Chương 39

Cô dụi mắt, thấy Minh Đình kéo cửa phòng lại, đột nhiên cảm thấy bất an, cô nghĩ mình đã làm anh gặp rắc rối.

Cô vội xuống sofa, định ra ngoài giải thích, nhưng vừa đến cửa đã nghe thấy một câu quen thuộc: “Chỉ thấy thương hại thôi.”

Bước chân cô khựng lại.

Cô biết rõ, Minh Đình không nói sai gì.

Hiện tại cô chỉ là một cô nhi, không nhà không cửa, được anh cưu mang là đã đủ may mắn, không dám mơ xa anh thật lòng coi cô là người nhà.

Nhưng nghe thấy sự thật ấy đột ngột, tim cô vẫn đau nhói, chua xót khó chịu.

Cô lặng lẽ quay lại, không muốn làm anh phiền.

Ngoài kia, Quan Tụng Thanh trừng mắt: “Thế sao còn cho em ấy ngủ cùng phòng?”

Minh Đình không đáp, lách qua anh ta rót ly nước.

Xác nhận cửa phòng đã đóng kín, anh ngồi xuống, thấp giọng: “PTSD, gặp người là sợ, gan bé như hạt đậu, một mình không ngủ được.”

Quan Tụng Thanh phì cười: “Sao em ấy lại không sợ cậu?”

Minh Đình đặt cốc nước xuống, không trả lời.

Sợ Thư Dao nghe thấy, anh chuyển chủ đề: “Sáng sớm tới đây làm gì?”

Nhắc tới chính sự, Quan Tụng Thanh cũng nghiêm túc: “Cậu bảo bố tôi điều tra hai mẹ con kia đó.”

Anh ta hậm hực: “Bọn họ nửa năm trước đã qua LA, sống trong biệt thự. Cậu đoán xem nhà đó của ai?”

“Thương Đình Châu?”

“Cũng gần đúng.”

Minh Đình nhíu mày: “Gần đúng là sao?”

“Nhà đứng tên một người tên Chu Gia Bình, người này xem ra là quan hệ bắn đại bác không tới với Thương Đình Châu, nhưng người phụ nữ kia tái hôn với người đàn ông dẫn theo con riêng tên là Chu Gia Bình.”

Minh Đình càng nghe càng cau mày, ghép lại các mối quan hệ rồi hỏi: “Vậy là anh em khác cha khác mẹ với con riêng của Thương Đình Châu?”

“Chính xác.”

“Tiếp.”

“Tiếp cái đầu cậu, tiền của Thương Đình Châu đã theo người đàn bà đó ra nước ngoài rồi. Giờ còn mỗi ông ta ở lại diễn trò, định vớt thêm chút từ nhà họ Minh. Cậu cũng không đề phòng gì à?”

Quan Tụng Thanh bực bội: “Chuyện rõ ràng như vậy, ông cụ nhà cậu không làm gì được sao?”

Minh Đình lạnh nhạt: “Muốn làm gì cũng phải có bằng chứng.”

Quan Tụng Thanh trợn mắt: “Trước giờ tôi đâu biết cậu ngoan ngoãn vậy?”

Đúng lúc này, một tiếng “anh” vang lên, cắt ngang câu chuyện.

Cả hai cùng nhìn ra hành lang.

Thư Dao tóc dài xõa ra đi tới, đưa điện thoại cho Minh Đình: “Anh, điện thoại của anh.”

Anh nhận lấy, nhìn tên người gọi, lập tức tắt máy.

Hai tay Thư Dao đan chéo đặt trước người, chiếc váy ngủ vải bông trắng đã bị cô vò nhăn nhúm, mái tóc dài vẫn còn vài sợi rối, nhưng vẫn khó che giấu được nét thanh khiết và linh động riêng của thiếu nữ. Đôi mắt trong veo của cô đón ánh nắng rực rỡ mùa hè, như mặt nước phản chiếu bóng dáng người trước mặt, trông càng thêm khiến người ta thương mến.

Quan Tụng Thanh vốn là người không biết giữ chừng mực, chỉ cần thấy thứ gì mình thích, dù là mèo con hay chó nhỏ cũng phải trêu chọc một hồi. Anh ta vừa bước tới một bước, đã khiến thư Dao sợ hãi nép sát vào bên cạnh Minh Đình.

Anh ta khựng lại, dở khóc dở cười: “Gì chứ, anh đâu ăn thịt em?”

Minh Đình theo phản xạ kéo cô về phía mình, trừng mắt với ánh nhìn thiếu đứng đắn của Quan Tụng Thanh: “Em gái tôi sợ mấy tên xấu trai. Biết điều chút.”

Thư Dao nghe xong, liếc nhìn Quan Tụng Thanh, môi khẽ cong lên.

Quan Tụng Thanh không vui: “Nói gì vậy hả? Tôi là một trong những ‘idol’ của Đức Trung đấy nhé! Cậu chỉ cao hơn tôi một tẹo thôi mà đã chảnh?”

Minh Đình hờ hững: “Đừng nói mấy chuyện tào lao đó.”

Quan Tụng Thanh cũng không muốn cứ để Thư Dao đứng đó mà chỉ trò chuyện nhảm với Minh Đình, lại nhìn sang Thư Dao, nói: "Em gái ngoan, đừng sợ, anh với anh trai em lớn lên cùng nhau đấy. Em đã gọi cậu ta là anh, vậy có phải cũng nên gọi anh là anh không?"

Minh Đình không biểu cảm: “Gọi cậu ta là Quan Tụng Thanh.”

Thư Dao đứng bên cạnh Minh Đình, nhìn Quan Tụng Thanh chằm chằm một lúc, mới nhỏ giọng:

“Anh Tụng Thanh…”

Quan Tụng Thanh vừa lòng lắm.

Anh ta cười tít mắt vẫy tay: “Em gái ngoan, lại đây với anh. Anh nói thật đấy, anh trai em không phải người tốt đâu, coi chừng bị dạy hư.”

Minh Đình lạnh giọng: “Cút.”