Lát sau, khi cắt xong, mái tóc trở lại kiểu ngắn ngang trán đều tăm tắp, che đúng một phần trán, để lộ đôi má bầu bĩnh và cái miệng chúm chím.
Cậu nghiêng đầu nhìn một chút, khóe môi nhếch nhẹ như vừa hoàn thành một tác phẩm nghệ thuật.
“Ừm. Được rồi. Giống lại như cũ cái tô úp ngược ấy. Hợp với mặt em.”
An Hạ cười hí hửng, đưa tay sờ mái tóc mới. “Anh Hoài Phong cắt khéo ghê!”
Cậu lườm nhẹ, nhưng ánh mắt lại không còn vẻ cau có như thường.
Đưa mắt nhìn bông “hướng dương nhỏ” trước mặt, cậu bỗng nghĩ:
“Chăm một bông hoa giống An Hạ… cũng không tệ lắm.”
(Ý nghĩa của hoa hướng dương: luôn hướng về nơi mặt trời, ngụ ý là luôn hướng về một người và luôn trung thành về bền bỉ, nên có thể nói từ khoảnh khắc này Hoài Phong muốn An Hạ luôn hướng về phía mình và trung thành tuyệt đối.)
Ba mẹ Dụ đang ngồi bên bàn trà, tách trà nóng còn bốc khói, câu chuyện xoay quanh việc điền tên Hoài Phong vào lớp năng khiếu sinh học hè này.
Mọi thứ đều yên ắng cho đến khi An Hạ tung tăng chạy ra vườn.
Mẹ Dụ ngước lên nhìn, cười phụt ra một ngụm trà.
“Trời ơi, ai cho con bé dễ thương dữ vậy trời!”
Ba Dụ vừa ngước mắt lên nhìn cũng không nhịn được, cười đến mức vai rung rung, “Cái đầu y như... như cái tô úp, trời ơi!”
Mẹ Dụ chịu không nổi nữa, đặt tách trà xuống, vẫy tay gọi: “An Hạ lại đây nào, lại đây với mẹ!”
Cô bé lon ton chạy tới, còn chưa kịp phản ứng gì đã bị mẹ Dụ ôm trọn khuôn mặt vào lòng bàn tay, dụi má mình vào đôi má mềm như bánh nếp kia.
“Ôi chao, cái mặt này! Tròn như bánh bao, xinh như hoa hướng dương nở sớm! Ai mà không thương cho nổi!”
“Dạ... mẹ đừng hun nữa, má con ướt hết rồi...”
An Hạ cười ngượng, cố né né mà vẫn bị mẹ Dụ hun lấy hun để.
Từ xa, Hoài Phong đang ngồi đọc sách trong nhà kính, nghe thấy tiếng cười rộn ràng liền liếc mắt nhìn ra.
Thấy cảnh tượng An Hạ bị mẹ mình ôm hun tới tấp, má đỏ rần, cậu nhíu mày lẩm bẩm, giọng nhỏ xíu như nói cho bản thân nghe:
“Đầu do mình cắt. Mặt cũng do mình lau. Cười gì dữ vậy…”
Hôm đó trời trở gió nhẹ. Hoài Phong được mẹ giao cho nhiệm vụ đặc biệt: đón An Hạ tan học.
Cậu không muốn đi, nhưng mẹ vừa nhìn vừa dặn: “Dẫn em về cẩn thận, đừng có để em chạy tung tăng ngoài đường. Em là bông hoa nhỏ mẹ trồng chung với con đấy.”
Câu “trồng chung” khiến cậu thấy lạ tai, nhưng cũng không cãi. Cậu lững thững bước vào sân trường mẫu giáo, hai tay đút túi áo, ánh mắt hờ hững đảo quanh.