Một nữ hầu cận đi theo bên cạnh cung kính dâng thức ăn cho Lê Cẩm, cậu tỏ vẻ vô cùng biết ơn, nói lời cảm ơn rồi để cô hầu lui ra. Bởi vì sau khi cái hệ thống Trăm Việc Chờ Hưng Thịnh trong đầu vừa đưa ra lời nhắc, một khung thông báo màu trắng đã hiện ra trong thức hải của cậu. Khung thông báo này hiện lên trong thức hải, cảm giác này thật là vi diệu, cứ như thể tu vi của cậu đã quay trở lại.
Bởi vì chỉ có tu sĩ mới có thức hải.
Nhưng cậu lại hiểu, đây không phải là tu vi đã quay về, mà là một thứ gì đó vô cớ thức tỉnh trong đầu cậu. Cậu thấy hứng khởi lạ lùng, cố gắng điều khiển thức hải, chọn hai chữ “đồng ý” trong khung thông báo.
Ngay khi chọn xong, một thanh tiến trình tải xuống màu xanh nhạt bắt đầu chậm rãi chạy trong thức hải.
Lời nhắc lại vang lên: [Do hệ thống chiếm dung lượng lớn, người dùng có thể nghỉ ngơi chốc lát hoặc ngủ một giấc, khi thức dậy sẽ tự động vào chương trình cài đặt.]
Lê Cẩm vừa lúc thấy tinh thần hơi mệt mỏi, sự lo lắng bất an bao nhiêu ngày qua chợt được xoa dịu vào khoảnh khắc này. Cậu nhắm mắt, nằm trong phòng nghỉ của phi thuyền rước dâu chợp mắt một lúc. Khi tỉnh dậy, quả nhiên tinh thần sảng khoái, thấy thanh tiến trình trong thức hải đã chạy đến cuối và nhắc nhở cậu có muốn bắt đầu cài đặt không.
Cậu lại chọn “bắt đầu cài đặt” như lúc nãy, giao diện cài đặt liền khởi động. Quá trình cài đặt kéo dài khoảng hơn mười phút mới kết thúc, xem ra đúng là một chương trình rất lớn. Sau khi chương trình chạy, một giao diện điều khiển hiện ra trong thức hải của Lê Cẩm. Giao diện trông như một màn hình hiển thị, trên đó có một hàng chữ viết: “Thời đại Mạt Pháp, Trăm Việc Chờ Hưng Thịnh.”
Lê Cẩm biết thời đại Mạt Pháp có nghĩa là gì. Một thế giới một khi bước vào thời đại Mạt Pháp, tu sĩ sẽ trở nên rất ít hoặc thậm chí không tồn tại. Bởi vì linh khí của thời đại này quá loãng, vào thời Mạt Pháp sơ kỳ, chỉ có giáo (lý thuyết) chứ không có hành (thực hành). Mà nay đã là Mạt Pháp gần vạn năm, sắp bước vào một vòng tuần hoàn mới. Cho nên mới có chuyện Trăm Việc Chờ Hưng Thịnh!
Lê Cẩm hơi phấn khích, lẽ nào cậu được trời chọn, đến để phục hưng phép tu đạo sao?
Sau khi cài đặt hệ thống, Lê Cẩm bắt đầu nghiên cứu cách sử dụng hệ thống.
Bảng điều khiển đơn giản dễ dùng, trên đó chỉ có một chỉ dẫn, cậu nhấp vào khởi động chương trình, hệ thống liền nhắc: [Hệ thống Trăm Việc Chờ Hưng Thịnh bắt đầu khởi động, thời đại Mạt Pháp của các pháp môn tu chân sắp kết thúc, vạn pháp hồi sinh, trăm việc chờ làm. Xin ký chủ hoàn thành nhiệm vụ do hệ thống giao trong thời gian quy định, nếu không hoàn thành, hệ thống sẽ khởi động chương trình tự hủy.]
Lê Cẩm ngạc nhiên, hỏi trong thức hải: "Tự hủy là thế nào?"
Hệ thống đáp: [Định dạng ổ đĩa lưu trữ, ký chủ sẽ bị xóa sổ.]
Lê Cẩm: "..."
Lê Cẩm, người vừa mới bước chân vào xã hội, cứ thế bị một hệ thống chơi khăm. Tại sao lúc cài đặt cậu không nghe nói về hình phạt kiểu cướp đoạt này? Cá chép tinh cảm thấy mình bị lừa rồi, nếu nhiệm vụ quá khó, hoặc căn bản không thể hoàn thành, chẳng phải cậu sẽ ngồi yên chờ chết sao?
Lê Cẩm hỏi: "Hệ thống có thể gỡ không?"
Hệ thống đáp: [Có thể gỡ.]
Lê Cẩm nuốt nước bọt, hỏi: "Vậy... Gỡ xong thì có hậu quả gì không?"
Hệ thống đáp: [Xóa sổ.]
Lê Cẩm: "..."
Chẳng trách mẹ luôn dạy cậu, thế giới bên ngoài rất tuyệt vời, thế giới bên ngoài cũng rất bất lực. Lần đầu tiên nhập thế, đã khiến Lê Cẩm lĩnh hội được sự bất lực của thế giới bên ngoài.
Cậu nuốt nước bọt, lại hỏi: "Vậy... Hoàn thành thì có thưởng gì không?"
Hệ thống đáp: [Có thể nhận được điểm công đức tương ứng, cùng với bí kíp tu luyện hoặc pháp khí tu hành. Điểm công đức có thể đổi lấy giá trị tu vi, tu vi có thể dùng để lấp đầy đan điền trúc cơ.]
Mắt Lê Cẩm cuối cùng cũng sáng lên, hỏi: "Nói như vậy, chỉ cần làm nhiệm vụ đàng hoàng, là có thể trúc cơ tu luyện lại sao?"
Hệ thống đáp: [Đúng vậy.]
Cuối cùng cũng nghe được một tin tức coi như không tệ, cậu chấn chỉnh tinh thần. Dù sao tình hình tệ nhất cũng chỉ đến thế này, cùng lắm là chết thêm lần nữa. Biết đâu lần phụ thể tiếp theo, cậu sẽ gặp vận may chó ngáp phải ruồi, phụ thể đến một nơi linh khí dồi dào lại có thể tu luyện trực tiếp thì sao?
Lê Cẩm từ nhỏ được nuông chiều, nghĩ một cách hết sức lạc quan rồi nhấp vào khu vực nhiệm vụ trên bảng điều khiển.
Bên trong đã có một nhiệm vụ được hiển thị nổi bật, cậu nhấp vào nhiệm vụ đó, mô tả nhiệm vụ hiện ra trên màn hình: [Đăng ký một tài khoản chính thức trên nền tảng xã hội chính thống, làm phương tiện tuyên truyền, tên tùy ý, nhưng phần giới thiệu nhất định phải ghi rõ: Người truyền thừa đời thứ một nghìn ba trăm hai mươi tám của Đạo Giáo.]
[Phần thưởng nhiệm vụ: Một điểm công đức.]
[Hình phạt thất bại: Xóa sổ.]
[Thời gian giới hạn: Trong một ngày.]
Chỉ đơn giản vậy thôi sao? Lê Cẩm hơi khó tin. Nhưng mà nhiệm vụ khởi đầu, chắc hẳn sẽ không quá khó. Cùng với việc nhiệm vụ ngày càng nhiều, hệ số độ khó chắc chắn cũng sẽ tăng tương ứng.