Chương 29

Cô còn chưa cao tới ngực anh, trái tim đang đập rộn ràng kia áp vào bụng anh, dồn dập đến mức rối loạn.

Cô luôn là đứa trẻ ngoan, giờ anh đã nói cô không cần nhìn sắc mặt ai mà sống, thì cô liền nghe lời, làm theo trái tim mình, nhẹ giọng nói với anh:

“Anh ơi, em nhớ cha từng nói với em, dì Minh rất nhiều việc, rất bận, thường xuyên quên ăn, cũng chẳng ngủ được ngon. Nên em đoán, chắc dì chỉ thấy mệt quá, nên muốn ngủ một giấc sâu thôi.”

“Cha còn nói, hoa cỏ có linh khí, chỉ cần mình chăm sóc tận tình thì nhất định sẽ nở hoa rực rỡ. Người cũng vậy thôi, chỉ cần mình dốc lòng chăm sóc, đợi dì nghỉ ngơi đủ, tự nhiên sẽ tỉnh lại.”

Mắt cô bất giác đỏ hoe, có quá nhiều cảm xúc ùa đến, nhưng cô vẫn cố gắng nén lại.

Cô nói: “Anh đừng lo, nếu như em còn có thể nằm mơ thấy cha, em nhất định sẽ bảo cha cầu xin các vị thần linh, phù hộ dì Minh bình an mạnh khỏe, sớm ngày tỉnh lại.”

Mái tóc hơi rối của Minh Đình rũ xuống theo động tác cúi đầu, che đi đôi mắt đang chất chứa cảm xúc phức tạp.

Thật ra anh rất ghét những lời an ủi sáo rỗng, vô nghĩa.

Nhưng nghĩ lại những lời chính mình từng nói với cô trên sân thượng... hình như cũng chẳng tốt hơn là bao.

Nghĩ như vậy, cô gái mềm yếu này cũng không quá ngốc, giữ lại trong nhà bầu bạn cũng không tệ.

Anh đưa tay xoa đầu cô, buông một tiếng khẽ khàng: “Ừ.”

*

Giấc mơ giữa mùa hạ mang theo hương thơm ngọt ngào của trái cây, Thư Dao mơ thấy bầu trời xanh biếc, rừng cây xanh rì, dòng suối mát lạnh có quả dưa hấu đang được ướp trong đó, bên cạnh còn có trái đào giòn mà cha vừa hái xuống.

Cô ngồi trên tảng đá bằng phẳng bên suối, tay cầm cọ vẽ cảnh vật trước mặt.

Tiếng người lớn trò chuyện vang lên phía sau, cô thậm chí còn nghe thấy giọng cha mình đang dạy người khác hát.

Đây là lần đầu tiên cô đến quê của cha, thôn Tiểu Đường, trấn Nghi Hợp, huyện Huệ.

Trong mắt những đứa trẻ cùng tuổi ở làng, cô là cô gái xinh xắn đến từ thành phố.

Mặc váy liền trắng tinh, cài nơ bướm màu hồng, xách túi nhỏ màu rượu mận, đi giày da lấp lánh ánh bạc, da trắng, mắt to, lông mi dài, trên người lại còn thơm thơm.

Người lớn và trẻ nhỏ ở đây đều rất thích cô, hay nói đúng hơn là quý lạ.

Họ khó mà tin Thư Minh Viễn lại có một cô con gái xinh đẹp đến vậy, càng không tin ông lại nuôi cô thành tiểu công chúa dễ hỏng như thế.

Khi cô đang chăm chú vẽ tranh, có người gọi từ sau lưng: “Công chúa!”

Cô quay lại, thấy đó là anh họ nhà bác cả – Thư Dương Phàm.

Trước khi đến đây, cha cô từng nói, anh họ là một đứa trẻ mắc hội chứng Down, diện mạo không dễ nhìn, nói năng lắp bắp, dù mười bốn tuổi nhưng trí tuệ chỉ như đứa trẻ ba, bốn tuổi. Rất tội nghiệp.

Cô thật ra hơi sợ anh họ có khuôn mặt kỳ quái và giọng nói cà lăm, hơn nữa còn dị ứng với quả xoài anh ấy đang cầm trên tay. Nhưng khi nghĩ đến việc những đứa trẻ trong làng không chơi với anh ấy, ngay cả em gái ruột cũng ghét bỏ, cô lại không nỡ từ chối quả xoài ấy.

Cô đặt bút vẽ xuống, chuẩn bị đưa tay nhận lấy.