Chương 3

An Hạ bước ra khỏi cổng trường, tay cầm bông hoa đỏ, mắt ánh lên tia sáng rực rỡ hiếm thấy.

Cô không biết vì sao mình thấy vui như vậy, chỉ biết trong đầu bỗng hiện ra hình ảnh một người.

Anh Hoài Phong thích hoa. Rất thích.

Vừa về đến nhà, không kịp thay giày, An Hạ đã chạy thẳng xuống cuối vườn nơi có căn nhà kính vẫn luôn yên tĩnh như một thế giới riêng biệt.

Cô khẽ đẩy cửa kính, cẩn thận bước vào, từng bước nhỏ tránh dẫm lên các bậc đá giữa lối đi.

Hoài Phong đang ngồi tỉa cành cho chậu hoa cẩm tú cầu. Nghe tiếng cửa mở, cậu nhíu mày.

“Không bảo là không được vào à?”

An Hạ dừng lại, khựng người nhưng sau đó, cô vẫn tiến lên vài bước, hai tay đưa ra, giơ cao bông hoa đỏ thắm, giọng nhỏ nhẹ như gió thoảng:

“Em... tặng anh nè. Là bông hoa bé ngoan, cô giáo tặng cho em.”

Hoài Phong cau mày nhìn bông hoa được gói cẩu thả, cánh hoa hơi dập ở mép. Một đóa hồng không hoàn hảo. Một món quà con nít.

“Anh thích hoa mà, nên em muốn tặng cho anh.”

Trong vài giây, Hoài Phong không nói gì.

Cậu định từ chối, nhưng ánh mắt An Hạ sáng lên như thể chỉ cần cậu đưa tay ra nhận, thế giới của cô sẽ rực rỡ hơn một chút.

Cuối cùng, cậu hừ nhẹ, đưa tay cầm lấy hoa.

“Xấu thật. Hoa người ta trồng cả tháng, cả năm mới đẹp. Cái này... chẳng khác gì đồ chơi.”

An Hạ không buồn. Cô mỉm cười, đôi mắt cong cong như vầng trăng nhỏ.

“Nhưng mà... anh nhận rồi đúng không?”

Hoài Phong nghẹn lời, quay mặt đi, giả vờ như đang bận chỉnh lại chậu lan bên cạnh.

Một giây sau, cậu khẽ đặt bông hồng vào chiếc lọ thủy tinh cũ trên kệ góc phòng.

Không tưới nước, cũng không thay gói, nhưng... không vứt đi.

Bàn ăn nhà họ Dụ luôn được dọn chỉnh chu, từng món bày biện ngay ngắn, bát đũa xếp thẳng tắp như có thước đo.

Dụ Hoài Phong ngồi ở vị trí quen thuộc, lưng thẳng, tay cầm đũa đều nhịp, ăn uống chẳng khác gì một buổi nghi lễ.

An Hạ ngồi bên cạnh, lưng hơi khom, mắt tròn xoe nhìn món canh hấp dẫn trước mặt.

Đối diện là ba mẹ Dụ, đang trò chuyện đôi câu về chuyện trường học và công việc.

Tất cả đều rất yên tĩnh.

Cho đến khi... con Bông, chú chó lông xù nhỏ của Hoài Phong, lặng lẽ luồn xuống dưới gầm bàn, cọ cọ cái đầu tròn vào chân An Hạ.

Cô bé nhịn không nổi, bật cười khúc khích.

“Ha... Bông đang cù chân em kìa!”

Trong lúc cười, tay cô vô tình hất mạnh thìa, một ít cơm trắng văng lên... dính đầy má và trán.