Chương 28

Giờ nghỉ giữa tiết, những đơn đặt hàng của Hoa Tiệp cứ nối tiếp không dứt.

Có người nhờ cô vẽ bìa treo tường không mua được của thần tượng, người muốn làm thẻ kẹp sách, hay bọc sách trắng rồi nhờ cô vẽ bìa... Yêu cầu ngày càng nhiều.

Đến chiều thứ tư, cô đã nhẹ nhàng kiếm được hơn 60 tệ.

Vẽ tranh đúng là kỹ năng sống vừa làm đẹp vừa hái ra tiền, khiến các bạn học xung quanh không khỏi ngưỡng mộ.



Từ ngày tái sinh, Hoa Tiệp tập trung học vẽ, tận hưởng cuộc sống mới, niềm vui đến với cô không ngừng.

Chỉ là cậu bạn Dư Đồng Lâm - người từng ngồi cùng bàn với cô hồi cấp hai - có vẻ hơi buồn bã.

Chiều hôm đó, trong giờ nghỉ tiết hai, không chịu nổi nữa, cậu liền nhân lúc Cảnh Niên rời khỏi lớp, chạy sang chỗ cô, ngồi xuống bên cạnh để ngó xem cô vẽ.

“Này, vẽ cho mình một bức đi.” Cậu đẩy nhẹ đầu cô, nói bằng giọng quen thuộc như hồi còn ngồi chung bàn.

Hoa Tiệp không thèm ngẩng đầu lên, chỉ cần nghe giọng là biết ai.

“2 tệ.” Cô đáp một cách công bằng.

“... Này, cậu thực dụng thế à? Quan hệ của chúng ta mà cũng đòi tiền sao?” Dư Đồng Lâm bị từ chối, hơi xấu hổ, còn lẩm bẩm thêm một câu: “Cậu nghèo tới mức không giúp nổi bạn học sao?”

“Còn cậu thì kẹo kéo đến mức không trả nổi 2 tệ à?” Hoa Tiệp nhíu mày, không thích cái giọng điệu như thể quen thân lắm của cậu bạn, cũng không ưa cách cậu bạn đùa kiểu đó.

Bây giờ, cô không còn là người phải khom lưng vì tiền nữa!

Cô giờ là người dám thách thức mọi giới hạn nghệ thuật.

Nếu cậu bạn còn lải nhải, cô sẵn sàng nói thẳng: “Thích thì mua, không thích thì cút!” Nghĩ đến câu này, cô cảm thấy cực kỳ hào hứng. Thật lâu rồi cô muốn nói như vậy!

“...”

Dư Đồng Lâm nghẹn lời, cố nén cảm xúc, liếc quanh lớp để chắc chắn không ai nghe thấy màn phản ứng vừa rồi của cô, rồi mới miễn cưỡng móc 2 tệ ra, đưa trước mặt cô.

Hoa Tiệp cầm tiền với vẻ tiếc nuối, thở dài nói:

“Giờ mình còn ba bức đang xếp hàng. Ngày mai mình vẽ cho cậu.”

“... Ừ.” Dư Đồng Lâm gật đầu, nhưng cô chẳng buồn đáp lại.

Cậu bạn hơi không cam lòng. Trước đây, cô luôn chủ động nói chuyện với cậu bạn, lúc nào cũng cười tươi, chưa bao giờ cáu gắt. Thế mà giờ đây lại xa cách đến vậy?

Gãi gãi mái tóc ngắn một cách khó chịu, cậu bạn lại chọc nhẹ cô.

“Làm gì nữa?”

“Mình thấy Cảnh Niên hay bắt nạt cậu, hay là tụi mình ngồi cùng bàn đi?” Dư Đồng Lâm hạ giọng nói.

“...”

Động tác của Hoa Tiệp khựng lại.

Cô ngồi thẳng dậy, kinh ngạc nhìn cậu bạn cũ.

???

Đời trước, khi bị Cảnh Niên bắt nạt, cô từng hỏi Dư Đồng Lâm liệu có thể giống hồi năm hai, ngồi cùng bàn với cậu bạn không. Khi đó, cậu bạn trả lời thế nào?

“Chắc là... không ổn lắm...”

Cô từng thích cậu bạn suốt ba năm, chẳng nề hà bất cứ điều gì, nhưng cậu bạn chưa từng đáp lại chút tình cảm nào.

Vậy mà bây giờ!

Cậu bạn lại chủ động đề nghị ngồi cùng bạn với cô???