Phòng học ồn ào, mờ mịt như một thế giới khác, Hoa Tiệp bỗng nhiên chìm vào hồi ức. Hồi mới vào cấp hai, khi vừa bắt đầu thầm thích Dư Đồng Lâm, thực ra cô cũng khá vui vẻ. Một bên chìm đắm trong những mộng tưởng ngọt ngào, một bên lại tình nguyện tin rằng biết đâu cậu bạn cũng thích mình.
"…"
Vẻ mặt Hoa Tiệp thoáng hiện lên chút thê lương, khi thấy Dư Đồng Lâm nhướng mày đầy nghi hoặc, cô khẽ cười giễu cợt.
Thôi đi!
Ánh mắt cô hơi di chuyển, liền trông thấy Biện Dĩnh đang đứng trước cửa lớp nói chuyện với một nữ sinh khác. Mái tóc dài, áo len trắng, nụ cười dịu dàng, giọng nói mềm mại ngọt ngào. Cậu ấy chẳng phải thích Biện Dĩnh sao? Thế thì tại sao lại chạy đến bảo muốn làm bạn cùng bàn với mình?
Dư Đồng Lâm tuy còn nhỏ, nhưng xem ra cũng biết cách giữ lại một "phương án dự phòng". Tình đơn phương ngày ấy đã sớm bị dòng thời gian cuốn trôi không còn dấu vết. Hoa Tiệp cười lạnh, dứt khoát từ chối: “Mình thấy bây giờ rất ổn, mình rất vui khi ngồi cùng bàn với Cảnh Niên.”
"…"
Dư Đồng Lâm sững sờ, hoàn toàn không ngờ Hoa Tiệp lại có thái độ như vậy. Cậu bạn há miệng định nói gì đó, nhưng khóe mắt lại thấy Cảnh Niên đã quay về. Thế là cậu bạn đành im lặng và đứng dậy rời đi trong sự xấu hổ.
"…"
Cảnh Niên đứng cạnh bàn của mình, nhìn theo bóng lưng Dư Đồng Lâm rồi lại liếc sang Hoa Tiệp đang cúi đầu vẽ tranh. Một lúc lâu sau, cậu ấy có chút lúng túng ngồi xuống chỗ, do dự mãi rồi mới thấp giọng hỏi: “Cậu sẽ không nghĩ là mình thích cậu đấy chứ?”
Hoa Tiệp dừng bút, cô dùng ánh mắt lạnh nhạt nhìn chằm chằm cậu ấy. Cậu ta bị ngốc à?
"…"
Bị ánh mắt ấy soi đến mức không thoải mái, Cảnh Niên vội vàng dời tầm mắt. Nhưng ngay sau đó, cậu ấy đột nhiên quay đầu trừng lại, bực bội nói: “Người mình ghét nhất chính là cậu!”
Hoa Tiệp khẽ cười, lườm cậu ấy một cái rồi tiếp tục vẽ tranh. Mười mấy giây sau, cô thản nhiên nói: “Mình cũng vậy.”
"…"
Cảnh Niên cứng đờ, nghiến răng trừng cô một lúc lâu, sau đó bất thình lình cầm ly nước lên, tu ừng ực mấy ngụm để kiềm chế cơn bực tức trong lòng.
Hoa Tiệp vẽ thêm vài nét bút, cuối cùng cũng hoàn thành bức chân dung nhỏ trong tay. Cô đưa ra xa ngắm nghía, cảm thấy khá ổn, liền duỗi người một cái. Ngẩng đầu nhìn lên bảng đen đã được lau sạch sẽ, Hoa Tiệp nghiêm túc suy nghĩ về lời Dư Đồng Lâm vừa nói.
Đã gần một tuần kể từ khi khai giảng, cô vẫn luôn trăn trở về một vấn đề cấp bách cần giải quyết—— Cô phải nheo mắt mới nhìn thấy chữ trên bảng, đây chính là dấu hiệu của cận thị.
Kiếp trước, cô cứ nheo mắt nhìn bảng suốt, kết quả là thị lực ngày càng kém. Một khi đã đeo kính thì không thể tháo ra được nữa. Đến khi tốt nghiệp đại học, mắt bắt đầu biến dạng. Về sau nghiêm trọng đến mức bị người ta trêu là "mắt cá vàng", xấu đến nỗi chính cô cũng không muốn soi gương. Thật uổng phí đôi mắt to tròn xinh đẹp mà ba mẹ đã ban cho.
Không thể tiếp tục như vậy nữa. Cô tuyệt đối không thể để bản thân bị cận thị lần nữa. Bây giờ có lẽ mắt cô mới chỉ bị cận thị giả. Chỉ cần về sau nghiêm khắc điều chỉnh thói quen sử dụng mắt, bảo vệ thị lực thật tốt thì vẫn có thể cứu vãn.
Nhưng nếu cứ tiếp tục ngồi ở hàng thứ tư mà không nhìn rõ bảng, e rằng cũng khó mà cải thiện được... Trước đây cô nhát gan, luôn lo trước lo sau, việc gì cũng xử lý không tốt.
Từ khi tái sinh đến nay, cô đã quyết tâm thay đổi. Dù không muốn ngồi cùng bàn với Dư Đồng Lâm, nhưng đề nghị "đổi chỗ" của cậu ấy lại rất hay.