Chương 36

Thư Dao bị ông ta dọa xụi lơ trên mặt đất, dì Mai định giải thích thì một giọng nói trầm thấp vang lên phía sau.

“Buông em ấy ra!”

Thư Dao run giọng gọi: “Anh…”

Thương Đình Châu nghe thấy rất rõ.

Ông ta quay đầu lại, thấy thiếu niên đứng nơi ngưỡng cửa, tay xách áo vest.

Ánh chiều tà xuyên qua tán cây, bóng anh loang loáng. Chân mày cau chặt, ánh mắt âm trầm khiến người khác phát lạnh.

Minh Đình sải bước tiến lại, tiện tay ném áo vest cho dì Mai, cúi người nắm lấy cánh tay còn lại của Thư Dao.

Dì Mai biết có chuyện lớn, vội né sang bên. Thư Dao bị hai người giữ chặt hai bên, không thể nhúc nhích, nhưng người thì nghiêng hẳn về phía Minh Đình.

“Buông ra.”

Thương Đình Châu nghiến răng, cuối cùng cũng thả tay.

Thư Dao lập tức đứng dậy, trốn sau lưng Minh Đình, hai tay ôm chặt cánh tay anh không buông.

“Ông đến đây làm gì?”

Đối mặt với câu hỏi của con trai, Thương Đình Châu cau mày, ánh mắt liếc sang Thư Dao. Minh Đình cũng lập tức nghiêng người che cô lại.

Thương Đình Châu hít sâu một hơi, hỏi: “Con bé là ai? Sao lại gọi mày là anh?”

Minh Đình đút một tay vào túi, bật cười: “Tôi lớn hơn, không gọi tôi là anh thì chẳng lẽ gọi ông?”

“Mày…”

Thương Đình Châu nghẹn lời, lửa giận bốc thẳng lên đầu: “Nó có quan hệ gì với Minh Lệ? Sao lại đúng lúc này được mày đón về? Mười hai năm trước Minh Lệ đột nhiên ra nước ngoài dưỡng bệnh nửa năm, có phải vì nó không?”

Minh Đình thấy buồn cười: “Sao, nghi ngờ Minh Lệ có con riêng?”

Nắng chiều chói mắt, anh nhíu mày cười: “Rốt cuộc là ông làm chồng bà ấy hay tôi làm chồng? Bà ấy có thai, có sinh con hay không, ông phải hỏi tôi à?”

Nghe vậy, Thương Đình Châu giận dữ chỉ thẳng vào mặt anh: “Minh Lệ là mẹ mày! Tao là cha mày! Mày nói chuyện với cha mẹ mình kiểu đó à? Nhà họ Minh dạy mày như vậy sao?”

“Cũng đúng.”

Minh Đình cười hờ hững: “Nuôi không dạy là lỗi của cha. Ai cũng chửi tôi là đứa có mẹ sinh không có cha nuôi. Cũng chẳng sai, tôi thiếu dạy dỗ mà.”

“Mày…”

Thương Đình Châu giận run người, tay chỉ anh không ngừng run rẩy: “Mày đúng là thứ đại nghịch bất đạo!”

Cuộc cãi vã nảy lửa khiến Thư Dao sợ hãi, cô chưa từng thấy cảnh này, cũng không hiểu nổi nội dung, chỉ cảm thấy rất đáng sợ.

Thân thể run lẩy bẩy khiến Minh Đình cảm nhận rõ ràng. Anh nén giận, mất kiên nhẫn nhìn Thương Đình Châu: “Có gì nói đi, không có thì cút.”

Thương Đình Châu làm rể bao năm, khổ cực cầu xin chỉ để được tôn trọng. Nhưng càng muốn, lại càng không có.

“Đồ thứ bất hiếu! Nếu mẹ mày nghe mày nói vậy chắc tức chết mất!”

Minh Đình đưa tay che ánh nắng, hờ hững: “Ông đừng lảng vảng trước mặt mẹ tôi, có khi bà sống thêm được hai năm nữa.”

“Đồ khốn!”

Thương Đình Châu giơ tay định tát anh, nhưng vừa giơ lên thì Minh Đình đã bắt lấy cổ tay ông ta, khiến ông ta không thể nhúc nhích.

“Ai cho ông có gan động thủ?”

Minh Đình biết rõ nên nói gì để đánh vào chỗ đau nhất của Thương Đình Châu.

Kẻ phải sống dựa hơi người khác luôn muốn ngẩng đầu làm người, nhưng lại bị người có quyền lực bóp nát mọi cố gắng chỉ trong chớp mắt.

Một câu “ai cho ông có gan động thủ” đã đủ khiến ông ta gục.

Lý lẽ không thắng, đánh lại không được.

Ông ta cố gắng rút tay về, mặt đỏ gay.

“Mày sẽ phải hối hận.”

Biết không còn đường thương lượng, ông ta trừng mắt nhìn bóng người sau lưng Minh Đình, rồi tức giận rời khỏi biệt thự.

Muốn tìm sự thật, ông ta có cách của mình.

Đợi xe khuất hẳn, Minh Đình mới quay người lại.

Thư Dao vẫn đang níu chặt tay anh, mồ hôi tay thấm ướt cả tay áo sơ mi. Anh cúi đầu, thấy cô ngẩng lên nhìn mình với đôi mắt đỏ hoe, đầy tủi thân.

“Sao lại khóc nữa?”

Minh Đình thật sự ghét nhìn cô khóc, nhưng cô không nói gì, chỉ tiến lại một bước, ôm chặt lấy anh.

Anh vừa định hỏi có cần gọi bác sĩ Trương, thì Thư Dao mở miệng lên tiếng: “Anh... không được... nói về mình như vậy.”

Cô khóc đến nấc, từng chữ đứt quãng.

Hiểu cô muốn nói gì, Minh Đình bật cười.

“Lo cho em trước đi.”

Cô ngước đôi mắt đỏ hoe, do dự một lúc rồi nói nhỏ: “Anh... có thể ôm em một cái được không?”