Minh Đình vẫn luôn biết Thư Minh Viễn nuôi con gái rất cẩn thận, cũng biết sức khỏe của Thư Dao từ nhỏ đã không tốt. Nhưng khi bác sĩ Trương đặt bản báo cáo sức khỏe của cô trước mặt, anh vẫn cảm thấy ngạc nhiên.
Dị ứng gluten, dị ứng nặng với đậu phộng, xoài, dứa, dị ứng mạt bụi, không dung nạp protein và lactose dẫn đến suy giảm miễn dịch, không chịu được lạnh, cũng không chịu nổi nóng, dạ dày yếu, tuyệt đối không được ăn đồ sống hoặc cay nóng, còn có chứng rối loạn nhịp tim bẩm sinh, không thể vận động mạnh v.v...
Xem xong, anh chỉ có thể nói: “Con bé còn sống đến bây giờ đúng là kỳ tích.”
Bác sĩ Trương cười ngượng: “Trẻ sinh non thường sẽ có những vấn đề thế này.”
Minh Đình đặt bản báo cáo xuống, nhìn bác sĩ Trương: “Ông chữa cho cô bé được mấy năm rồi?”
“Năm năm.”
“Năm năm?”
Thư Minh Viễn vào làm được bảy năm. Vậy mà mẹ anh lại đồng ý giới thiệu bác sĩ riêng cho con gái của ông ấy?
Minh Đình thu ánh mắt lại, không nói gì thêm, trầm ngâm suy nghĩ.
***
Thư Dao ngủ một mạch tới trưa.
Từ nhỏ cô đã khó ngủ, lại ở một nơi xa lạ, nên trong lòng luôn bất an. Mỗi lần nhắm mắt lại là hình ảnh trong ký ức cứ chồng lên nhau. Mãi đến gần sáng cô mới thϊếp đi.
Việc đầu tiên sau khi tỉnh dậy là đi tìm xem Minh Đình có còn ở nhà không. Dù anh đã bảo cô cứ coi nơi này là nhà, nhưng cô vẫn chưa tìm được cảm giác thuộc về.
Dì Mai đã chuẩn bị sẵn bữa ăn dinh dưỡng theo lời dặn của bác sĩ Trương. Vừa xuống lầu, cô đã chạm ngay ánh mắt quan tâm của mấy cô giúp việc.
Ngôi nhà này vốn thường xuyên vắng lặng, bỗng dưng có thêm một cô bé xinh xắn, đáng yêu, khiến ai cũng quý mến. Nhưng Thư Dao thì căng thẳng, chưa từng được quan tâm như thế, lại vốn nhút nhát.
Cô đứng ở bậc thang, hai tay siết chặt vạt váy, sợ hãi hỏi: “Anh... không có nhà ạ?”
Dì Mai mỉm cười: “Cậu chủ ra ngoài từ sáng rồi, tối mới về. Cô Thư có chuyện gì thì cứ gọi tôi.”
Cô rụt rè gật đầu, theo dì Mai vào phòng ăn.
Từ hôm qua đến nay, mấy người trong nhà đều cố giữ khoảng cách an toàn với cô, làm gì cũng hỏi ý cô trước. Nhìn thấy sự chu đáo ấy, cô càng thêm biết ơn Minh Đình.
Anh không có ở nhà, cô cũng chẳng có tâm trạng dạo chơi. Ăn xong, cô ôm một quyển sách ra ngồi ở ghế bên cửa sổ đọc.
Chỉ khi để đầu óc ngập tràn trong câu chữ, cô mới tạm thời không còn sức lực để nghĩ đến nỗi buồn.
Cô đọc được hai phần ba tạp chí địa lý thì bên ngoài biệt thự vang lên tiếng động cơ xe. Tưởng Minh Đình về, cô lập tức bỏ sách xuống, chạy ra cửa.
Mặt trời đang lặn về phía tây, bóng cây ngô đồng đổ dài. Cánh cổng tự động mở ra, một chiếc xe màu đen tiến vào tầm mắt cô. Cô bước nhanh xuống bậc tam cấp, tưởng đâu sẽ thấy Minh Đình.
Nhưng người bước xuống là một người đàn ông trung niên mặc áo sơ mi đen.
Cô đứng sững tại chỗ.
Khi Thương Đình Châu nhìn thấy cô, trong đầu bỗng hiện lên một đoạn ký ức mơ hồ, ông ta không nhớ rõ là ai, là chuyện gì, nhưng lại nhớ rất rõ đôi mắt kia.
Đôi mắt đó... giống hệt Minh Lệ!
Thư Dao thấy người bước ra không phải Minh Đình, lại còn là người lạ, bối rối không biết nên phản ứng thế nào. Cô chỉ biết đứng im tại chỗ, tim đập dồn dập. Dù là giữa mùa hè, sau lưng cô vẫn lạnh toát.
Cô cố giữ bình tĩnh, định xoay người gọi dì Mai, nhưng mới bước một bước, bả vai đã bị một bàn tay lớn bóp mạnh. Thương Đình Châu túm lấy cánh tay cô: “Mày là ai?”
“Sao lại ở đây?”
Tim cô như bị bóp nghẹt. Cô không biết nên giới thiệu thế nào, nhất là khi đang bị túm chặt như thế.
Mồ hôi túa ra đầy trán, gió thổi qua làm cô nổi da gà khắp người.
“Nói!”
Khuôn mặt Thương Đình Châu đột ngột áp sát, cô sợ quá ngã phịch xuống đất.
“Ngài Thương!”
Dì Mai nghe thấy tiếng liền chạy ra, thấy cảnh tượng trước mặt lập tức lao đến.
“Ngài Thương, ngài đang làm gì vậy?”
Dì Mai muốn đỡ Thư Dao dậy, nhưng Thương Đình Châu vẫn ghì chặt tay cô, gằn giọng hỏi:
“Nó là ai?”
Vốn khoác lên người lớp vỏ “nho nhã lễ độ”, nhưng vừa thấy Thư Dao, ông ta lập tức lộ nguyên hình. Đôi mắt dài hẹp nheo lại đầy hung ác, nhìn chằm chằm vào cô như muốn xé toạc cô ra.