Chương 8

“Anh giống như... ba nhỏ của em vậy đó.”

Hoài Phong giật mình, suýt làm rơi quyển sách trên tay.

“Không có!”

Cậu quay phắt đi, mặt đỏ ửng.

“Anh chỉ không muốn người khác chăm em thôi.”

Từ sáng hôm đó, cả nhà họ Dụ đều ngầm hiểu: Bánh bao nhỏ không còn là của chung. Nó là của Hoài Phong rồi.

Buổi tối, phòng ngủ chìm trong ánh đèn vàng dịu nhẹ. Bên ngoài cửa sổ, gió lùa nhè nhẹ, khe khẽ lay động chiếc chuông gió treo ở ban công.

An Hạ đã nằm yên trong chăn, mái tóc ngắn ôm sát gương mặt tròn trĩnh, hơi thở đều đều. Nhìn thì tưởng là đang ngủ rồi.

Hoài Phong ngồi trên chiếc ghế gần đầu giường, tay cầm quyển truyện cổ tích mở dở từ lần trước. Cậu ngó sang An Hạ một cái.

“Còn thức không?”

Cô bé không trả lời, nhưng mí mắt nhấp nháy một cái.

Cậu hừ nhẹ, ngồi xuống mép giường, lật sách.

“Anh kể chuyện đây. Phải nghe, rồi ngủ.”

“Nhưng… em đâu có sợ ngủ một mình.” – An Hạ thì thào, mắt vẫn lim dim.

“Anh biết. Nhưng... phải tập làm quen với việc có anh.”

Cậu đáp, mắt vẫn nhìn sách nhưng giọng trầm trầm, hơi nhỏ lại ở cuối câu.

“Vì sau này em sẽ luôn ngủ ở đây, trong phòng anh. Không có chuyện chuyển đi chỗ khác.”

An Hạ ngước lên, ánh mắt mơ màng.

“Luôn luôn là bao lâu?”

Hoài Phong dừng một nhịp, rồi đáp: “Cả đời.”

Không khí bỗng yên ắng hơn.

Một lúc sau, cậu bắt đầu đọc truyện.

Giọng không phải là kiểu dịu dàng như người lớn đọc cho trẻ con, mà là kiểu nghiêm túc như đang đọc sách lịch sử, rất rành mạch, rõ từng chữ.

“Ngày xưa có một cô bé tên là Lọ Lem. Cô ấy bị mẹ kế đối xử tệ, nhưng vẫn rất ngoan. Sau đó... được hoàng tử nhặt được giày. Hết.”

An Hạ chớp mắt. “Ủa? Anh kể có một chút!”

“Cốt truyện là vậy. Dài dòng làm gì.”

Hoài Phong gấp sách lại.

An Hạ bật cười khúc khích, rồi vùi mặt vào gối.

“Em thấy anh giống... hoàng tử lạnh lùng.”

Hoài Phong cau mày, gõ nhẹ vào trán cô: “Ngủ đi, không có hoàng tử nào hết.”

Nhưng trước khi rời khỏi mép giường, cậu vẫn ngồi lại một chút, ngón tay vô thức chỉnh lại chăn cho ngay ngắn, rồi khẽ thì thầm:

“Mai dậy sớm, không được trễ học. Anh dẫn đi.”

An Hạ đã chìm vào giấc ngủ, nhưng khoé môi vẫn cong lên, rõ ràng là trong mơ cũng đang cười.

Còn Hoài Phong, trước khi tắt đèn, lặng lẽ nhìn cô bé một lúc lâu.

“Phải tập quen dần. Vì từ bây giờ... em là của anh.”

Chiều hôm đó, Hoài Phong đến trường mẫu giáo đúng giờ như mọi ngày.

An Hạ vừa thấy anh liền chạy lon ton tới, tay vẫy vẫy: “Anh Hoài Phong!”