"Mày mấy tuổi đầu mà còn thích mơ mộng đến thế?!"
Minh Đình ngồi ngay ngắn trên sofa, mắt dừng trên bàn trà, tay phải buông bên đầu gối, nhỏ xuống từng giọt máu đỏ tươi.
Anh hoàn toàn không bị cơn giận của Minh Quân Sưởng làm lay động, bình tĩnh nói: “Khách sạn và câu lạc bộ là tài sản của nhà họ Minh, cứ lấy về. Quyền đại lý thương hiệu thuộc về Diệu Dương, đó là sự nghiệp độc lập của mẹ tôi, không cần ông can thiệp.”
“Ông đã đuổi mẹ tôi ra khỏi nhà, cắt đứt mọi nguồn lực, còn tuyên bố mặc kệ bà sống chết, còn cấm tất cả những ai từng quen biết giúp đỡ bà. Bao năm qua ông chưa từng hỏi han đến sự nghiệp và cuộc sống của bà, nếu đã như thế, thì từ nay, sống chết của mẹ con tôi cũng chẳng liên quan gì tới ông.”
“Lời tôi muốn nói đã nói hết rồi. Bản thỏa thuận này nếu ông không ký, khách sạn và câu lạc bộ tôi vẫn sẽ giúp ông trông nom. Ông hoàn toàn có thể cử người từ Cảng Thành đến giám sát, tôi sẽ toàn lực phối hợp. Nhưng chuyện của Diệu Dương, ông không có tư cách nhúng tay vào.”
“Dì Mai.”
Minh Đình cất giọng gọi lớn: “Tiễn khách.”
Minh Quân Sưởng nghe vậy giận dữ, chống gậy đứng phắt dậy đánh thẳng vào người Minh Đình, tuy Minh Đình né được nhanh nhưng vẫn bị một gậy quật trúng vai.
Một tiếng nặng nề vang lên, Minh Đình không kêu một lời, ngược lại còn ngồi thẳng người hơn.
Động tác thẳng lưng ấy khiến Minh Quân Sưởng càng thêm tức giận, ông lại giơ gậy định đánh tiếp.
Ánh mắt Minh Đình sắc như chim ưng, nhìn chằm chằm Minh Quân Sưởng. Dù anh ngồi, nhưng khí thế vẫn cao ngất, ánh mắt lại càng kiên định, không hề sợ hãi.
Chỉ cần anh còn thở, anh tuyệt đối không lùi bước.
Giằng co một lúc, Minh Quân Sưởng chợt nhếch môi cười khẩy: “Tốt, có khí phách, để tao xem mày rốt cuộc có thể làm được gì!”
Tiếng bước chân xa dần, Thư Dao vội vã tung chăn, chân trần nhảy khỏi giường.
Cô kéo cửa chạy ra, ánh đèn ấm áp nơi hành lang bao phủ lấy thân hình mảnh khảnh của cô. Cô chạy vội đến phòng khách, nhìn thấy Minh Đình đang cúi đầu trầm mặc.
Cô lập tức nhìn thấy tay trái Minh Đình đang chảy máu, máu nhỏ từng giọt xuống đất. Cô lao tới, dùng tay bịt lên vết thương.
Minh Đình ngẩn người, không ngờ cô xuất hiện.
Anh thực ra vẫn chưa quen việc trong nhà có thêm một người.
Nhưng Thư Dao không hề chú ý đến phản ứng của anh, toàn bộ sự chú ý của cô đều đặt trên vết thương kia.
Ban đầu cô còn ngồi xổm, nhưng quá vội vã nên liền quỳ xuống. Minh Đình xoay cổ tay, nắm lấy tay kéo cô đứng dậy.
Lúc đứng lên, Thư Dao mới phát hiện chỗ mình vừa quỳ có mảnh sứ vỡ, chỉ cần lệch một chút là mảnh sứ đã đâm vào đầu gối.
Nhưng cô không quan tâm, vội nói: “Anh bị thương rồi, phải nhanh chóng khử trùng cầm máu.”
Cô lại đặt tay lên mu bàn tay anh.
Minh Đình nhìn động tác ấy, vô cớ nhếch khóe môi. Anh đứng dậy, từ trên cao nhìn xuống cô gái nhỏ trước mặt.
Vài chỗ trên người đang đau, nhưng anh vẫn thản nhiên, giọng điệu cũng bình lặng lạ thường.
“Em biết xử lý vết thương sao?”
Thư Dao gật đầu.
Bệnh lâu thành y, chính là nói Thư Dao.
Cô từ nhỏ thể chất yếu ớt, bệnh vặt thương tích nhỏ gần như là bạn đồng hành suốt thời thơ ấu. Ban đầu được cha chăm sóc cẩn thận, sau cha bận việc, cô dần học được cách tự chăm sóc mình. Bệnh gì uống thuốc gì, trầy xước bầm tím chảy máu xử lý ra sao, cô đều thuộc nằm lòng.