Mẹ Dụ bật cười đầu tiên, rồi đến ba Dụ.
“Trời đất ơi, bé An Hạ lần đầu tiên nghịch ngợm rồi hả?”
Cô bé bối rối cúi gằm, nhưng vẫn không ngăn được tiếng cười khúc khích.
Riêng Hoài Phong... cau mày.
Cậu ghét sự bừa bộn. Nhất là trong lúc ăn.
Cơm văng lên má, dính trên tóc nhìn mà ngứa cả mắt.
Không nói không rằng, cậu lấy một chiếc khăn giấy sạch, vòng qua bên cạnh, chậm rãi nhưng dứt khoát lau sạch vết cơm trên mặt An Hạ.
Cô bé tròn mắt nhìn cậu.
Còn mẹ Dụ thì bật cười to hơn: “Ơ kìa? Hôm trước còn nói ghét con bé, nay đã biết lau cơm trên mặt người ta rồi hả?”
Hoài Phong giật mình, mặt đỏ bừng như bị bắt quả tang làm chuyện xấu.
“Không phải! Con chỉ thấy... bẩn thôi. Khó chịu thôi. Chứ không có gì hết!”
Mẹ Dụ chống cằm cười cười: “Ờ, ờ... lau vì bị OCD. Chứ không phải vì quan tâm đâu ha?”
“Con không quan tâm!”
Hoài Phong lớn tiếng, nhưng lại quay mặt đi, ánh mắt lảng tránh, tai đỏ đến tận mang tai.
Dưới gầm bàn, Bông vẫn cọ đầu vào chân An Hạ, còn An Hạ thì... mỉm cười rạng rỡ, tay lén lút vuốt lông nó như đang cảm ơn người bạn nhỏ vừa giúp mình kéo gần anh trai khó tính thêm một chút.
Dạo gần đây, mái tóc của An Hạ bắt đầu dài ra.
Mái ngang ngày nào thẳng tắp, ngắn củn như tô úp ngược lên đầu giờ đã chạm mí mắt, cong cong, chọc vào trán và mi, rối rắm y như cỏ dại mọc sai chỗ.
Hoài Phong cực kỳ khó chịu.
Cậu vốn đã không ưa bừa bộn, mà kiểu tóc lòa xòa của An Hạ như một lời khıêυ khí©h thị giác.
Mặt cô bé tròn vo, trắng nõn như bánh bao hấp, môi đỏ tự nhiên, vừa ngẩng đầu là trông y chang một bông hướng dương nhỏ mà cái mái dài lại phá hỏng cả khuôn hình tròn xinh xắn ấy.
Cuối cùng, Hoài Phong không nhịn được nữa. Vừa thấy cô bé hí hửng chạy từ sân vào nhà, tóc bay loạn xạ, cậu chặn lại ngay.
“Ngồi xuống.”
“Hở?”
“Ngồi xuống. Anh cắt tóc cho. Nhìn thấy ghét.”
An Hạ ôm đầu, lùi lại một bước: “Em... em thấy cũng đâu đến nỗi…”
“Giống cái tổ chim. Cái đầu như bị gió thổi qua ba ngày không chải. Ghét nhất là cái mái cong cong kia. Mặt tròn như mặt trăng mà còn để mái dài, phá dáng hết.”
Cậu nhíu mày, kéo tay cô bé đến ghế ngồi.
An Hạ bặm môi, cam chịu.
Hoài Phong lấy kéo, kẹp tóc, tỉ mỉ như đang cắt cho chậu bonsai hiếm.
Từng nhát kéo đều đặn, cẩn thận.
Cậu nhìn chăm chăm vào khuôn mặt tròn xoe đang ngồi im re, ánh mắt nghiêng nghiêng như đang đo đường cắt chuẩn nhất.