Chương 33

Minh Đình quay về phòng, cũng để mặc cho cô nắm lấy tay.

Thư Dao bước sát bên anh, nghiêng đầu liền thấy vết bầm dần hiện lên trên cánh tay anh.

Hai tiếng đánh mạnh khi nãy, cô đều nghe thấy.

Nhưng ngoài đau lòng, cô chẳng làm được gì cả.

Cô theo anh vào phòng tắm, thấy anh lục tìm hộp thuốc trong tủ, cô cũng nhanh chóng rửa tay, lục hộp thuốc lấy bông tăm và oxy già.

Minh Đình cởϊ áσ ngồi bên thành bồn tắm, Thư Dao thấy rõ vết thương trên vai và cánh tay trái anh vẫn đang rỉ máu.

Chắc chắn rất đau.

Cô cầm bộ dụng cụ đứng trước mặt Minh Đình, trước khi bắt đầu xử lý vết thương, còn nhẹ giọng nhắc: “Sẽ hơi đau một chút, anh nhịn chút nha.”

Minh Đình nghe vậy bỗng khẽ bật cười: “Em nghĩ anh sợ đau à?”

Thư Dao nhớ tới cảnh anh bị đánh nhưng không rên một tiếng, chắc đúng là không sợ đau, có điều cô lại vô cùng đau lòng.

Cô cố làm nhẹ nhất có thể, sợ khiến anh đau thêm.

Vết máu xung quanh đã được xử lý sạch sẽ, tới khi sát trùng vết thương, cô khẽ thổi nhẹ lên mu bàn tay anh, mong có thể giảm đau đôi chút. Nào ngờ đầu tăm bông vừa chạm tới vết thương, Minh Đình đã “Shh…” một tiếng dài khiến cô hoảng sợ, tay cầm tăm bông cũng không dám nhúc nhích.

Cô vừa khóc trong mơ, đến giờ mắt vẫn đỏ hoe, thấy Minh Đình hơi rụt tay lại, cô hoảng hốt hỏi: “Đau lắm hả anh? Có phải em mạnh tay quá không?”

Cô cảm thấy cực kỳ tệ, khẽ nói: “Xin lỗi anh.”

Cô rõ ràng nghe thấy anh bị mắng bị đánh, vậy mà chẳng giúp được gì, giờ ngay cả xử lý vết thương cũng lóng ngóng vụng về.

Cô đau lòng vô cùng, nước mắt cứ thế rơi xuống.

Thấy cô bật khóc, Minh Đình ngây ra.

Anh vốn chỉ định trêu chọc cô một chút, không ngờ lại làm cô khóc òa.

Chỉ trong vài giây, cô gái nhỏ trước mặt đã thành một chú mèo con ướt sũng nước mắt, anh đưa tay nâng cằm cô, nhìn đôi mắt ngập nước ấy, bất chợt bật cười: “Đau là anh mà, sao em lại khóc?”

Nghe anh nói xong, Thư Dao òa khóc to hơn, đôi vai nhỏ run rẩy từng đợt, nức nở không thở nổi.

“Em... em đau lòng... đau lòng lắm!”

Minh Đình còn chưa kịp phản ứng, cô đã nhào tới ôm chặt lấy cổ anh.

Anh hơi nghiêng người ra sau, may mà kịp vịn vào thành bồn tắm nên không ngã.

Nước mắt cô chảy lên người anh, nóng ẩm từ xương quai xanh anh chảy xuống dưới, như một luồng điện nhẹ.

Ừm...

Anh vốn rất ghét những người suốt ngày khóc lóc.

“Em ngốc à?”

Thư Dao vẫn chìm trong cảm xúc, nghe anh chê mình ngốc lại càng khóc dữ dội hơn.

“Xin lỗi... xin lỗi anh... đừng... đừng ghét em ngốc... sau này em sẽ học... hu hu hu hu...”

Minh Đình bật cười thành tiếng.

“Nhóc mong anh bị thương thêm để luyện tay nghề hả? Học với hành gì chứ?”

“Không cho phép khóc nữa!”

Thư Dao lập tức nín.

Cô cố gắng kiềm chế cảm xúc, từ từ ngồi dậy.

Minh Đình đưa tay ra trước mặt cô: “Không nhanh tay lên, vết thương của anh sắp khép lại rồi.”

Thư Dao vội lau nước mắt, nhìn kỹ vết cắt do mảnh sứ gây ra, chưa lành nhưng máu gần như đã ngừng chảy.

Cô cuối cùng nín khóc, mỉm cười.

“Nhanh lên, ngốc ạ.”

Thư Dao chu môi không phản bác, lập tức cầm tăm bông tiếp tục sát trùng cho anh.