Chương 28

“Anh ơi em...” Cô hơi căng thẳng, lí nhí nói: “Em không tìm được máy sấy tóc.”

Luật sư Tiêu đã vào thang máy, Minh Đình đứng dậy, giọng nhàn nhạt: “Lại đây.”

Thư Dao lập tức bước nhanh đến.

Cô theo Minh Đình vào phòng anh.

Hương thơm quen thuộc ập đến khiến tâm trạng căng thẳng của cô được xoa dịu phần nào. Cô không dám ngắm nghía căn phòng nhiều, chỉ cảm thấy bố cục cũng giống phòng cô, nhưng gam màu mềm mại ở đây đậm hơn, bên cửa sổ còn dựng hai cây guitar điện.

Vào phòng tắm, hương thơm càng đậm hơn một chút, vừa khiến cô dễ chịu, lại vừa khiến cô hồi hộp.

Minh Đình đứng trước bồn rửa mặt, cầm lấy máy sấy bên cạnh.

Thư Dao vừa định nói mình chỉ muốn mượn một chút, sấy xong sẽ trả ngay, thì Minh Đình đã gọi cô lại.

Vừa bước tới gần, Minh Đình đã đưa tay đỡ vai cô, để cô đứng ngay trước mặt anh.

Máy sấy được bật lên, tiếng gió ù ù lướt qua tai. Trong gương, cô thấy Minh Đình nâng mái tóc ướt sũng của cô lên, dùng chế độ gió ấm sấy từng chút một từ trên xuống dưới.

Hồi bố còn sống cũng thường giúp cô sấy tóc như vậy, cùng là một khung cảnh, nhưng tâm trạng giờ đây lại hoàn toàn khác.

Khi ấy với bố là điều hiển nhiên, còn với anh... cô chẳng biết nên dùng từ gì để diễn tả.

Có chút hồi hộp, lại có phần vui mừng, hương thơm từ dầu gội khuếch tán khắp phòng tắm theo luồng gió của máy sấy khiến cô có cảm giác nghẹt thở.

Trái tim cô đập rất nhanh, vô thức nắm chặt váy ngủ, đôi mắt linh động thi thoảng lại lén nhìn anh qua gương.

Như thể bị phát hiện, cô nghe Minh Đình hỏi: “Nhìn gì vậy?”

Thư Dao bối rối một lúc, không biết nên trả lời thế nào, ấp úng nói: “Anh... anh đẹp trai.”

Minh Đình không ngẩng đầu, chỉ thản nhiên đáp: “Muốn nhìn thì nhìn cho đàng hoàng. Đã hứa với cha em sẽ chăm sóc em thật tốt, vậy thì từ nay em là em gái anh, nơi này là nhà của em, trong nhà mình, muốn làm gì, nói gì, không cần phải dè chừng ai.”

Thật sự có thể sao?

Thư Dao thầm hỏi trong lòng.

Khi cô đang ngẩn người, Minh Đình nhắc lại: “Nghe hiểu không?”

Thư Dao giật mình tỉnh lại, vội vàng gật đầu.

“Xong rồi.”

Tiếng máy sấy ngừng lại, Minh Đình vỗ nhẹ vai cô, ra hiệu cô có thể đi được rồi.

Nhưng Thư Dao vẫn không rời đi.

Vừa nãy cô nghe được một từ - người thực vật.

Cô không rõ tình trạng cụ thể của dì Minh, nhưng đoán chắc không mấy khả quan, nên mới khiến anh lo lắng đến vậy.

Anh đã kéo cô ra khỏi khổ đau, còn cho cô một mái nhà. Vậy cô nên dùng gì để báo đáp anh?

Cô bỗng quay người lại, đưa hai tay ôm lấy Minh Đình.

Cô chẳng có gì trong tay, chỉ có một tấm lòng ấm áp.

Cha từng dạy cô, ôm là cách khiến người ta cảm nhận được sự tin tưởng, được hỗ trợ, được yêu thương. Vì vậy mỗi khi cô rơi vào trạng thái căng thẳng, cô đều khao khát được cha ôm một cái, để xoa dịu nỗi sợ, lấy lại dũng khí vượt qua.

Giờ phút này, cô muốn ôm lấy anh, để anh cũng cảm nhận được sự tin tưởng, ủng hộ và yêu thương từ cô.

Cô ngẩng đầu nhìn Minh Đình, khuôn mặt sạch sẽ nở một nụ cười ngại ngùng.

Có lẽ đây là lần đầu tiên cô cười với Minh Đình. Có phần ngạc nhiên, nhưng Minh Đình không biểu lộ gì, chỉ yên lặng nhìn cô.