Chương 7

“Mẹ đừng chăm An Hạ nữa.”

Mẹ Dụ đang rót sữa suýt làm tràn ly. “Sao vậy?”

“Vì con sẽ tự chăm.”

Cậu đặt muỗng xuống bàn, giọng nghiêm túc lạ thường.

Mẹ Dụ tròn mắt nhìn con trai mình, rồi bật cười không giấu nổi: “Con trai à, con... con nói nghe như chuẩn bị làm bố trẻ vậy đó.”

Hoài Phong mặt đỏ gay, nhưng vẫn gật đầu rất dứt khoát. “Con không cần mẹ giúp đâu.”

Mẹ Dụ đặt tay lên trán, lắc đầu thở dài nhưng ánh mắt đầy ý cười. Cô biết con trai mình. Khi nó quyết giữ gì đó, thì cả thế giới cũng không chạm vào nổi.

Cô bé ngồi bên bàn, hai má phồng lên nhai bánh mì, đôi mắt tròn xoe nhìn Hoài Phong rồi nhìn mẹ.

“Ủa, con làm gì sai hả mẹ?”

Mẹ Dụ bật cười, xoa đầu cô bé: “Không, con làm gì sai đâu. Chỉ là... có người muốn tự chăm bánh bao nhỏ của mình thôi.”

Tối hôm đó, sau bữa cơm, An Hạ đang ôm gối ngồi đọc sách tranh trong phòng thì Hoài Phong bước vào, tay chống hông, giọng nghiêm túc như người lớn họp hội đồng.

“Dọn đồ đi. Từ nay em ngủ phòng anh.”

“Dạ?” Cô bé tròn mắt.

“Anh sẽ chăm sóc em. Ngủ riêng phiền lắm.” – Cậu dứt khoát nói, rồi chẳng chờ An Hạ phản ứng, đã cúi xuống giúp cô bé gấp gọn chăn gối.

Mẹ Dụ đứng ngoài cửa, vừa nhìn thấy cảnh ấy đã phì cười, khẽ lẩm bẩm:

“Trời ơi, ông cụ non thiệt rồi...”

An Hạ nằm cuộn trên giường bên trái, cái chăn hồng mới được mẹ đổi sang từ chiều, gối nhỏ in hình thỏ con.

Hoài Phong nằm bên phải, tay gác lên trán, ánh mắt vẫn đảo qua đảo lại như đang kiểm tra độ “ổn định” của bông hoa bé nhỏ kia.

Sáng hôm sau, Hoài Phong dậy trước.

Cậu đánh răng, rửa mặt, thay đồ rồi lặng lẽ kéo chiếc cặp nhỏ xíu của An Hạ ra, đặt lên bàn. Cẩn thận mở ra:

Quần áo dự phòng? Có.

Hộp khăn giấy? Còn đầy.

Bình sữa? Ủ ấm từ tối, vẫn còn đúng nhiệt độ.

Kẹo dẻo trong túi nhỏ? Một viên thôi, đủ làm An Hạ vui.

Cậu gật đầu. Sau đó còn dùng tay ấn nhẹ xem cái nắp bình sữa có vặn chặt chưa.

Khi An Hạ dụi mắt ngồi dậy, vừa vươn vai đã thấy anh trai đang ngồi thẳng lưng đọc sách bên cửa sổ.

“Anh Hoài Phong... em còn buồn ngủ.”

“Không được trễ. Dậy đánh răng. Anh kiểm tra cặp rồi, mọi thứ đầy đủ. Mẹ cũng không cần lo nữa.”

An Hạ lười nhác ngã người nằm xuống lại, miệng lẩm bẩm lại câu nói của mẹ Dụ.