Chương 2

“Đừng đυ.ng vào!” Hoài Phong gắt lên, bật dậy.

An Hạ giật mình rụt tay lại, trông như một con thú nhỏ bị bắt quả tang.

Cậu bước đến, chắn giữa cô và chậu hoa, ánh mắt lạnh như gió lùa.

“Đừng bao giờ đυ.ng vào hoa của tôi.” Cậu nói, giọng thấp nhưng sắc như dao.

“Chúng là của tôi. Tôi chăm chúng mỗi ngày, tôi biết chúng cần gì. Em không biết gì hết.”

An Hạ cúi đầu, hai bàn tay siết chặt gấu áo, không dám nhìn cậu.

Cô bé không khóc. Chỉ lặng lẽ lui về phía cửa, rồi xoay người chạy đi.

Tối hôm đó, sau bữa cơm, An Hạ ngoan ngoãn rửa tay, lau miệng thật sạch rồi cúi đầu chào mọi người trước khi rụt rè leo cầu thang lên phòng.

Dù không ai nói gì, cô bé vẫn lặng lẽ ghi nhớ trong lòng: không được quấy rầy, không được làm phiền, càng không được gây ồn ào.

Một đứa trẻ mồ côi phải biết điều.

Đúng tám giờ rưỡi, đèn phòng cô đã tắt. Căn phòng nhỏ cạnh cầu thang, cửa khép hờ, thoảng ra ánh sáng lờ mờ của đèn ngủ hình con thỏ.

Hoài Phong cầm một quyển sách, định xuống nhà bếp pha sữa thì vô tình đi ngang qua.

Ánh mắt vô thức liếc vào cánh cửa khép hờ.

Trong căn phòng nhỏ, An Hạ đã cuộn tròn trong chăn, gương mặt ngoan ngoãn hướng về phía tường, mái tóc xõa mềm trên gối.

Cậu đứng lại, nhìn một lúc, rồi nhăn mặt.

Phiền phức.

Chẳng ai bắt cô ta phải giả vờ ngoan như vậy. Cũng không ai quan tâm một đứa bé mồ côi có ngủ sớm hay không.

Nhưng cô cứ như vậy, như cái bóng nép sát vào từng kẽ nứt trong căn nhà, lặng lẽ và kiên nhẫn khiến cậu cảm thấy bức bối.

Cậu quay đi, khuôn mặt lộ rõ vẻ khó chịu.

“Cứ như cỏ dại, lúc nào cũng lặng lẽ mọc, lại chẳng ai muốn nhổ.”

Hoài Phong trở về phòng, đóng sập cửa lại. Nhưng đến khi mở sách ra, đầu cậu lại lởn vởn hình ảnh con bé đó nằm yên như một chú mèo nhỏ bị bỏ quên.

Cậu bực mình, hạ sách xuống, tự nhủ:

"Mai phải nói mẹ cho nó ngủ phòng khác. Càng nhìn càng thấy chướng mắt."

Nhưng sáng hôm sau, khi thức dậy, điều đầu tiên cậu làm lại là liếc nhìn sang phòng đối diện.

Cuối cùng cậu quên luôn ý định tối qua.

Thứ sáu, trời nắng nhẹ. Hôm nay An Hạ được cô giáo phát cho một bông hồng đỏ thắm, giấy gói còn mới tinh, nơ cột lệch nhưng rất đáng yêu.

“Vì hôm nay con rất ngoan, không khóc nhè, không tranh đồ chơi, còn biết giúp bạn dọn dẹp lớp học.”

Cô giáo mỉm cười, cúi người xuống gắn lên áo cô bé một tấm giấy dán nhỏ với dòng chữ: Bé ngoan của tuần.