Cầm giấy báo nhập học trong tay, Lê Cẩm cùng những thủy tộc khác ở sông Tử La đến địa điểm thi. Trước mắt họ là một thác nước bạc xối xả như từ trời cao đổ xuống, cảnh tượng khiến những thủy tộc vốn quen sống dưới lòng sông Tử La từ nhỏ đều sững sờ. Lê Cẩm cũng ngây ngẩn, đến mức không nói nên lời. Nghe nói thử thách đầu tiên của thủy tộc là nhảy qua Long Môn, thác nước này được dựng tạm thời để thi, hẳn chính là Long Môn trong truyền thuyết.
Giám khảo bắt đầu giải thích quy tắc: “Thủy tộc lấy việc nhảy qua Long Môn làm tiêu chuẩn nhập học. Long Môn được chia thành chín cấp, nơi đây là Long Môn cấp một. Ai có thể nhảy qua sẽ được nhập học trực tiếp. Ai thất bại sẽ vào lớp tiền đào tạo, chờ thi lại. Tất cả các thí sinh, hãy dốc hết sức mình, cố gắng đỗ ngay lần đầu.”
Lê Cẩm vẻ mặt bình thản ngẩng đầu nhìn thác nước. Từ nhỏ cậu tuy ốm yếu bệnh tật, nhưng thân mang tu vi nghìn năm, chỉ một Long Môn cấp một, cậu tin chắc chẳng thể làm khó mình.
Ngay khi giám khảo hạ lệnh bắt đầu, Lê Cẩm cùng các thí sinh khác lập tức bơi hết sức về phía Long Môn. Quy tắc thi yêu cầu tất cả đều phải hiện nguyên hình, vì vậy ai nấy đều trở lại bản thể.
Bản thể của Lê Cẩm là một con cá chép vảy xanh nhạt trong suốt, ánh lên lấp lánh, vây cá thướt tha lại khỏe khoắn. Ngay cả giám khảo chính cũng phải gật đầu, thầm nghĩ đây chắc chắn là một thí sinh có tu vi thâm hậu. Chỉ cần chú ý kỹ thuật né tránh, cậu hẳn có thể dễ dàng vượt Long Môn. Quả nhiên, ngay từ đầu, Lê Cẩm đã lao về phía thượng nguồn như một mũi tên rời cung, bỏ xa các thí sinh khác.
Nhưng đến giữa đường, sấm sét bỗng ầm vang.
Lê Cẩm sững sờ, Long Môn cấp một mà sao lại có thiên lôi? Tuy cậu có tu vi thâm sâu nhờ được mẹ che chở, nhưng từ nhỏ vốn yếu đuối bệnh tật, chưa từng rèn luyện kỹ năng né tránh. Một tia sét xé toạc trời giáng xuống, cậu lập tức bị đánh rơi.
Phía dưới Long Môn là cột đá khảo nghiệm, từ độ cao ấy ngã thẳng xuống, Lê Cẩm còn chưa kịp kêu thành tiếng đã mất đi ý thức.
Trước khi hôn mê, ý nghĩ cuối cùng lóe lên trong đầu cậu, có lẽ mình chính là yêu tinh đầu tiên chết vì đi thi trên đời này.
Không rõ đã qua bao lâu, cậu tỉnh lại trong cơn đau nhói chưa từng có. Toàn thân như bị đánh đập tàn nhẫn, cơn đau ấy thậm chí còn khó chịu hơn cả cái chết.
Từ nhỏ Lê Cẩm chưa từng thấy máu, nay đau đến vã mồ hôi, mười ngón tay siết chặt ga trải giường. Tuy được nuông chiều từ bé, nhưng trong xương tủy cậu cũng có chút gan lì, quyết không để bật ra tiếng rên.
Bên tai vang lên tiếng bước chân đi lại bận rộn, cơn đau như kim châm khiến cậu lại lịm đi lần nữa, hàng ngàn năm tu vi, sao giờ lại vô dụng thế này?
Chẳng phải chỉ ngã từ Long Môn xuống thôi sao, cớ gì lại đau đến mức ấy?
Không biết thêm bao lâu nữa, cuối cùng Lê Cẩm cũng dần dần mở mắt. Phản ứng đầu tiên, đây tuyệt đối không phải Tử La cung ở sông Tử La. Phản ứng thứ hai, cơn đau trong người đã vơi bớt quá nửa. Phản ứng thứ ba, cậu hoàn toàn không mặc quần áo.
Lê Cẩm thử cất tiếng gọi, cổ họng đau rát như dao cắt, chỉ phát ra âm thanh khàn khàn, khô ráp như gỉ sắt, gần như chẳng thành tiếng. Thế nhưng, chỉ bấy nhiêu cũng đủ khiến người trực đêm bên ngoài nghe thấy. Một cô gái mặc đồng phục y tá vội bước vào, cúi xuống xem xét vết thương trên người cậu, sau đó cung kính cúi đầu thưa: “Tam vương tử điện hạ, ngài có điều gì dặn dò không ạ?”
Khoan đã... Tam vương tử?
Mình từ khi nào lại có thêm hai người anh? Mẹ từng nói rõ ràng, bà sống cả vạn năm mới sinh được mỗi mình mình thôi, anh trai gì đó, tuyệt đối không có.
Hơn nữa, tuy cậu là con trai của vua sông Tử La, nhưng chưa bao giờ có ai gọi cậu là vương tử cả.