Rồi cậu thấy An Hạ.
Cô bé đang đứng ở góc sân, tay ôm cặp, mái tóc "tô úp ngược" vẫn tròn xoe như hôm qua.
Nhưng điều khiến Hoài Phong khựng lại là... một thằng nhóc con đang đứng trước mặt An Hạ, cười toe toét, tay còn đưa lên nhéo má cô bé một cái rõ kêu.
“Má cậu mềm ghê luôn á! Giống bánh mochi!”
An Hạ lùi lại, đỏ mặt, nhưng không kịp phản ứng gì thì...
Bốp!
Một cú cốc đầu không nhẹ vang lên.
Thằng nhóc con "á" lên, tay ôm đầu quay lại chỉ thấy một anh trai mặt lạnh như tiền đang đứng phía sau, ánh mắt sắc lẻm như dao lam.
“Không được chạm vào hoa của người khác.”
Hoài Phong lạnh giọng nói, rồi dứt khoát kéo tay An Hạ bước đi.
An Hạ loạng choạng chạy theo, còn chưa hiểu chuyện gì thì đã bị nhét vào ghế sau chiếc xe hơi màu đen, tài xế gật đầu chào, rồi nổ máy chở đi.
Cửa xe vừa đóng lại, Hoài Phong quay sang, ánh mắt vẫn mang theo sự bực bội âm ỉ.
“Em cười cái gì?” Cậu hỏi.
“Em có cười đâu...” An Hạ lí nhí.
“Còn đứng đó cho người ta nựng má. Bộ mặt em ai cũng được sờ hả?”
Cô bé mím môi, ánh mắt hoang mang. “...Chỉ là bạn học thôi…”
“Không có bạn bè gì hết.”
Hoài Phong gắt.
“Nghe cho rõ đây từ giờ cấm em chơi thân với bất kỳ ai. Không ai được chạm vào em. Không ai được nắm tay, không ai được nhéo má. Không ai ngoài anh.”
Cậu nói xong liền quay mặt đi, tai đỏ rực. An Hạ ngồi bên cạnh, ngơ ngác chớp mắt.
“...Anh Hoài Phong, sao vậy ạ?”
Cậu lập tức bật lại.
“Anh chỉ không thích ai đυ.ng vào đồ của mình thôi!”
Trong lòng cậu, hình ảnh An Hạ lúc đó... chẳng khác nào một bông hoa trong nhà kính bị người khác chạm vào bằng bàn tay dơ bẩn.
Và cậu người luôn tự tay chăm bón từng nhành lá, không chấp nhận điều đó.
Tối đó, Hoài Phong nằm dài trên giường, tay cầm điện thoại lướt mạng. Trong đầu cậu cứ quanh quẩn mãi một câu nói của mẹ:
“Nó là bông hoa nhỏ mẹ trồng chung với con đấy.”
Cậu khựng lại, lẩm bẩm: “Trồng... chung?”
Cảm giác kỳ kỳ. Mẹ cậu trước giờ chưa bao giờ dùng từ đó. Cậu bật Google, gõ từ khóa “trồng chung là gì”. Và chỉ sau vài giây...
“Trồng chung” – cụm từ thường mang nghĩa hai người cùng chăm sóc, chia sẻ quyền sở hữu một vật hoặc... một người, thường dùng để nói đùa trong tình huống cả hai đều quan tâm đến cùng một đối tượng đặc biệt.
Mắt Hoài Phong tối sầm lại.
Chia sẻ? Với mẹ? Với ai nữa? Không. Không đời nào.
Ngay ngày hôm sau, cậu dứt khoát tuyên bố trong bữa sáng: