Cô y tá trẻ thấy cậu không nói gì liền quay người đi ra ngoài. Một lát sau, cô quay lại cùng một người đàn ông cao lớn vạm vỡ. Người đàn ông bước tới, cúi nhìn những vết thương trên người cậu, hỏi: “Tình hình thế nào?”
Cô y tá trẻ đáp: “Thưa Đại vương tử, thương tích của Tam vương tử chỉ là ngoài da. Nhưng vì hoảng sợ quá độ, tinh thần có thể đã bị tổn thương nghiêm trọng.”
Người đàn ông cao lớn khẽ gật đầu, ra hiệu cho y tá rời đi. Sau đó, anh ngồi xuống mép giường Lê Cẩm, rót một cốc nước rồi đỡ cậu uống, vừa làm vừa nói:
“Em nghĩ chỉ dựa vào cách này là có thể né tránh trách nhiệm sao? Đã là vương tử thì phải gánh vác trách nhiệm của vương tử. Anh biết em không muốn đi kết thông gia, gả cho một người đã sống đời sống thực vật, nửa đời sau xem như chấm hết. Cho dù khi còn sống, anh ta từng là ánh sáng của loài người thì sao chứ? Đã nằm đó hơn mười năm rồi, thêm vài chục năm nữa, ngoài sách lịch sử còn ai nhớ đến thảm họa đó nữa?”
“Nhưng em trai à, Tân La Tinh chúng ta chỉ là một hành tinh nhỏ, lại nằm ở vị trí chiến lược giữa ba vùng sao lớn. Bất cứ vùng sao nào chỉ cần động một ngón tay, chúng ta cũng sẽ trở thành thuộc địa. Ngoài việc nương nhờ Hoa Hạ để cầu che chở, chúng ta còn con đường nào khác? Nếu họ chọn anh cả, anh cũng không từ chối. Anh hai cũng luôn sẵn sàng, hy sinh bản thân vì đất nước. Vậy mà em lại lấy việc một mình xông vào núi Dị Thú để phản đối, em không thấy đó là hành động vô trách nhiệm với chính mình và với quốc gia sao?”
“Anh biết em có người mình thích, nhưng hắn đã phụ lòng em. Ngay cả khi em mạo hiểm xông vào núi Dị Thú, hắn cũng mặc kệ. Em thấy như vậy có đáng không? Hừm... Lê Cẩm, đừng cố chấp nữa. Hơn nữa, đối phương vốn xuất thân quý tộc đế quốc Mỹ An, trong xương tủy sớm đã coi thường những quốc gia tự trị nhỏ bé như chúng ta. Nếu không phải em mạng lớn, chuyến đi núi Dị Thú vừa rồi, e là ngay cả xương cốt cũng chẳng còn.”
Nghe người đàn ông nói một tràng suốt nửa ngày, trong đầu Lê Cẩm chỉ còn một câu: “WTF?”
Có thể cho tôi biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì không? Tôi chỉ là nghe theo lệnh Thiên đình đi thi, để khỏi bị xóa khỏi hộ khẩu yêu quái khiến mẹ lo lắng thôi. Ai ngờ thi trượt, ngã từ Long Môn cấp một xuống.
Vậy mà giờ lại có một người đàn ông cao lớn vạm vỡ xuất hiện, nói một tràng chuyện chẳng đâu vào đâu. Ý là sao?
Tuy đầu óc cậu đang rất mơ hồ, nhưng vẫn kịp nắm lấy vài từ khóa quan trọng, Tân La Tinh, Tam vương tử, kết thông gia.
Lê Cẩm thử vận khí xuống đan điền, kết quả chỉ thấy trống rỗng, lập tức lòng cậu lạnh đi một nửa.
Không thể nào, tuyệt đối không thể nào... Cậu nhắm mắt lại, thử cảm nhận mấy món pháp khí bảo vệ mà mẹ đã đưa cho khi rời nhà, nhưng hoàn toàn không có bất kỳ liên hệ nào.
Dù những năm qua chưa từng chuyên tâm tu luyện, nhưng truyền thuyết và dã sử cậu lại đọc không ít. Là yêu tinh, cậu hiểu rõ khi thân xác chết đi, linh hồn có thể tìm chỗ bám vào, thậm chí quay ngược thời gian. Vậy lẽ nào, cậu đã chết sau khi ngã từ Long Môn xuống, rồi hồn phách lại nhập vào người Tam vương tử Tân La Tinh sắp phải đi kết thông gia với Hoa Hạ này? Nếu vậy, thì Tam vương tử kia vốn đã chết thật, chỉ là cậu vô tình chiếm lấy thân xác ấy.
Nghĩ đến đây, Lê Cẩm thuần khiết, vô hại không khỏi bối rối. Kết thông gia gì đó, có phải hơi quá cao siêu với mình rồi không?
Mấy ngày nằm tĩnh dưỡng, vết thương trên người Lê Cẩm dần hồi phục. Đại vương tử hạ lệnh, bất cứ Tam vương tử muốn gì cũng phải thỏa mãn. Các phòng trò chơi điện tử, đồ ăn vặt, rạp chiếu phim vốn bị hạn chế trước kia đều mở cửa hoàn toàn, bài vở bị gác lại, huấn luyện thể chất cũng ngừng, chỉ còn chờ sứ giả đến đón, đưa cậu thuận lợi tiến vào vùng sao Hoa Hạ.