Chương 31

Thư Dương Phàm đột nhiên bật cười rồi lao thẳng về phía cô, Thư Dao hét lên kinh hãi, vội tránh sang bên, “rầm” một tiếng, đập mạnh vào khung cửa sổ kính.

Ngoài trời nắng chói chang, tiếng ve kêu râm ran không dứt, ô cửa sổ kính màu xanh nhạt khẽ mở một khe, một luồng gió mát lùa vào. Cô lập tức kéo toang cửa sổ, lớn tiếng kêu cứu ra ngoài.

Chỉ trong khoảnh khắc cô quay người lại kêu cứu, Thư Dương Phàm đã lao tới ôm chặt lấy cô kéo ngược trở về, sức kéo mạnh khiến cô lập tức bám chặt lấy bệ cửa sổ.

Cô liên tục dùng chân đá vào người hắn, nhưng toàn bộ sức lực đã dồn lên hai tay, nên những cú đá yếu ớt chẳng khác nào gãi ngứa, hoàn toàn không có tác dụng.

Cô tuyệt vọng gào lên gọi cha, gọi mãi không ngừng, nước mắt như đứt dây mà rơi xuống không dứt, cô đã không còn nhìn rõ mọi thứ trước mặt, chỉ còn bản năng bám chặt vào bệ cửa, không chịu để hắn kéo lại.

Sức lực cạn dần, cô cảm thấy mình sắp không trụ nổi nữa. Cô dồn cả nửa người trên ra ngoài cửa sổ, cố dùng trọng lực và quán tính để chống lại hắn, sự vùng vẫy của cô khiến nửa thân người đã lơ lửng ngoài không trung. Chỉ cần Thư Dương Phàm buông tay, cô sẽ lập tức rơi xuống.

Nhưng cô đã chẳng còn quan tâm được gì nữa, chỉ muốn thoát khỏi sự khống chế của Thư Dương Phàm.

Trong lúc vùng vẫy liều mạng, cô đá trúng mặt hắn một cú, tầm nhìn của hắn bị che khuất, theo phản xạ vung tay gạt chân cô ra.

Tay hắn vừa buông, thân thể Thư Dao lập tức nghiêng hẳn ra ngoài cửa sổ.

Thế giới chao đảo dữ dội, mặt đất hóa thành một xoáy đen ngòm, Thư Dao như bị một lực vô hình hút vào, lao thẳng xuống...

Bỗng một tiếng động lớn vang lên, Thư Dao bật dậy phắt dậy trên giường.

Là mơ.

Chỉ là mơ thôi.

Trước mắt vẫn là một mảng tối mờ, cô vẫn chưa thoát khỏi giấc mơ, từng nhịp thở gấp gáp như đang níu kéo sự sống. Mộng trong mộng khiến cô kiệt quệ, trái tim trong l*иg ngực đập thình thịch, khóe mắt còn đọng lại những vệt nước mắt vì sợ hãi.

"Không có tao, mẹ con mày chẳng là cái thá gì!"

Tiếng gào giận dữ bất chợt khiến Thư Dao giật nảy người, hít mạnh một hơi.

Giọng nói vang lên từ ngoài cửa, Thư Dao nhìn về phía cửa sổ, ánh đèn vàng hắt ra từ khu vườn khiến hoa bách hợp trong gió lay nhẹ bóng dáng.

Cô sực nhớ - đây là Phương Nhuy Viên, nhà của anh trai.

"Mày bây giờ có tư cách gì mà đòi điều kiện với tao? Mày nghĩ mày tùy tiện dắt một con bé mồ côi về nhà, rồi nói một câu "phải chịu trách nhiệm với trẻ mồ côi, không thể rời đi" là tao sẽ đồng ý cho mày ở lại đây sao?"

Mồ côi? Là đang nói cô sao?

Thư Dao theo phản xạ nín thở.

"Tao còn chưa chết! Còn chưa tới lượt mày thay mẹ mày quyết định!"

"Mày nghe cho rõ đây, ly hôn, nhất định phải ly; mày, phải theo tao về; tiền, thằng khốn Thương Đình Châu đừng hòng lấy một xu! Mày tưởng mẹ mày những năm qua lập nghiệp bằng hai bàn tay trắng thật sao? Mày tưởng không có ông già này chống lưng, mẹ mày có thể thuận buồm xuôi gió đến vậy? Mày tưởng người ta chịu hợp tác thật sự là vì cái bản kế hoạch của mày sao?"