Gương mặt cô nghiêm túc, không hề đùa. Anh nhớ Thư Minh Viễn từng nói, cô có một loại sợ hãi mang tính bệnh lý, thuốc chỉ giúp phần nào, còn lại phải tự chịu đựng.
Chịu đựng... nhiều năm như vậy.
Ưm… Đúng là cô bé lì lợm.
Anh buông nhẹ lông mày, cúi người bế cô lên.
Vòng tay kịp thời ấy như chiếc phao cứu sinh giữa dòng nước xiết, cô bám lấy không chịu buông.
Dựa vào cổ anh, hơi ấm và hương thơm quen thuộc làm dịu cơn hoảng loạn trong lòng cô.
Lúc lên lầu, cô cảm thấy mình giống như một món phụ kiện dính chặt trên người anh, giống như con thỏ tai cụp.
Trước đây, cô luôn ôm con thỏ ấy từ ăn đến ngủ, không rời nửa bước. Cô nghĩ, có lẽ anh ôm cô, cũng giống như cô ôm con thỏ kia.
Nhưng... thỏ tai cụp còn ở đó không?
Cô thì thào: “Anh, có thể dẫn em đi tìm thỏ tai cụp không?”
Tay Minh Đình đang mở cửa chợt khựng lại, nhịp tim như chệch đi.
“Thỏ tai cụp?”
Thư Dao khẽ giải thích: “Con thỏ anh tặng em, vẫn còn ở nhà bên đường Hoàng Dương.”
Minh Đình âm thầm thở phào, mở cửa phòng rồi ngồi xuống ghế sofa.
Cô tự nhiên dựa vào vai anh, tay chân vẫn như cũ mềm nhũn.
Minh Đình bị thương, nhưng vì bệnh trạng và tâm lý yếu đuối của cô, anh cũng không nói gì, chỉ lặng lẽ dựa người ra sau nghỉ ngơi.
Cô nghe rõ nhịp tim anh loạn nhịp sau khi ôm cô suốt đoạn đường, một lúc sau mới bình thường trở lại.
Cô lại nhớ đến cuộc cãi vã ngoài cửa.
Tại sao lại có người dám nói anh là đứa “có mẹ sinh, không có cha nuôi”? Những lời khó nghe đó sao có thể dành cho anh?
“Họ đều là người xấu.” Cô lẩm bẩm.
“Em nói gì?”
Anh không nghe rõ.
Cô vẫn đang nghĩ về lúc Thương Đình Châu định đánh anh, bỗng hỏi: “Anh, tại sao ai cũng muốn đánh anh? Họ đang ỷ thế hϊếp người sao?”
Minh Đình bật cười.
“Ỷ thế ai?”
Anh giang tay, ngả đầu ra sau nhìn trần nhà: “Em chưa từng nghĩ có khi là do anh có vấn đề à?”
“Không thể nào!”
Cô lập tức ngồi thẳng, nhìn anh, dõng dạc nói: “Anh là người tốt nhất trên đời! Là bọn họ sai!”
Minh Đình thấy cô nói quá nghiêm túc, liền ung dung khoanh tay, dựa lưng quan sát cô.
Một lúc sau, anh hỏi: “Em có muốn thử y thế hϊếp người không?”
“Hả?”
Cô không hiểu anh nói gì.
Anh chỉ cười: “Không có gì.”
Dạy đạo đức cho trẻ vị thành niên là việc quan trọng, không thể để lệch lạc tư tưởng. Mấy chuyện như y thế hϊếp người vẫn là đừng dạy thì hơn.
*
“Anh… tối nay… em có thể… ngủ cùng anh được không?”
Đêm đã về khuya, nếu không vì tiếng côn trùng mùa hè râm ran ngoài vườn, thế giới dường như đã bị nhấn nút tạm dừng.
Thư Dao đứng trước cửa phòng tắm, nửa người nấp sau vách tường, chỉ lộ một con mắt nhìn lên Minh Đình qua ánh đèn.
Minh Đình vừa bôi thuốc xong, đang định vào rửa tay thì khựng lại ngay sau câu hỏi ấy.
Anh chau mày quay đầu lại, chưa kịp mở miệng thì Thư Dao đã nói vội: “Em sợ… em không muốn ngủ một mình, anh ơi.”
Minh Đình tiện tay ném tuýp thuốc lên kệ, bước hai bước tới khiến bóng anh phủ lên người cô.
“Em biết mình đang nói gì không?”
Thư Dao giấu tay ra sau lưng, căng thẳng xoắn chặt các ngón tay.
Đôi mắt của Minh Đình đẹp một cách sắc sảo, giống như hồ ly, luôn ẩn chứa thứ gì đó mà cô không hiểu được.
“Có được không?”
Tim cô đập thình thịch, lo sợ anh sẽ từ chối. Thấy anh hít sâu một hơi, cô lại vội nói: “Hồi trước em vẫn ngủ cùng cha…”
Minh Đình nghẹn họng, phải vịn tường ho khan mấy tiếng.
Thư Dao luống cuống đưa tay vỗ lưng anh, nhẹ giọng hỏi: “Em ngủ trên sofa, được không?”
Minh Đình hất tay cô ra: “Em mười ba tuổi rồi mà còn ngủ cùng Thư Minh Viễn?”
Thư Dao khựng lại, xấu hổ rút tay về: “Nhà chỉ có một phòng thôi.”
Minh Đình không nói gì thêm.
Ban đầu anh nghĩ đưa cô về nhà chỉ như thêm một đôi đũa, cho ăn no là được. Không ngờ lại là rước về một bà tổ.
Ăn uống, học hành, chữa bệnh, tiêu tiền, mấy thứ ấy chẳng là gì.
Nhưng còn việc bầu bạn, dạy dỗ, trị liệu tâm lý thì không thể lơ là. Không những phải dạy cô nhận thức, hành xử, mà còn phải có trách nhiệm với tương lai của cô.