Nhưng sau vụ tai nạn, Minh Đình lục tung két sắt cũng không thấy bản ủy thác.
Lạ hơn nữa là, bản Tiêu Văn Khang đang giữ cũng không cánh mà bay.
Thế nên Tiêu Văn Khang không khỏi nghi ngờ...
“Chẳng lẽ có người...?”
Hai người nhìn nhau một cái, đều hiểu rõ đối tượng bị nghi ngờ trong câu nói kia là ai - Thương Đình Châu.
Tuy giữa Minh Lệ và Thương Đình Châu có ký hợp đồng tiền hôn nhân, nhưng sự nghiệp của Minh Lệ phát triển rực rỡ sau khi kết hôn. Lúc đó bà không làm rõ ràng việc phân tách tài sản, nên vẫn còn một phần sản nghiệp và cổ tức thuộc về tài sản chung của vợ chồng. Một khi Minh Lệ qua đời, Thương Đình Châu có thể dựa vào quyền thừa kế để chiếm lấy nhiều lợi ích hơn.
Ông ta có đủ động cơ.
Nhưng họ lại không có bằng chứng gì cho thấy Thương Đình Châu là người đứng sau vụ tai nạn.
“Chuyện đó để sau.” Minh Đình bình tĩnh nói: “Trước mắt việc cấp bách là đảm bảo công ty vận hành bình thường. Anh giúp tôi theo dõi Thương Đình Châu. Còn Chủ tịch, để tôi đối phó. Báo với Giám đốc Lý hỗ trợ, bảo ông ta sắp xếp cho tôi gặp phía Ý vào ngày mai.”
“Vâng.”
Dù Minh Đình còn trẻ, nhưng người thân cận của Minh Lệ vẫn rất tin phục anh.
Việc hợp tác với thương hiệu siêu xe ở Ý, công đầu thuộc về Minh Đình.
Dù trong mắt Minh Lệ, Minh Đình chỉ là một thiếu niên ngỗ nghịch tuổi mới lớn, nhưng nếu không nhờ anh nhiều lần đến Ý đàm phán với đối tác, lại dựa vào nhiều năm nghiên cứu xe đua và văn hóa thương hiệu để đưa ra bản kế hoạch phù hợp với thị trường trong nước khiến đối tác động lòng, thì e là quyền đại lý đã về tay người khác từ lâu.
Hiện giờ tuy anh ở thế yếu, nhưng trong công ty vẫn có không ít người ủng hộ anh. Bọn họ đều tin rằng Minh Đình đủ năng lực điều hành tốt công ty.
Bởi từ xưa anh hùng vẫn xuất thiếu niên, không gì là không thể.
Tiêu Văn Khang đứng dậy chuẩn bị đi thì Minh Đình chợt nhớ ra điều gì, thuận miệng hỏi: “Hôm ký bản ủy thác, chỉ có anh và mẹ tôi ở đó à?”
Tiêu Văn Khang gật đầu xác nhận.
Minh Đình dụi tắt điếu thuốc, hơi nâng cằm ra hiệu cho Tiêu Văn Khang rời đi.
Nhưng Tiêu Văn Khang mới bước được một bước lại dừng lại, nói: “Hôm đó là Thư Minh Viễn đi theo Tổng giám đốc Minh, có lẽ Thư Minh Viễn biết được điều gì, nhưng...”
Minh Đình cụp mắt xuống: “Được, tôi biết rồi.”
Tiêu Văn Khang rốt cuộc vẫn lo cho Minh Lệ, mang theo vẻ lo lắng nói: “Mấy ngày nay tôi đã tra khá nhiều tài liệu, cũng tham khảo ý kiến một vài đội ngũ y tế phục hồi chức năng cho bệnh nhân thực vật, lát nữa tôi sẽ gửi tài liệu qua cho cậu chủ, biết đâu có ích cho việc hồi phục của Tổng giám đốc Minh.”
Minh Đình hơi gật đầu: “Luật sư Tiêu vất vả rồi.”
“Là việc nên làm.”
Lúc Thư Dao rửa mặt xong mở cửa ra thì đúng lúc nghe thấy câu nói đó.
Người thực vật?
Thư Dao giật mình.
Tiếng mở cửa khiến Minh Đình nhìn sang, ánh mắt vừa chuyển, đúng lúc đối diện với cô.
Cô vừa rửa mặt xong, chưa tìm được máy sấy tóc, mái tóc dài ướt nhẹp rối bời, từng giọt nước còn đang nhỏ xuống. Bị Minh Đình nhìn như vậy, cô hơi lúng túng, vội vã gom tóc lại, dùng lòng bàn tay hứng lấy nước đang nhỏ xuống, như thể sợ làm bẩn sàn nhà.