẫn ngồi xuống ghế.
“Em còn nhỏ. Với lại...”
Cậu rót nước vào thau, trầm giọng
“Chuyện này là thói quen rồi.”
Thật ra cậu có thể để mẹ hoặc người giúp việc làm. Nhưng không hiểu sao, chỉ cần nghĩ đến việc người khác thay đồ cho An Hạ, chạm vào mái tóc, là cậu... thấy bực.
Cậu dùng khăn lau mặt, chà nhẹ tay, gội đầu cho cô bé, rồi tự tay lau khô tóc bằng khăn bông mềm.
An Hạ ngồi im như mèo nhỏ được chải lông, đôi mắt khép hờ.
Tối đến, cả nhà dùng cơm.
Mẹ Dụ đang múc canh, ba Dụ đang đọc tin tức, còn Hoài Phong... thì ngồi cạnh An Hạ, ánh mắt không rời cô bé nửa bước.
Cậu liếc xuống, muỗng cầm đúng cách. Tốt.
Lưng? Ừ, hơi khom rồi. Cậu dùng muỗng gõ nhẹ vào lưng ghế, An Hạ hiểu ý, ngồi thẳng lại ngay.
Cậu liếc sang, trong lúc nhai có nói chuyện không? Không. Tốt.
Mẹ Dụ nhìn thấy cảnh đó, nhịn cười không nổi: “Con đang ăn hay làm giám thị thi tuyển hoa hậu vậy Hoài Phong?”
Cậu không ngẩng đầu, chỉ đáp rất đàng hoàng: “Em ăn không đúng cách sẽ nghẹn. Với lại... nhìn không đẹp.”
An Hạ tròn mắt: “Em ăn là để no chứ đâu phải để đẹp...”
“Không. Ăn cũng phải đẹp.”
Cậu đáp chắc nịch.
“Em là bông hoa mà anh trồng. Không được xấu.”
Cô bé bật cười khúc khích, rồi nghiêm túc nhai lại cho thật đúng cách.
Mẹ Dụ quay sang ba Dụ, thầm thì: “Chắc tui khỏi dạy dỗ gì nữa quá. Ông nhỏ này lo từ A tới Z luôn rồi.”
Ba Dụ gật đầu, cười mà chẳng nói gì. Vì ai cũng thấy rõ, Hoài Phong không chỉ đang chăm sóc An Hạ, cậu đang trồng một bông hoa bằng cả bản năng chiếm hữu của mình.
Chiều hôm đó, gió thổi nhẹ qua hiên sau nhà. Trước cửa nhà kính là chiếc chiếu trải sẵn, nơi mẹ Dụ đang ngồi cùng An Hạ tô màu những bức tranh cổ tích.
An Hạ nằm sấp, hai chân đung đưa, tay cầm bút sáp đỏ tô phần váy của công chúa. Mái tóc ngắn cũn cụt lay lay theo gió.
Cách đó vài bước, Hoài Phong đang tập trung cắt tỉa chậu bonsai.
Chiếc kéo cắt tỉa trong tay cậu lách cách đều đặn, ánh mắt chăm chú như đang xử lý một tác phẩm quan trọng.