Lê Cẩm là một cá chép nhỏ ở sông Tử La, từ nhỏ đã ốm yếu bệnh tật, nên luôn được mẹ mình là bà lão sông Tử La thương chiều hết mực. Bà vốn là một yêu tinh già, sống cả vạn năm mới sinh ra được đứa con trai duy nhất này. Vì thế, bà nâng như nâng trứng, hứng như hứng hoa, vừa thương yêu vừa lo lắng cho con.
Ngay từ khi chào đời, cá chép nhỏ bẩm sinh đã yếu ớt. Bà lão sông Tử La phải truyền cho con hàng ngàn năm công lực, nhờ vậy cậu mới có thể thành tinh. Sau đó, bà lại mất rất nhiều thời gian chăm sóc, điều dưỡng thì sức khỏe cậu mới dần khá hơn.
Lê Cẩm trời sinh xinh đẹp, môi đỏ răng trắng, đôi mắt hoa đào long lanh, thoạt nhìn cậu giống một bé gái, với dáng người gầy gò nhỏ nhắn, khiến ai nhìn cũng thương.
Bà lão sông Tử La đã chuẩn bị sẵn tinh thần sẽ chăm sóc con cả đời. May mắn thay, cậu bé lại rất hiểu chuyện hiếu thảo, luôn cố gắng vượt qua cơ thể yếu ớt bẩm sinh. Nhờ có ngàn năm công lực mẹ ban, cậu vừa hấp thụ vừa tiêu hóa từ từ, tốc độ tu luyện cũng nhanh hơn kẻ khác. Hơn nữa, đáy sông Tử La linh khí dồi dào, giúp việc tu luyện càng thêm thuận lợi.
Thế nhưng đời chẳng như mơ, một ngày nọ, bà lão sông Tử La nhận được thông báo từ Thiên đình: [Để hưởng ứng kế hoạch phổ cập 985 ở Tam giới, tất cả yêu tinh sau khi thành tinh phải tham gia huấn luyện và thi cử. Yêu tinh thuộc các chi, ngành, bộ, họ, giống tương ứng phải vào đơn vị tương ứng để rèn luyện và kiểm tra. Nếu không, giấy phép thành tinh sẽ bị thu hồi và bị loại khỏi hộ khẩu yêu quái...]
Bà lão khẽ thở dài, bị loại khỏi hộ khẩu yêu quái ư? Bà khó khăn lắm mới đưa Lê Cẩm vào được hộ khẩu, mở ra cho con một con đường sống. Nếu bị gạch tên, cậu sẽ thật sự không còn chốn dung thân. Người mới lên nắm quyền thường rất quyết đoán, nghe nói vị Thiên đế tân nhiệm lại vô cùng thủ đoạn. Thời thế giờ đã khác xưa, lớp lớp lãnh đạo đều thay máu, muốn đi cửa sau cũng khó. Nghĩ tới đây, bà cắn răng quyết định cho con đi tham gia huấn luyện. Tuy Lê Cẩm yếu ớt, nhưng có ngàn năm tu vi hộ thân, ứng phó với kỳ thi chắc chắn không thành vấn đề.
Lê Cẩm ngoan ngoãn nắm tay mẹ, dịu dàng nói: “Mẹ cứ yên tâm, con nhất định sẽ học hành chăm chỉ, tốt nghiệp thuận lợi, không phụ lòng mẹ. Với lại, quanh quẩn mãi dưới đáy sông Tử La con cũng chán rồi, ra ngoài xem thế giới thế nào cũng tốt.”
Nhìn đứa con ngoan ngoãn trước mặt, mắt bà lão bỗng ươn ướt. Bà chợt nghĩ ngợi, rồi kéo tay con trai dặn dò: “Con... Nơi con huấn luyện là ở bờ biển Nam Hải, đó cũng chính là nơi Chiến thần Huyền Long giáng thế. Ừm... Thôi, chỉ cần con học hành tốt là mẹ yên tâm rồi.”
Nghe mẹ nói rồi lại bỏ lửng, Lê Cẩm thoáng nghi ngờ, nhưng cậu hiểu rõ tính mẹ, chuyện gì muốn nói bà sẽ nói, còn không thì có gặng hỏi cũng vô ích. Thế nên cậu chỉ ngoan ngoãn gật đầu: “Mẹ yên tâm, con nhớ kỹ rồi ạ.”
Nói xong, cậu vẫy tay tạm biệt, đeo ba lô lên vai, chính thức bước vào con đường học tập.
Bà lão sông Tử La nhìn bóng lưng cô độc của con trai, sống mũi cay cay, nuôi con khôn lớn từng này, đây là lần đầu bà phải tiễn cậu rời nhà. Huống hồ, đứa trẻ ấy chưa từng tiếp xúc với người ngoài, chẳng biết lòng người hiểm ác, cũng chẳng hay chuyến đi này sẽ là phúc hay họa. Bà khẽ thở dài, thân hình khẽ lay động rồi biến thành một chàng trai khôi ngô hơn người, dáng vẻ ấy quả có thể làm động lòng người, xứng đáng với danh xưng “công tử như ngọc”.
Bà lão khẽ lắc đầu, thì thầm: “Lê Cẩm, không phải mẹ nhẫn tâm, nhưng con cũng đã lớn, phải biết đạo lý nhập thế mới mong có ngày xuất thế.”
Dứt lời, bà quay người ẩn mình xuống đáy sông Tử La. Từ đó, nơi đây không còn bóng dáng bà lão sông Tử La nữa.